Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 116: CHƯƠNG 115: TIẾP TỤC DỰNG CHUYỆN

Viên Thông đại sư mới giải thích: "Tuệ Từ không nói gì cả, chỉ là do một chiêu Tiên Nhân quỳ của Tiêu thí chủ.

“Không chỉ làm toàn bộ chùa miếu, thậm chí dân làng dưới chân núi đều quỳ xuống.”

Tiêu Tử Phong nghi hoặc nói: "Ta vung kiếm.”

Tuệ Từ gật đầu nói: "Kim thân của ngươi vung kiếm.”

Tiêu Tử Phong: ...

Trầm mặc một lát, Tiêu Tử Phong quyết định mình phải tiếp tục bịa chuyện. Nếu không, lớp áo lót này sẽ rơi mất.

“Viên Thông đại sư, chúng ta có thể mượn một bước nói chuyện không?”

Viên Thông đại sư gật đầu.

Đi tới một viện yên tĩnh.

Viên Thông đại sư nói với Tuệ Năng: "Ngươi rời đi trước đi.”

Tuệ Từ cùng Tiêu Tử Phong quen biết, đối phương có thể nguyện ý cho y biết.

Lúc này Tiêu Tử Phong mới lên tiếng ngăn cản: "Không, ở lại đi, ta tin tưởng Tuệ Năng đại sư cũng có rất nhiều nghi hoặc.”

Tiêu Tử Phong uống một ngụm nước trà, bắt đầu chém gió.

"Kiếm Thần và ta xác thực có quan hệ rất lớn, bởi vì hắn là sư phụ ta.

“Ta tin tưởng các vị cũng rất nghi hoặc, tại sao Kiếm Thần lại mạnh như thế, nhưng ở trên giang hồ lại có rất ít dấu vết của hắn? Đồng thời Kim Thân công đức của ta lại thu được nhiều công đức như vậy?

“Đây là vì nhất mạch của ta rất ít thâm nhập vào giang hồ, nhất mạch của chúng ta ở nơi mọi người không nhìn thấy, tranh đấu với một sinh vật khác.

“Mà sinh vật đó chính là hung thú Thượng Cổ.”

Viên Thông đại sư nghe nói như thế không khỏi có chút nghi hoặc.

Tuệ Năng và Tuệ Từ càng nghe lại càng hứng thú.

Tiêu Tử Phong tiếp tục bịa chuyện: "Thời kỳ thượng cổ, vạn vật sinh linh cùng nổi lên, nhân tộc còn chưa thống trị phiến đại lục này, ở trên phiến đại lục này hung thú tàn sát bừa bãi, mà nhân tộc chỉ có thể sinh tồn ở trong khe hở.

“Nhưng nhân tộc là một chủng tộc không ngừng vươn lên, đối mặt khó khăn chúng ta có can đảm vượt qua, đối mặt hung thú chúng ta có can đảm chém giết.

“Dưới sự nỗ lực của vô số tiền bối tre già măng mọc, chúng ta đã phong ấn một lượng lớn hung thú, cung cấp an toàn cho nhân tộc sinh sôi nảy nở.

“Nhưng mà cái này chỉ là tạm thời, phong ấn chung quy chỉ là phong ấn, một ngày nào đó sẽ bị bài trừ, cái này cần có thế hệ đời đời trông coi.

“Mà sư phụ ta Kiếm Thần chính là người như vậy, hắn là một Phong Ấn sứ.

“Theo thời gian qua đi, mọi người cũng đã dần quên mất chúng ta.”

Lúc này Tuệ Năng có chút tức giận bất bình nói: "Dựa vào cái gì? Nhân vật anh hùng như thế có thể bị lãng quên.”

Tiêu Tử Phong vừa cười vừa nói: "Trong đó cũng có một bộ phận xem như cố ý, có ít hung thú Thượng Cổ sẽ dựa vào nỗi sợ hãi trong lòng mọi người, tăng cường lực lượng bản thân để trùng kích phong ấn, làm như vậy coi như là vì bảo vệ tốt hơn thế gian này."

Viên Thông đại sư chắp tay trước ngực: "A Di Đà Phật, nhân vật Kiếm Thần mới là chân phật của thế gian.”

Tiêu Tử Phong lại tiếp tục nói: "Không chỉ là sư phụ ta, trên đời này còn có những Phong Ấn sứ khác tồn tại.

“Mà bây giờ ta có thể tu luyện công đức Kim thân, hội tụ rất nhiều công đức, cũng coi như là thừa hưởng dư âm của tổ tiên.”

Viên Thông đại sư nhẹ gật đầu, đích thực, nếu có tiền nhân làm chuyện công đức lớn, loại công đức này sẽ ban phước cho con cháu hậu thế.

Tiêu Tử Phong có thể tụ tập lượng lớn công đức như thế, cũng là lẽ thường, thậm chí ông cảm thấy còn chưa đủ.

Phải biết, đây chính là người cứu vớt toàn bộ nhân tộc.

Tuệ Năng cùng Tuệ Từ cũng nổi lên nhiều suy nghĩ, không mộ danh lợi, cứu vớt thương sinh thiên hạ, đây thật sự là tồn tại bất phạm.

Tiêu Tử Phong chỉ nhàn nhạt uống trà.

Trong lòng thầm nghĩ: Xem như lừa dối được bọn họ.

Hắn còn nói thêm: “Viên Thông đại sư, chuyện của ta còn hi vọng ngươi giúp ta giấu diếm một ít, đội những thân phận này đi giang hồ, thật sự không an toàn.”

Viên Thông đại sư liền đáp ứng: "Lần này ta sẽ nói với bên ngoài là do ta tu hành có đột phá.”

Tuệ Từ lập tức xen vào: "Sư phụ, người xuất gia không nói dối.”

Viên Thông đại sư chắp tay trước ngực: "Ta không có nói dối, ta thật sự có đột phá, về phần ngoại giới nghĩ như thế nào, không liên quan tới ta."

Tựa như ngươi thủy chung không nói thân phận Tiêu thí chủ, cũng không thể nói ngươi nói dối.

Tuệ Từ chắp tay trước ngực nói: "Cẩn tuân giáo huấn.”

Viên Thông đại sư lộ ra vẻ mặt trẻ con dễ dạy.

Tuệ Năng nghĩ tới cái gì, sau đó thiện ý nhắc nhở: "Tiêu thí chủ, công đức Kim Thân của thí chủ là một nữ tử.”

Công đức Kim Thân sẽ dựa vào quan tưởng của bản thân mà hiện ra, nhưng nếu quan tưởng của trụ trị Thượng Minh tự là một nữ nhân, như vậy thanh danh sợ là…

Tuệ Từ lúc lập tức học theo: "Đó không phải là một nữ Bồ Tát sao?

“Nữ nhân bình thường có được kim thân như vậy, lại có công đức như vậy, cho nên đó chính là nữ Bồ Tát.”

Tuệ Năng có chút ngơ ngác nhìn vị sư đệ của mình.

Học thật nhanh.

Hèn chi sư phụ lại thích ngươi như vậy.

Viên Thông cũng nói: "Vẽ Vô Diện Bồ Tát rồi treo ở đại sảnh, để người ta bái lạy, qua một thời gian nữa sẽ xây dựng Kim Thân.”

Bồ Tát Vô Diện mà Viên Thông đại sư nói, chính là kim thân Thần nữ của Tiêu Tử Phong.

Tuệ Từ và Tuệ Năng cũng hiểu chuyện này, nhưng không nghĩ tới sư phụ lại quyết định xong, phải biết rằng thứ này cũng không thể tùy tiện treo.

Tiêu Tử Phong biết chuyện này có chút nghiêm trọng.

“Đại sư không đến mức như thế.”

Viên Thông đại sư: "Lần này thí chủ đột phá đã giúp các đệ tử trong chùa tẩy rửa tâm cảnh, đây là cơ duyên không nhỏ đối với chúng ta, hơn nữa lần này nếu không có ngươi, ta chỉ sợ Thần Phật khó cứu.

“Đây là nhân, cũng là ân, phải trả lại.

Sau này nếu thí chủ có việc có thể tới tìm lão nạp, lão nạp tuyệt đối giúp đỡ hết sức.”

Chương 115 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!