Đây là truy cầu mà ông khổ luyện trong nhiều năm, người sống một đời, không phải thần phật, không phải thánh nhân, cho dù tu hành như thế nào, tìm hiểu như thế nào, đọc đạo lý Phật pháp khắp nơi.
Nhưng trong lòng cũng khó để ý niệm thông suốt, không hạt bụi không tỳ vết.
Đây là khuyết điểm của con người, khó có thể bù đắp.
Bây giờ tà niệm tan rã, tâm cảnh viên mãn, ông cảm giác một chân của mình đã vượt qua cảnh giới tiếp theo.
Mà trong tay hư ảnh Thần nữ phía trên chùa miếu xuất hiện một thanh kiếm sáng chói.
Thoạt nhìn còn chân thật và rõ hình hơn Thần nữ.
Thần nữ cầm kim kiếm trong tay, khoa tay múa chân, đột nhiên vung kiếm về phía trước.
Hoàng thượng còn đang kiêng kỵ Kiếm Thần ở hoàng cung, lập tức chắp tay trước ngực quỳ xuống.
Trên trán ông ta nổi lên gân xanh, giống như gặp phải khuất nhục thật lớn.
Cho tới bây giờ chỉ có người khác quỳ ông, nào có chuyện ông ta quỳ trước người khác.
Kiếm Thần là người đầu tiên, nhưng từ nay về sau cũng chỉ là người cuối cùng.
Một ngày nào đó, ông ta thề sẽ giẫm nát đối phương dưới chân.
Đạo Tông, Mạc Đạo Ly đang rối rắm có nên tính lần này hay không, thì đột nhiên cũng chắp tay trước ngực quỳ xuống.
“Ta còn chưa tính, ngươi đúng là lòng dạ hẹp hòi.”
Mạc Đạo Ly cho rằng đây là Kiếm Thần, biết ông ta chuẩn bị tính quẻ hắn, cho nên mới trừng phạt.
Thanh Sơn Kiếm Tiên vừa muốn dốc lòng tu luyện, kết qảu hai chân ngồi xếp bằng, biến thành hai đầu gối quỳ xuống.
Hiện tại tâm tình Thanh Sơn Kiếm Tiên khó có thể nói nên lời, hắn nói Kiếm Thần xuất kiếm, nhưng không phải tình huống như thế này!
Lão Lý chắp tay trước ngực cảm thụ cảm giác này giống như nửa năm trước.
Chém đinh chặt sắt nói: "Chính là tiểu tử kia, không sai.”
Hai đầu gối này đột nhiên tiếp xúc cùng mặt đất, chính là bất ngờ không kịp đề phòng như vậy.
Về phần Chu Tuế Phàm, hiện tại ông ta chỉ thấy tâm mệt mỏi, quỳ dưới kiếm của đồ đệ, bây giờ còn phải quỳ dưới kiếm của sư phụ người ta.
Khoảng cách xa như vậy, cũng có thể làm cho ông ta quỳ, không hổ là Kiếm Thần, thật sự lợi hại.
Triệu Tuyền Lạc có chút khóc không ra nước mắt, nàng quyết không tỉ thí kiếm pháp này với Tiêu Tử Phong, cũng là bởi vì nàng không muốn quỳ.
Nhưng không nghĩ tới bây giờ lại chạy không thoát, vẫn phải quỳ.
Mà Chu Tuế Phàm nhìn đồ đệ nhà mình đồng hành quỳ xuống, trong lòng coi như chiếm được một ít an ủi.
Một kiếm này, hiệu quả cực kỳ sâu xa, chỉ cần nói bị kiếm chỉ tới, chỉ cần là ở Đại Chu thì tất cả mọi người phải quỳ xuống.
Có vài người đang ngổi xổm đột nhiên quỳ xuống, hai thanh gỗ bên dưới bung ra, đầu gối trực tiếp quỳ xuống hố phân.
Có vài người đang ngủ trên giường cũng đột nhiên đứng dậy quỳ xuống.
Tăng nhân trong chùa miếu, tất cả đều quỳ xuống.
“Không phải nói ngồi xếp bằng sao? Sao lại quỳ xuống?”
Chẳng lẽ là cơ duyên này cảm thấy bọn họ khoanh chân ngồi xuống không đủ thành khẩn, cho nên bảo bọn họ quỳ.
Có mấy tăng nhân còn ma xui quỷ khiến dập đầu hai cái, cảm thấy như vậy mới đủ thành khẩn, lĩnh ngộ càng nhiều.
Khả năng tương đối tốt duy nhất chính là thôn dân dưới chân núi, cùng với đại bộ phận dân ở Tuấn Châu.
Vì họ đã sớm quý xuống ngay khi phát hiện dị tượng.
Mà Tiêu Tử Phong cũng không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, hắn chỉ cảm giác mình tiến vào một loại cảnh giới huyền diệu.
Về phần Tuệ Từ, sau khi phát hiện mình đột nhiên quỳ xuống, y chỉ hơi ngây người, sau đó liền thoải mái.
Xem ra Tiêu thí chủ không chỉ đạt được đại lượng công đức, mà kiếm pháp cũng có đột phá.
Tuệ Năng lại hoàn toàn không hiểu.
Chuyện gì xảy ra? Ta còn đang ngồi xếp bằng, cảm thụ công đức? Tại sao lại quỳ xuống?
Hắn bây giờ giống như một người mù, hoàn toàn không biết bên ngoài xảy ra cái gì?
Nhưng lại cực kỳ nhạy cảm với sự thay đổi trong hành động của bản thân.
Thính giác và khứu giác cũng được đặt ở mức tối đa.
Thân thể biến đổi như thế, nhưng hắn lại không cảm giác được bất luận cái gì, điều này làm cho hắn có chút kinh hoảng.
Mà cùng lúc đó, linh quang chợt lóe.
Loại kiếm pháp này, hắn đã từng xTiXKrTHqḑ nói qua, "Tiên nhân quỳ"!
Kiếm Thần đến Thượng Minh Tự!
Lúc này Tuệ Năng lại nghĩ tới, tại sao Kiếm Thần lại đến Thượng Minh Tự.
Tất cả những điều này đều bắt nguồn từ người tu luyện "Công đức kim thân" trong phòng luyện công.
Tuệ Năng thật sự nhịn không được thế là hướng về phía sư đệ, hỏi thăm: “Tuệ Từ, vị bằng hữu này của ngươi rốt cuộc có lai lịch như thế nào vậy?”
Tuệ Từ trả lời: "Ta không thể nói, ngươi có nghi hoặc thì có thể đi hỏi hắn, nếu hắn nguyện ý nói cho ngươi biết.”
Thật lâu sau.
Tiêu Tử Phong mở hai mắt ra, ngẩng đầu nhìn kim thân to lớn phía sau mình.
Không thấy rõ toàn cảnh, thân thể to lớn xuyên thấu qua nóc phòng luyện công, hiện ra ở ngoài phòng.
Tiêu Tử Phong vận công thu liễm, Kim thân khổng lồ dần dần thu nhỏ lại dung nhập vào trong cơ thể hắn.
Mà thanh công đức kim kiếm kia lại dung nhập vào trong mộc kiếm.
Mộc kiếm từ giờ phút này trở đi, tâm ý tương thông với hắn.
Không cần treo ở ngoài thân còn có thể thu vào trong cơ thể.
Tiêu Tử Phong nhìn thanh mộc kiếm lơ lửng trước mặt mình.
Vốn còn lo lắng chính mình ngày nào đó hành giang hồ, sẽ làm hư, nhưng hiện tại nó lại biến thành thần binh lợi khí, cho nên hắn cũng không cần lo lắng nữa.
Tuy nhiên Tiêu Tử Phong lại nghiền ngẫm thầm nghĩ: Hiện tại mình có tình là kiếm khách không?
Có một thanh linh kiếm có thể dung hợp.
Quên đi, không cần suy nghĩ nữa.
Lại nhìn về phía ngực, ấn ký nguyền rủa đã bị tiêu trừ.
Tiêu Tử Phong vui vẻ rời khỏi phòng tập.
Ở ngoài cửa, Viên Thông đại sư cùng Tuệ Từ, Tuệ Năng đã chờ sẵn.
Viên Thông đại sư cười nói: "Tiêu thí chủ, lần này có thu hoạch khá lớn.”
Tiêu Tử Phong trả lời: "May mắn thôi.”
Viên Thông đại sư: "Không nghĩ tới Tiêu Thi Kỳ lại có quan hệ với Kiếm Thần.”
Tiêu Tử Phong vừa nghe lời này, thì liền nhìn Tuệ Từ.
Tuệ Từ lắc đầu, tỏ vẻ mình không nói.
Chương 114 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]