Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 125: CHƯƠNG 124: THỰC LỰC YẾU

Thực lực của Tiểu Linh Mộc tương đối yến, hơn nữa tâm tư đơn thuần.

Mà về phần thiếu niên kia, tuổi còn trẻ đã có tu vi tứ giới, nhưng lại người có tính cảnh giác thấp nhất trong đám người, thoạt nhìn liền biết loại có thực lực cho nên tự đại.

Hơn nữa trong này còn có một cao thủ Tam Giới, nhưng bọn họ đều xem tiểu tử kia làm người cầm đầu, đoán chừng là thiên kiêu nhà ai ra ngoài lịch luyện.

Tiêu Tử Phong và Tiểu Linh Mộc đều đang ngủ khò khò trong phòng.

Mà tổ hợp ba người A Tề thì thay phiên nhau nghỉ ngơi, thuộc loại một người ngủ, hai người trông coi.

Về phần bên ngoài khách điếm, có một ít sinh vật đang lặng lẽ tới gần nơi này.

Có một số sinh vật vừa thấy Khách điếm thì liền đi vòng qua, bởi vì bên ngoài khách điếm dùng xương trắng để trang trí, giống như nói cho bọn nó biết nơi này nguy hiểm.

Tuy nhiên cũng có một số sinh vật bị huyết nhục trong khách điếm hấp dẫn tới, cho nên liền không biết sống chết mà mò đến gần.

Khi chúng nó đến gần, chuẩn bị hung hăng đụng vào khách điếm thì đột nhiên một bóng dáng cao lớn đứng trên đầu khối xương trắng lao nhanh xuống, trực tiếp chém một con cự lang ra làm đôi.

Sau khi cự lang chết, khí tức huyết nhục kích phát thú tính của mãnh thú khác.

Bắt đầu tre già măng mọc.

Thế nhưng khi đối mặt với bóng dáng cao lớn kia, cho dù da thịt cứng rắn, lông tóc nặng nề thì cũng không có tác dụng gì.

Tất cả đều bị dao phay trên tay đối phương dễ dàng bổ ra.

Chỉ chốc lát sau, trên mặt đất đã chất đầy thi thể.

Lại phanh thây đám mãnh thú này, lấy nguyên liệu nấu ăn, phần thân thể còn lại thì ném vào trong đầm lầy.

Lúc này, đám người Tiểu Lục đã sớm bị động tĩnh bên ngoài đánh thức, bọn hắn cẩn thận thám thính tình hình.

Sau khi xác định đã bình tĩnh lại mới hơi yên lòng.

Lúc này A Tề vẫn ngủ rất ngon, sát vách có Tiêu Tử Phong cho nên cảm giác rất an toàn.

Mà lúc này Tiêu Tử Phong còn đang nằm ngáy o o, hắn cũng có nghe động tĩnh ở bên ngoài nhưng sau khi xác nhận có người xử lý thì liền tiếp tục nằm xuống.

Tiểu Linh Mộc nửa đêm thức dậy đi vệ sinh.

trở về thì nhìn thấy nữ hài kia ngồi trên lâu.

Tiểu Linh Mộc hỏi: "Tiểu bằng hữu, ngươi không ngủ được sao? Sao lại ngồi ở chỗ này?”

Tiểu nữ hài đưa tay ra, tựa như là để Tiểu Linh Mộc kéo mình lên.

Tiểu Linh Mộc không có bất kỳ phòng bị nào mà kéo lấy tay nữ hài.

"Muốn ta đưa ngươi trở về sao?”

Tiểu nữ hài gật đầu, mà với đầu óc đơn thuần của Tiểu Linh Mộc, nàng không cảm giác được một nữ hài xuất hiện trong bầu không khí như vậy là một chuyện rất kinh khủng.

Hai người đi tới hành lang, Tiểu Linh Mộc đột nhiên phát hiện cảnh tượng chung quanh đã thay đổi.

Nàng cùng nữ hài bị bao phủ bởi một đám mây mù màu đỏ.

Lúc này tiểu cô nương kia mới ngẩng đầu lên, lộ ra nụ cười âm hiểm: “Vốn còn nghi ngờ ngươi đang ngụy trang nhưng hóa ra yếu như vậy, xem ra ngươi là chim hoàng yến mà tiểu tử kia nuôi, đám người các ngươi thật sự là con cháu nhà giàu…”

Lời mới nói một nửa, tiểu cô nương đột nhiên ngừng lại, cánh tay đang nắm lấy Tiểu Linh Mộc hơi run lên, nàng ta phát hiện thực lực của đối phương vốn chỉ ở lục giới, nhưng hiện tại nàng cảm giác mình giống như đang nắm giữ một mảnh đại dương mênh mông, sâu không lường được.

Tiểu cô nương có chút gian nan nghênh đón Tiểu Linh Mộc, hoặc là nói ánh mắt của Hạn Bạt.

Hạn Bạt dùng giọng điệu lạnh như băng nói: "Yếu? Chim hoàng yến?”

Tiểu cô nương đang dùng sức giãy dụa, nàng muốn thoát đi, nữ nhân bên cạnh này quá kinh khủng.

Nhưng đối mặt với Hạn Bạt, nàng làm sao có thể thoát ra được?

Một bàn tay khác của Hạn Bạt vỗ lên trán nàng.

Chỉ là một chưởng nhẹ nhàng.

Toàn thân đối phương lập tức xụi lơ.

Mang theo đối phương giống như mang theo một con búp bê vải.

Hạn Bạt nhìn cỗ thi thể này, chậm rãi nói: "Thi thể này hắn hẳn sẽ thích, nhân lúc còn nóng đưa cho hắn."

Hạn Bạt gõ cửa Tiêu Tử Phong, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Liền đem thi thể nhẹ nhàng đặt ở trên bàn.

Sau đó liền rời đi.

Hai phút sau, thi thể đang xụi lơ lại đột nhiên ngồi dậy.

Tiểu cô nương há to miệng thở hổn hển.

May mắn nàng còn có một chiêu này, bằng không thì chết thật rồi, bất quá không nghĩ tới tên này lại biến thái như vậy, ngay cả thi thể cũng không buông tha.

“Hắn là phế vật sao, lại ngủ như chết.”

Mà lúc này, một giọng nam truyền đến: "Vậy sao?”

Tiểu cô nương đột nhiên bừng tỉnh, muốn tông cửa xông ra.

Nhưng đột nhiên cơ thể đổ rạp xuống đất.

Bị một ngâm châm trực tiếp đánh trúng, sau đó biến thành một pho tượng điêu khắc, đứng yên tại chỗ.

Mà lúc này, ngón trỏ tay trái rốt cục có động tĩnh, cắn nuốt lấy tiểu cô nương đang quỳ trên mặt đất.

Ngón trỏ cũng không có chút dục vọng, liền biết con hàng này đang giả chết.

Dám giả chết ở nơi này, nghĩ lừa được Hạn Bạt thì có thể lừa được hắn.

Lúc này giọng nói của vị bà bà kia đột nhiên nhẹ nhàng vang lên trong khách điếm: “Khách phòng số ba ăn khách phòng số 1, khó làm nha…”

Chương 124 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!