Rạng sáng ngày thứ hai.
Dương Bích Liên đi phía trước dẫn đường, dẫn mọi người đi tìm con đường đất kia.
Tuy rằng con đường đất này có thể nối thẳng đầm lầy, nhưng vấn đề là khí độc cũng tràn ngập khắp nơi.
Vừa mới bắt đầu dùng nguyên khí ngăn cách độc khí, thế nhưng còn tiếp túc đi tới, Vương Thiết Sơn liền phát hiện độc này không đơn giản, nó đang chậm rãi xâm nhập vào nguyên khí.
Lúc này, Vương Thiết Sơn mới vội báo cho mọi người biết.
Tiểu Linh Mộc ngược lại thì không sao cả, độc vật này chỉ có thể trở thành thuốc bổ của nàng.
Trên người A Tề đột nhiên hiện lên một vòng gợn sóng màu xanh như nước, độc khí màu xanh theo một vòng sóng này mà bị bài xuất ra ngoài cơ thể.
Sau đó gật đầu với Vương Thiết Sơn: "Giải quyết xong rồi.”
Vương Thiết Sơn: ...
Về phần Tiêu Tử Phong, ông cũng không cần thiết phải xem xét, nếu như những người như bọn họ bị độc chết thì vị đại gia kia cũng không cần lo sẽ bị độc ảnh hưởng.
Lúc này Tiêu Tử Phong đã bị độc khí xâm nhập, nhưng hắn hoàn toàn không hoảng hốt, chỉ cần độc không thể lập tức giết chế hắn, thì hắn đều có thể dễ dàng giải quyết.
Đang lúc hắn nghĩ như thế, thì trong cơ thể đột nhiên chợt lóe kim quang, độc đã bị giải trừ.
Tiêu Tử Phong mới sực nhớ tới trên “Công đức kim thân” có viết, sau khi luyện thành có thể tạo ra hiệu quả khử độc nhất định.
Không ngờ lại bao hàm cả khí độc này.
Sau khi Vương Thiết Sơn phát hiện lời nhắc nhở của mình có chút dư thừa, thế là chậm rãi vận chuyển công pháp, thử hấp thu cỗ độc khí này.
Lúc này sắc mặt Tiểu Lục có chút xanh mét, nói:
“Ta có chút chuyện.”
Tiêu Tử Phong ném hai viên đan dược màu đen cho Tiểu Lục.
“Cảm giác không chịu nổi thì ăn một viên, nếu không có hiệu quả thì tới tìm ta.”
Tiểu Lục không nói lập tức nuốt một viên vào, lập tức thần thanh khí sảng, dị sắc trên mặt cũng bắt đầu tiêu tan.
Vương Thiết Sơn liền nhắc nhở: "Đừng lãng phí, thử phân hóa một bộ khí độc này sử dụng cho bản thân.”
Tiểu Lục nghe vậy lập tức vận công.
Mọi người cứ đi tới như vậy, sương độc cũng dần dần bị đẩy ra.
Đột nhiên phía trước xuất hiện một tòa kiến trúc kỳ lạ.
Mấy người đến gần nhìn liền phát hiện khách điếm này không giống kiến trúc bình thường là dùng đất vàng và gỗ, mà bên ngoài có rất nhiều sắt thép.
Phía trên còn có mũi nhọn, có mũi nhọn dùng một ít vũ khí đao kiếm làm mũi nhọn, còn có một ít dùng răng động vật không biết tên.
Trên đỉnh còn mổ đầu lâu của sinh vật nào đó không biết tên, nhưng cực kỳ to lớn.
Mà phía trước tòa kiến trúc này có một bảng hiệu, viết bốn chữ to "Khách điếm độc chiểu.”
Tiêu Tử Phong thầm nghĩ: "Thương nhân này vì kiếm tiền mà dám liều mạng? Cư nhiên dám mở khách điếm ở đây.”
Điều này khiến hắn cảm thấy rất hứng thú.
"Hay là tối nay chúng ta nghỉ ngơi ở đây?”
Nếu là dưới tình huống bình thường, Vương Thiết Sơn và đám người A Tề đều sẽ không đáp ứng.
Nhưng vấn đề là với đội ngũ hiện tại, dù là đầm rồng hang hổ bọn họ cũng dám ở cả đêm.
Hơn nữa đây còn là người mạnh nhất trong đội nói ra, tự nhiên không có ai phản đối.
Tiêu Tử Phong đi quanh một vòng mới tìm được một thứ thoạt nhìn giống như cửa lớn.
Tiến lên lấy tay gõ gõ, truyền đến thứ thanh âm cực kỳ trầm thấp.
Sau khi gõ cửa, bên phía cửa lớn không xuất hiện động tĩnh gì.
Mà trên lầu hai bỗng nhiên vươn ra một cái ống trúc.
Tiêu Tử Phong nhìn cái ống trúc này, nó gần giống với một loại kính lặn.
Ống trúc nhìn qua, giống như xác định cái gì đó.
Lúc này cửa lớn cũng nặng nề mở ra, một cơn gió mạnh thổi tới.
Lập tức xua tan khí độc ở xung quanh người bọn họ.
Đám người Tiêu Tử Phong cũng không có chút khách khí liền đi vào.
Sau khi vào nhà thì phát hiện khách điếm này đặc biệt vắng vẻ, bên kia quầy có một bà cụ ghi sổ, một người vượn cao hai mét mặc quần áo vải bố đang bưng thức ăn.
Khách nhân tổng cộng chỉ có hai vị, một nam tử trung niên, cùng với một tiểu cô nương thoạt nhìn chưa tới một mét bốn.
Hai người ngồi ở những chiếc bàn khác nhau.
Có vẻ không phải người cùng đường.
Đoàn người bọn họ tiến vào khách sạn, cũng hấp dẫn ánh mắt của hai vị khách nhân này.
Thế nhưng cũng chỉ nhìn thoáng qua, sau đó liền chuyên tâm đối phó với thức ăn trước mắt.
Tiểu Lục và Vương Thiết Sơn nhìn thấy cảnh tượng này, liền lập tức nâng tính cảnh giác lên cao nhất.
Mà gã người vượn chuẩn bị thức ăn cho tiểu cô nương kia cũng đi tới bên cạnh mấy người.
“Mấy vị là giải độc, dùng bữa, hay là ở trọ?”
Tiêu Tử Phong nói: "Ở trọ.”
“Nếu ở trọ, một người một cân hoàng kim cho một đêm, không cần ngân phiếu, nếu không có thì có thể dùng bảo vật thay thế, ví dụ như thần binh lợi khí, pháp bảo kỳ dị.
“Cũng có thể là một ít tin tức bí mật.”
Tiểu Linh Mộc rất ngạc nhiên trước gã người vượn biết nói chuyện này.
Tiểu Lục cùng Vương Thiết Sơn lại quan sát tất cả chi tiết bên trong quán trọ.
Tiêu Tử Phong nói: "Đắt như vậy, có thể hạ giá xuống hay không?"
Người vượn cực kỳ ôn hòa đáp: "Công việc làm ăn nhỏ, không thể giảm.”
Tiểu Lục có chút nhịn không được mà châm chọc: "Này còn nhanh hơn đi cướp.”
Vương Thiết Sơn nhìn thoáng qua Tiểu Lục: "Ngươi cảm thấy hiện tại hắn đang làm gì?"
Tiêu Tử Phong vẫy vẫy tay với Tiểu Lục, để cho đối phương lấy ra đồ vật bên trong bao quần áo.
Một viên trân châu lớn tản ra ánh sáng bảy màu.
Đây là mang ra từ trong động phủ của Hạn Bạt.
Tiêu Tử Phong cầm viên trân châu lớn này hỏi: "Đủ không?”
Người vượn tiếp nhận trân châu lộ, sau đó ra nhân tính hóa mà mỉm cười: "Đủ rồi, mấy vị khách quan, muốn mấy gian phòng?"
Tiêu Tử Phong nhìn về phía mấy người phía sau.
“Các người định ở như thế nào? Nói trước, ta sẽ không ở cùng phòng với người khác.”
Nghe nói như thế, Vương Thiết Sơn, Tiểu Lục, A Tề đều lộ ra vẻ mặt thất vọng.
Dương Bích Liên lại nói: "Ta và lão đại ở chung một phòng.”
Sau đó ba người A Tề mỗi người liếc mắt một cái, cuối cùng quyết định ba người một phòng.
Tiêu Tử Phong nói với người vượn: "Lấy ba gian phòng.”
Khi đi ngang qua quầy, gã đưa viên trân châu cho bà bà trông coi quầy.
Lão bà vui tươi hớn hở thu lại viên trân châu kia.
Tiêu Tử Phong đi tới gian phòng, bên trong rất đơn sơ, chỉ có một cái giường, một cái bàn.
Tiêu Tử Phong nằm trên giường thử một chút, cũng tạm được.
Bên kia, việc đầu tiên mà Tiểu Linh Mộc bước vào phòng là nằm sấp trên giường.
“Màn trời chiếu đất lâu như vậy, vẫn là nằm trên giường thoải mái nhất.”
Chương 122 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]