Tuệ Từ hỏi ngược lại: "Có thứ gì mà ngươi không biết sao?”
Tiêu Tử Phong biết kiếm pháp của Kiếm Thần, là một võ phu, còn có đan dược giải độc tổ truyền, luận bối cảnh, sau lưng người ta là Kiếm Thần, còn là phong ấn sứ mãnh thú, có đại đức phù hộ, ngoại trừ kiếm pháp mà hắn muốn học tập ra, thì y thực sự không nghĩ ra mình còn có thể dạy hắn cái gì.
Trong lúc nhất thời, Tiêu Tử Phong cũng lâm vào trầm tư.
Chính mình ăn cả một tòa hành thi ở Thi Sơn, hiện tại chỉ cần tìm thời gian đột phá là được.
Tiêu Tử Phong đột nhiên nghĩ đến chuyện này, bản thân còn chưa đột phá.
Thế là nói với Tuệ Từ: "Ta đổi chủ ý, hôm nay ta không đi.”
Tuệ Từ liền đáp: "Vậy thì tốt, vừa vặn có thể ở chùa chúng ta vài ngày, bất quá chỗ của chúng ta cũng không có thịt.”
Tiêu Tử Phong: "Không phải, chủ yếu là nghĩ ta nên đột phá.
“Thực lực bát giới có chút không đủ, ta phải cố gắng tăng lên một chút.”
Tuệ Từ liền thân mật hỏi thăm: "Muốn chuẩn bị dược liệu giúp ngươi không?”
Tiêu Tử Phong khoát tay áo nói: "Cái này cũng không cần, chỗ ta có sẵn, tìm cho ta một chỗ yên tĩnh để đột phá là được.”
Cuối cùng, Viên Thông đại sư đem động phủ tu luyện của mình tặng cho Tiêu Tử Phong làm chỗ đột phá.
Chùa Thượng Minh chiếm diện tích rộng lớn, cả ngọn núi phía sau đều là nơi thanh tu của tăng nhân chùa miếu.
Cũng là địa phương đột phá tốt nhất.
Tiêu Tử Phong ngồi xếp bằng giữa một tòa động phủ.
Động phủ cực kỳ sạch sẽ, tươi mát trong suốt, không u an tĩnh, còn có giúp tâm thần người ta an bình dâng hương.
Tiêu Tử Phong đếm đan dược trong tay, lão Lý đầu nói qua một viên đan dược có thể chống đỡ một tháng tu hành, hiện tại muốn mượn dược lực cùng khí huyết hỗ trợ đột phá.
Lần này hắn dự định trước tiên thử đột phá đến lục giới.
Tương đương với một lần đột phá lưỡng giới, bằng vào khí huyết tự thân tích lũy, thật ra có thể đột phá càng cao, đột phá đến tam giới cũng không phải không có khả năng.
Nhưng sợ đột phá như vậy, sẽ lưu lại tai hại, cho nên trước tiên làm bước đầu thử nghiệm, tuần tự tiến hành tốt hơn.
Ăn một viên đan dược vào.
Vận công tiến vào đột phá.
Khí huyết chi lực tiến vào điều động.
Đám người Viên Thông đại sư ở bên ngoài động hộ pháp cho Tiêu Tử Phong.
Tuệ Năng có chút khó hiểu hỏi: "Sư phụ vì sao ngươi cũng tới giúp hắn hộ pháp?
“Không phải là từ bát giới bắt đầu đột phá sao?”
Viên Thông đại sư lắc đầu.
“Ngươi nghĩ quá đơn giản, đợi lát nữa ngươi sẽ hiểu ý của ta.”
Tuệ Năng nghĩ thầm, còn có thể thái quá cỡ nào.
Chỉ chốc lát sau, từ trong động phủ bắt đầu truyền ra khí tức thất giới.
Tuệ Năng nói: "Lợi hại nha, nhanh như vậy liền đột phá xong rồi?"
Lúc này Viên Thông lại mở miệng nói: "An tâm một chút chớ nóng nảy, chờ một chút.”
Tuệ Năng cùng Tuệ Từ đều có chút khó hiểu.
Khí tức trong huyệt động lại bắt đầu tăng lên.
Tuệ Năng và Tuệ Từ cũng ngồi không yên.
“Liên tục đột phá, như vậy sẽ tạo thành căn cơ bất ổn.”
Viên Thông cười mà không nói: "Tiêu thí chủ, phi phàm, hắn làm như vậy tự có ý của hắn.”
Khí tức thất giới không ngừng tăng lên một điểm giới hạn, nhất cử đột phá lục giới.
Sau đó chính là một thời gian dài yên tĩnh.
Tuệ Năng không nhịn được sợ hãi nói: "Tiêu thí chủ lợi hại! Lại một lần đột phá hai cảnh giới.”
Tuệ Từ cũng ở một bên gật đầu.
Viên Thông đại sư lại cảm thấy sự tình cũng không có đơn giản như vậy, căn cơ của Tiêu thí chủ cực kỳ thâm hậu, chính là bình sinh ít thấy, ông cảm thấy không chỉ đơn giản như vậy.
Mà lúc này ở trong động.
Tiêu Tử Phong nhìn mình đột phá lục giới, cảm thụ được khí huyết trong cơ thể vận chuyển không có chút tắc nghẽn nào, cảnh giới áp sát.
“Xem ra không có tác phẩm phụ gì.”
Sau đó lại đổ ra một nắm lớn đan dược.
“Tiếp tục xông mạch, không ngừng cố gắng.”
Ở ngoài động chờ thật lâu.
Tuệ Từ nói: "Sao còn chưa ra......”
Y cực kỳ hoảng sợ nhìn về phía động phủ.
Tuệ Năng nói chuyện cũng không lưu loát.
“Sư...... sư phụ, hắn...... hắn...... lại bắt đầu.”
Viên Thông đại sư lộ ra một bộ biểu tình quả nhiên như thế.
Lúc này thời gian dài hơn lúc trước, sau đó khí tức Ngũ Giới bắt đầu truyền ra.
Tuệ Từ nói: "Cùng một cảnh giới với ta.”
Tuệ Năng càng kinh ngạc không biết nên nói cái gì.
Thật lâu sau, sư huynh đệ hai người liếc nhau.
Tuệ Năng nói: "Phải dừng lại chứ?"
Trong giọng nói tràn ngập không xác định, Tiêu thí chủ thật sự là bất phàm, nhưng dựa theo lẽ thường mà nói, hiện tại cho dù thế nào cũng nên đình chỉ.
Nhưng Tiêu thí chủ không thể làm theo lẽ thường!
Quả nhiên, sau khi đột phá Ngũ Giới.
Khí tức lại bắt đầu tăng lên.
Tuệ Năng hoàn toàn trợn tròn mắt, hắn còn từng cho tư chất bản thân không tệ, có thể xem là thiên tài.
Nhưng hiện tại, hắn ta cảm giác chính mình chứng kiến thiên tài chân chính, thật sự là nghịch thiên!
Tuệ Từ lầm bầm: "Bị vượt qua rồi.”
Sau khi đáy lòng Tuệ Từ hiện lên một câu nói này, liền không còn gì khác, có thứ y nhìn thoáng qua, trên thế giới người có cảnh giới cao thâm hơn y không ít, nhiều thêm một Tiêu thí chủ thì có sao đâu?
Viên Thông thì tiến hành phỏng đoán trong lòng, Tiêu thí chủ đã đạt tới trình độ trên tam giới......
Lúc này Tuệ Năng ngơ ngác hỏi Tuệ Từ: "Tiêu thí chủ bao nhiêu tuổi?”
Tuệ Từ trả lời: "Sắp tròn 16 rồi.”
Tuệ Năng như bị sét đánh!
"Sắp 16 rồi!"
Đây là tiếng người? Đây là tốc độ đột phá mà con người có thể có sao.
Lúc hắn ta còn ở độ tuổi này, cũng chỉ mới bắt đầu lắng đọng đột phá bát giới.
Chân chính bắt đầu đột phá đến bát giới là bộ dáng 16 tuổi.
Chương 117 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]