Lúc ăn cơm, bọn họ bắt đầu tán gẫu.
Tiểu Lục và Vương Thiết Sơn cũng ở trong hội này.
Mấy người trò chuyện rồi bắt đầu bàn tán về chuyện của A Tề.
Tiêu Tử Phong đặt câu hỏi đầu tiên.
“Trước kia còn chưa hỏi, hiện tại làm hoàng đế Đại Chú hình như là nhị hoàng tử, không phải hắn đuổi giết ngươi là vì sợ ngươi tranh đoạt ngôi vị hoàng đế của hắn đó chứ?”
Nói đến đây, Tiêu Tử Phong lấy tay làm ra động tác cắt cổ.
Mấy người còn lại cũng mang theo tâm tính bát quái, ngồi ở bên cạnh lắng nghe.
Chuyện bí mật của hoàng gia còn kích thích hơn là lão thái thái ngồi ở của thôi nói chuyện bát quái.
Cũng chỉ có Dương Bích Liên là không có hứng gì quá lớn, mà Tiểu Linh Mộc và những người còn lại thì đều rất hào hứng.
Dương Bích Liên thậm chí có chút khinh thường nói: "Nhàm chán.”
A Tề phủ định: "Không phải, ta chưa bao giờ biểu hiện hứng thú với ngôi vị hoàng đế, nếu hắn thật sự là nhị ca ta, hắn sẽ không đuổi giết ta.”
Nói đến đây, hai mắt mọi người lập tức sáng ngời, cái gì gọi là nhị ca ta? Chuyện này nhất có uẩn khúc!
Vì thế trong ánh mắt chờ mong của mọi người, A Tề bắt đầu chậm rãi nói.
"Thông qua chuyện lúc trước, ta nghĩ các ngươi đã biết ta là thất hoàng tủ Lý Minh Triệt của Đại Chu.
“Tất cả những thứ này, còn phải ngược dòng tìm đến chỗ phụ hoàng ta, bắt đầu từ khi còn bé, ta đã phát hiện phụ hoàng có gì đó không đúng.
“Trong vô số lần dò xét, ta phát hiện phụ hoàng không phải là phụ hoàng chân chính.”
Dương Bích Liên vốn không có hứng thú với việc này, lại đột nhiên yên lặng xê dịch vị trí của mình, ở một bên làm bộ thờ ơ, kì thực là đang vểnh tai nghe.
"Bởi vì khi ta ở chung cùng phụ hoàng, trong ánh mắt hắn nhìn ta cũng không phải là từ ái đối với hài tử mà giống như mãnh thú nhìn chằm chằm con mồi.
“Từ đó về sau ta liền biết phụ hoàng có vấn đề, ta cũng đã nhiều lần đi tìm hiểu những thúc thúc ruột của mình, bọn họ đều có liên quan đến phụ hoàng,
“Thậm chí ta đã cố gắng tìm kiếm thi thể của bọn họ, nhưng có người không có hoặc là giả mạo.
“Sau đó ta lại ngẫu nhiên nghe nói đến một loại tà thuật, là một loại biến tướng của pháp trường sinh, mà cái giá phải trả chính là đoát xá của người thân cùng huyết mạch.”
“Mẹ nó!”
Tiểu Lục nhịn không được mà miệng phun tục.
Âm thanh tức giận của Tiểu Lục cũng không cắt đứt được câu chuyện của Lý Minh Triết.
"Sau đó lại thông qua đủ loại dấu vết để lại, ta đã có một suy đoán đại khái, chính vì vậy trong lần biến cố ở Hoàng đô, ta liền sớm rời đi, quả nhiên không ngoài dự đoán, ngoại trừ nhị ca thì toàn bộ các hoàng huynh khác đều mất mạng.”
Lúc này, Vương Thiết Sơn mới nói: “Ta thấy thực lực của ngươi không yếu nhưng tại sao lại không liên hợp cùng với các huynh đệ để phản kháng? Mặc dù ngôi vị hoàng đế của phụ thân ngươi quyền cao, nhưng ta nghe nói thân thể hắn không tốt.”
Lý Minh Triết cười chua xót: "Ngươi cũng chỉ nghe nói, nếu quả thật luận thực lực bản thân, ta cảm giác Thanh Sơn kiếm tiên cũng không thể đánh bại phụ hoàng.”
Tiểu Lục không khỏi thì thào: "Hoàng đế mạnh như vậy!”
Lý Minh Triết: "Không nên xem thường nội tình hoàng thất, tài nguyên tu luyện trong tay chúng ta có thể vượt qua tưởng tượng của ngươi, dựa vào loại nội tình này, hơn nữa thiên phú không kém, bồi dưỡng ra một cao thủ kỳ thật không khó."
Tiêu Tử Phong mới lên tiếng: “Tin tức bí mật như vậy, ngươi lại nói cho bọn ta biết?”
Hắn còn nghĩ lúc hỏi đối phương thì tốt xấu gì cũng sẽ che giấu một chút, ai ngờ đối phương lại nói toàn bộ ra,
Tiêu Tử Phong nghĩ chính là tự mình hỏi đối phương, tốt xấu gì cũng sẽ che giấu
Lý Minh Triết thẳng thắn đáp lại: "Tiếp tục che giấu cũng không có ý nghĩa, các ngươi đã biết thân phận của ta, huống hồ những chuyện này nếu ta không nói ra, nói không chừng một ngày nào đó sẽ mang vào trong mộ.”
Lúc này Tiểu Linh Mộc xen vào: "Đừng sợ, Tề ca, ta sẽ bảo vệ ngươi.”
Thanh âm của Tiểu Linh Mộc lại trở nên lãnh khốc: "Có ta, không ai có thể tổn thương được ngươi.”
Sau đó lại nhìn thoáng qua Tiêu Tử Phong.
“Ngoại trừ hắn.”
Thật ra Hạn Bạt cũng không muốn xen vào loại này.
Nhưng là vì tỷ tỷ, nàng có thể che chở cho người này, nếu đối phương thật sự tìm tới cửa, nàng ngược lại muốn thử xem hoàng đế này mạnh bao nhiêu.
Nói xong những lời này, Hạn Bạt liền lui xuống.
Tiểu Linh Mộc lại nắm giữ quyền chủ động.
A Tề tiếp tục nói: "Mặc dù ta hưởng thụ vinh hoa phú quý nhiều năm như vậy, nhưng ta một mực bị giam cầm, chưa từng có được cảm giác an toàn, lúc nào cũng lo lắng một ngày sẽ đột nhiên bị giết chết.”
Tiểu Linh Mộc nghe xong cũng cảm khái: "Giống như ta vậy, bị bọn họ nhốt lại, lúc đầu ta còn tưởng bọn họ là người tốt, không ngờ..."
Vương Thiết Sơn giơ bát cơm lên thật cao, che khuất mặt mình.
Tiểu Lục cũng học theo.
Tiêu Tử Phong chỉ về phía hai người Vương Thiết Sơn, hỏi: "Lúc trước các ngươi nghĩ như thế nào?”
Hạn Bạt đã lui xuống, nhưng lúc này lại có xu thế muốn đi lên.
Tiểu Lục vội vàng nói: "Ta không có ý kiến.”
Trước kia hắn ta chỉ là một tên đệ tử quèn ở trong môn phái, mà loại chuyện này cũng không tới phiên hắn có ý kiến.
Vương Thiết Sơn liền vội giải thích: "Thật ra lúc đầu ta không có động tâm tư kia, mà cơ duyên gặp được Tiểu Linh Mộc cũng là do có thôn dân đến tìm chúng ta để xin giúp đỡ.
“Khi đó nàng ta ngơ ngơ ngác ngác, chỉ biết đi khắp nơi tìm thức ăn, nhưng thân thể còn có độc, cho nên đối với người bình thường thì sự tồn tại của nàng chính là tai họa.
“Chờ ta tìm được nàng, trên người nàng còn bị cắm nĩa, mặc dù nói chuyện sau này của ta không tốt, nhưng cũng thiệt thòi ta khi đó xuất hiện, nếu không, những thôn dân kia có thể liều mấy mạng người cũng phải giết được nàng.
“Chỉ là về sau tu vi của ta không có tiến triển, cho nên mới có tâm tư kia.
“Hơn nữa trước đó, ta còn cố gắng tìm kiếm người nhà của nàng, lục lọi tìm kiếm thông tin liên quan đến mười năm trước nàng.”
Nói tới đây, Vương Thiết Sơn cũng có chút bất đắc dĩ.
Huyết Độc Môn bọn họ mặc dù là môn phái Ma giáo, nhưng nghiêm khắc mà nói, chuyện làm tổn thương người vô tội cũng chỉ có một lần này, hơn nữa còn chưa thành.
Kết quả chỉ một lần này lại chọc phải đại lão.
Cái này gọi là gì đây!
Hiện tại Tiểu Linh Mộc chỉ còn lại chút oán hận nho nhỏ, nói một cách nghiêm túc, Huyết Độc Môn nuôi nàng nhiều năm như vậy, nàng cũng không lo chuyện ăn mặc, cho nên cũng có chút tình cảm đối với bọn họ.
Hạn Bạt từng nhiều lần muốn giết chết bọn họ, nhưng đều bị Tiểu Linh Mộc ngăn cản.
Nói chuyện phiếm tới đây, mọi người cũng cảm thấy không có gì hay để nói, thế là nhanh chóng ăn cơm tối xong liền nghỉ ngơi.
Chương 121 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]