Lúc này, Tuệ Từ phát hiện ra một số điểm mù, cho nên liền nói: “Mặc dù khuôn mật công đức Kim Thân của ngươi có chút mơ hồ, nhưng nhìn thân hình lại hơi quen thuộc, giống như đã thấy ở đâu rồi?”
Tiêu Tử Phong nghe nói như thế, nhạt cười rồi hỏi ngược lại: "Ngươi cẩn thận suy nghĩ lại, có khi lại nhớ ra.”
Lời này cũng nhắc nhở Viên Thông và Tuệ Năng.
Vừa rồi, Viên Thông còn không nghĩ tới phương diện kia, nhưng hiện tại nghe được đồ đệ mình nhắc nhở thì mới nhớ ra: “Là Cửu Thiên Ngân Hà Thần Nữ sao?"
Tiêu Tử Phong gật gật đầu.
Tê…
Hít nhiều khí lạnh như vậy, nhiệt độ đều tăng cao.
Tuệ Năng hỏi: "Nàng cũng là Phong Ấn sứ?”
Tiêu Tử Phong trầm tư một hồi, mới nói: "Xem như vậy đi, chuyện liên quan đến nàng ta tương đối phức tạp, dính líu đến một số bí ẩn, không thể dễ dàng nói với bên ngoài.”
Viên Thông gật đầu tỏ vẻ hiểu.
Một quần thể bí mật và mạnh mẽ như vậy, đích thực không phải chuyện gì cũng nói cho bọn họ biết, có chuyện bí mật cũng là bình thường.
Hơn nữa, bọn họ cũng đã biết đủ.
Lúc này, Viên Thông mới nghĩ tới một số sơ hở: “Về chuyện"Tiên nhân quỳ", có thể sẽ phiền toái thí chủ thông báo với Kiếm Thần một chút.
“Sợ tránh cho có người nghi ngờ, đến lúc đó ta sẽ tuyên bố là mình có chút lĩnh ngộ liên quan đến Kiếm Thần.”
Tiêu Tử Phong cùng Kiếm Thần có quan hệ, ông cùng Tiêu Tử Phong có quan hệ, cho nên tính ra ông và Kiếm Thần cũng có mối quan hệ gián tieps.
Tiêu Tử Phong lập tức lĩnh ngộ trả lời: "Được.”
Tuệ Năng đột nhiên cảm giác sư phụ mình đang muốn trang bức.
Phải biết Thanh Sơn Kiếm Tiên cũng không có năng lực để Kiếm Thần xuất kiếm.
Mà Sư Phụ có lĩnh ngộ, lại còn cùng Kiếm Thần làm ra động tĩnh lớn như vậy.
Trong đó nói cái gì tự nhiên không cần nói cũng biết.
Viên Thông cảm giác mọi chuyện đã ổn, cho nên liền nói: "Nếu như vậy, không có vấn đề gì, chúng ta rời đi trước, Tiêu thí chủ cũng nghỉ ngơi sớm một chút.”
Tiêu Tử Phong: "Được.”
Ngày thứ hai.
Thượng Minh Tự liền thả ra tiếng gió.
Khiến cho giang hồ chấn động không nhỏ.
“Nghe nói Viên Thông đại sư đánh nhau với Kiếm Thần.”
“Thắng hay thua.”
“Không nói, đoán chừng là thua. Vì thể diện, cho nên không tuyên bố thắng thua.”
“Đây coi như là lợi hại, Thanh Sơn Kiếm Tiên cùng Kiếm Thần đánh một trận, đối phương còn chưa xuất kiếm, xem ra thực lực của Viên Thông đại sư vượt qua Thanh Sơn Kiếm Tiên rồi.”
"Nghe nói trận chiến này, Viên Thông đại sư còn có lĩnh ngộ, có thể nâng cao một bước..."
Các nói chuyện lập lờ của Thượng Minh Tự đã khiến cho giang hồ nổi lên không ít đồn đoán.
Lúc này, Tiêu Tử Phong đang đợi ở một chỗ, xem hai hoàng thượng luyện tập.
Nếu là luyện tập bình thường, Tiêu Tử Phong không có hứng thú lắm.
Nhưng hai hòa thượng này đang đá hạ bộ lẫn nhau.
Phương thức luyện tập tàn nhẫn như vậy, hắn quả thực chưa từng nghe thấy.
Lúc Tuệ Từ tìm Tiêu Tử Phong thì lại nhìn thấy đối phương đang quan sát hai đệ tử luyện tập.
“Tiêu thí chủ cảm thấy hứng thú với võ thuật bọn họ luyện sao?”
Tiêu Tử Phong gật gật đầu.
Tuệ Từ giải thích: "Bọn họ đang chuẩn bị trước cho luyện Kim Cương Bất Hoại Thần Công, rèn luyện toàn thân không để lại nhược điểm.”
Tiêu Tử Phong nhịn không được hỏi: "Luyện như vậy không sợ hỏng sao?”
Tuệ Từ: "Sẽ không, chúng ta đều có phương pháp luyện tập chuyên môn, còn có phối hợp tắm thuốc, bình thường sẽ không luyện hỏng.
“Cho dù luyện hỏng, tổ sư sáng lập bộ pháp này nói ‘Đều là hòa thượng, dù sao cũng không cần đồ chơi kia, luyện hỏng thì luyện hỏng, còn có thể giảm bớt phiền phức.”
Tiêu Tử Phong giơ ngón tay cái lên.
Qủa nhiên là tuyệt thế ngoan nhân!
Tuệ Từ còn nói thêm: "Muốn học không? Ta có thể dạy ngươi.”
Tiêu Tử Phong khoát tay nói: "Quên đi, loại võ thuật này không thích hợp.”
Tuệ Từ lấy ra một quyển bí tịch.
“Kim Cương Kiếm Chỉ”
“Bản võ công này là phần tiếp theo của Kim Cương Chỉ ta từng dạy cho ngươi lúc trước, lúc đó ta nói với ngươi Kim Cương Chỉ có phương diện nào đó tương tự như kiếm pháp, chính là do phần tiếp theo của nó, Kim Cương Kiếm Chỉ.”
Sau khi Tuệ Từ nói xong, còn biểu diễn một chút.
Tay phải so sánh với kiếm chỉ.
Sau đó kiếm chỉ liền biến thành một thanh kiếm ánh sáng dài nửa mét.
Tuệ Từ tùy tiện vung vẩy vài cái, cực kỳ huyễn khốc.
Ánh mắt Tiêu Tử Phong lập tức sáng lên.
Tuệ Từ: "Võ công này có thể tấn công từ xa, cũng có thể tới gần.”
Tiêu Tử Phong không nói liền thu bí tịch vào trong ngực.”
Tuệ Từ thấy Tiêu Tử Phong nhận lấy, lại tiếp tục hỏi: "Ngươi đại khái khi nào thì đi?”
Tiêu Tử Phong trả lời: "Ngay hôm nay, còn có người muốn theo ta đến Phong Cấm Chi Địa.”
Tuệ Từ nghe lời này thì hơi sửng sốt, sau đó lại từ trong ngực mình móc ra một bộ kinh thư.
Tiêu Tử Phong ôm thái độ nghi hoặc, nhận lấy nhìn.
Trên bìa viết ba chữ to "Vãng Sinh Chú".
Tiêu Tử Phong ngẩng đầu lên, nghi hoặc nhìn Tuệ Từ.
Tuệ Từ giải đáp nghi hoặc: "Lúc đó ngươi có thể đọc cho bọn họ nghe.”
Thân phận Tiêu Tử Phong không tầm thường, thủ đoạn nhiều vô số kể, bảo vệ tính mạng hẳn là không thành vấn đề, nhưng đồng hành với hắn thì không nhất định.
Tiêu Tử Phong trả kinh thư về.
“Không, người đồng hành với ta thực lực không yếu, cao thủ trên tam giới cũng có, không cần dùng thứ này.”
Tuệ Từ không tiếp nhận kinh thư mà nói: "Ngươi vẫn nên giữ lại đi, hành tẩu giang hồ luôn có một ngày, học nhiều một chút, không có hại.”
Tiêu Tử Phong sâu kín nói ra: "Ngươi có thể dạy ta chút gì đó không cần dùng tới Vãng Sinh Chú này không?”
Chương 116 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]