Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 121: CHƯƠNG 120: RỜI ĐI

Ban đêm.

Tiểu Lục mang theo hai vị đệ tử ra ngoài tìm củi lửa, cùng với hái một ít nấm tươi dùng để nấu canh.

Nấm rất đa dạng, nấm đỏ, nấm tím, nấm bột, dù sao càng tươi đẹp, thì bọn hắn càng hái nhiều.

Bởi vì loại độc này, nấm càng có độc, ăn vào càng tươi ngon.

Tốt xấu gì bọn hắn đều là người dùng độc dược, đối với việc xử lý độc tố nấm vẫn rất có tay nghề.

Thật sự không giải được độc, vậy còn có đại lão.

Bởi vậy loại vật kịch độc này ở trong miệng bọn họ liền trở thành mỹ thực thượng hạng.

Một vị đệ tử hái được một nửa, thì đột nhiên cách đó không xa xuất hiện một nữ nhân trẻ tuổi, tuy rằng bụi cây che khuất hơn phân nửa, nhưng vai nữ tử cũng lộ ra.

Thông qua điểm này là có thể bước đầu suy đoán, nữ tử này hẳn không mặc gì.

Đối phương truyền đến âm thanh ủy mị: “Ca ca, người ta tắm rửa ở gần đây, quần áo mất rồi, ngươi có thể cho ta hai kiện quần áo được hay không?”

Nói đến đây, nữ tử còn cắn cắn môi dưới, sóng mắt lưu chuyển, động lòng người.

“Chỉ cần ca ca nguyện ý giúp ta, muốn ta làm gì ta cũng nguyện ý.”

Vị đệ tử kia cũng không biết xảy ra chuyện gì, ở dưới loại cảnh tượng này, đột nhiên tràn đầy tà hỏa.

Tiểu Lục cũng chú ý động tĩnh bên này, sau khi hắn đi tới thì nhìn thấy một nữ tử động lòng người như thế.

Đầu tiên hắn cấp tốc cho mình một bạt tài, sau đó ném đồ vật, quay đầu bỏ chạy.

Trong quá trình chạy, hắn còn cho một đệ tử khác đang đúng bất động một bạt tai.

Đối phương cũng bị một bạt tai này làm đánh thức.

Sau khi thấy Tiểu Lục chạy đi, lại nhìn về phía vị đệ tử bị mê hoặc kia, chuẩn bị tiến lên đánh thức đối phương.

Kết quả từ dưới đất vươn ra một cái miệng rắn, một ngụm nuốt tên đệ tử mê đang mang kia.

Về phần một tên đệ tử khác nhìn thấy đầu cự xà này, lúc muốn chạy cũng đã không còn kịp, thoáng một cái đầu rắn đã chộp tới.

Tiểu Lục lập tức hô to: "Cứu mạng! Các tiền bối, cứu mạng!”

Con rắn khổng lồ này tốc độ cực nhanh, mắt thấy sắp đuổi kịp, miệng rắn cách hắn không quá một mét.

Một thanh trường kiếm màu xanh từ trên trời rơi xuống.

Một kiếm đâm vào đầu rắn.

Bóng người từ trên trời giáng xuống, một cước giẫm lên chuôi kiếm, cự xà vừa mới giãy dụa đứng dậy lại bị ghim chặt trên mặt đất.

Tiêu Tử Phong rút kiếm gỗ sau lưng ra, một luồng ánh sáng vàng dài nhỏ hiện ra, chặt đứt đầu rắn.

Tiểu Lục há to miệng thở hổn hển.

Vương Thiết Sơn cũng mang theo đệ tử còn thừa chạy tới.

Sau khi xem cảnh này, biết được hai tên đệ tử khác đã bỏ mình.

Từng màn trước đó bắt đầu hiện lên, đùi tiền bối rất thô, nhưng vấn đề là con đường mà tiền bối phải đi, bọn họ cũng không nhất định có mệnh đi cùng.

Các đệ tử còn lại bắt đầu rút lui.

Tiêu Tử Phong cũng nhìn ra tâm tư của bọn họ.

“Các ngươi bây giờ muốn đi thì vẫn còn kịp.”

Đến giờ ăn tối.

Đệ tử còn lại bắt đầu trịnh trọng nói lời tạm biệt với mấy người.

Vương Thiết Sơn cũng không quản nhiều, dù sao lúc trước dự định đi theo vị tiền bối này, chính là ông tự mình quyết định.

Tiểu Lục cũng có suy nghĩ của mình, về phần những người khác, chỉ là học theo thôi.

Hiện tại đối mặt với chuyện như vậy, không lựa chọn tiếp tục ở lại cũng chuyện bình thường.

Kết quả, toàn bộ Huyết Độc Môn ở lại chỉ còn chưởng môn Vương Thiết Sơn cùng Tiểu Lục.

Những người còn lại toàn bộ tản ra.

Lúc này Dương Bích Liên cũng dò đường trở về.

“Tìm thấy một con đường đất, sáng mai có thể xuất phát.”

Tiêu Tử Phong nhìn về phía Vương Thiết Sơn và tiểu Lục.

“Hai người các ngươi xác định muốn tiếp tục đi theo.”

Vương Thiết Sơn uống một ngụm canh nóng nói: "Đây là quyết định ta đưa ra sau khi suy nghĩ cặn kẽ, sẽ không dễ dàng thay đổi.”

Trên thế giới này làm gì có nơi không có rủi ro?

Tu hành, ôm đùi, tìm chỗ dựa vững chắc cũng thế.

Không chịu đồng cam cộng khổ, mà chỉ muốn ôm đùi, trên cõi đời này làm gì có chuyện tốt như vậy.

Nguy hiểm là nguy hiểm, nhưng cũng không phải không thể né tránh, chuyện lần này ông ta cũng thông qua miệng tiểu Lục mà biết được.

Trước khi làm việc đều đã được nhắc nhở cảnh giác, nhưng bọn họ vẫn thờ ơ, vậy thì có thể trách ai đây?”

Giống như bọn họ nhất định đi không lâu dài.

Tiểu Lục cũng nói: "Ta là người tu luyện có thiên phú kém, ngày sau cũng khó có thành tựu, mặc dù nói lần đầu gặp tiền bối cũng không có gì tốt đẹp nhưng có thể đi theo tiền bối đến thời điểm hiện tại, coi như là vinh hạnh của ta.

“Nếu như ta rời đi, thì cả đời này đoán chừng cũng như vậy, ta muốn nhìn xem giang hồ này rộng lớn, cường đại như thế nào, ta cũng muốn đi đến Phong Cấm Chi Địa, nơi tất cả giang hồ đều e ngại, coi như không nhọc đời này.”

Trước kia ở trong môn phái, hắn ta có thể tiếp xúc lợi hại nhất chính là chưởng môn.

Mà người giống như tiền bối, đừng nói ở chung nói chuyện như vậy, bình thường xa xa có thể liếc mắt một cái đều là hy vọng xa vời.

Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, đây có thể là người lợi hại nhất mà hắn ta tiếp xúc trong đời này.

Mặc dù nói bọn họ giống như người hầu.

Nhưng Lý tiền bối tiếp nhận đồ của bọn họ cũng sẽ không quên nói lời cảm tạ.

Toàn tâm toàn ý đi theo người như vậy, hắn ta cảm thấy mình nhất định sẽ có thủ hoạch.

Hạn Bạt, Kim Thi, thậm chí hoàng tử.

Đối với tiểu Lục đã từng là chuyện xa xôi cỡ nào.

Tiêu Tử Phong thấy hai người như thế, cũng không tiếp tục truy hỏi nữa.

Chương 120 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!