Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 126: CHƯƠNG 125: TRAO ĐỔI TIN TỨC

Tiêu Tử Phong nghe được lời này thì liền đi ra cửa phòng.

Phát hiện những người khác không có động tĩnh gì.

Thế là hắn cũng không suy nghĩ nhiều mà đi xuống lầu, nhìn vị bà bà đang ngồi bên cạnh quầy, một bên đặt một bầu rượu nhỏ, còn có một đĩa sâu bọ chiên giòn.

Tiêu Tử Phong đi tới trước mặt bà bà.

“Bà bà, lời vừa rồi là của ngươi đúng không? Tên này gây phiền phức cho chúng ta, chẳng lẽ ta không được đánh trả.”

Bà bà buông đũa xuống, bí hiểm nói: “Ý của ta không phải cái này, là vị khách kia còn nợ ta một ngày tiền phòng.

“Vốn nói là sáng mai đưa.

“Đáng tiếc hiện tại người không còn...Ta chỉ là người làm ăn nhỏ, nếu khách hàng không trả tiền thì cô nhi quả phụ chúng ta phải sống như thế nào đây?”

Nói đến đây, bà bà còn có chút nức nở, giống như muốn nói bà lão này sống không dễ dàng.

Tiêu Tử Phong chỉ cảm thấy những lời này có quá nhiều lỗ hổng.

Cô nhi quả phụ?!

Con tinh tinh kia là con trai ngươi.

Vậy cha hắn là ai?

Làm ăn nhỏ?

Tiền phòng ở chỗ ngươi đều thu hoàng kim, còn là tính theo cân?

Tiền phòng một ngày ở nơi này đã đủ cho người bình thường không còn lo chuyện cơm áo hết nửa đời sau.

Trong lòng Tiêu Tử Phong có rất nhiều châm chọc, nhưng đều không nói thẳng ra, mà hỏi ngược lại: "Cho nên ngươi muốn ta bồi thường tiền.”

Bà bà tiếc nuối nói: “Ngươi bồi thường cái gì? Cái ly cũng không vỡ một cái, ta cũng không phải mở hắc điểm, cho nên không thể cướp tiền của khách.”

Lúc này Tiêu Tử Phong mới đột nhin hiểu ra dụng tâm hiểm ác của vị bà bà này, nhất định đã biết buổi tối hôm nay có nhiều người như vậy, cũng chỉ chờ khách nhân đánh nhau.

Đánh thua chết, còn đánh thắng thì phải bồi thường tiền đồ vật bị đánh vỡ tròn lúc ẩu đả.

Mặc dù dụng tâm của bà bà có chút hiểm ác, nhưng người ta lại biết nói chuyện đạo lý, không đập vỡ đồ đạc, thì không thể để cho ngươi bồi thường.

Tiêu Tử Phong chỉ có thể hai tay ôm quyền trả lời một câu: "Đa tạ.”

Bà bà: "Xem tình huống này, đoán chừng tiểu hữu không có lòng dạ nào để ngủ, hay là uống hai chén với lão bà đây?"

Tay Tiêu Tử Phong vừa muốn cầm cái ly thì đột nhiên rụt về.

“Bà bà, muốn thu tiền của ta sao?”

Động tác rót rượu của bà bà hơi ngừng lại, thầm nghĩ: “Chết tiền, bị phát hiện rồi.”

Sau đó cười híp mắt nói: "Không thu tiền.”

Tiêu Tử Phong nghe nói như thế, liền cầm lấy ly chuẩn bị uống một ngụm, kết quả liếc mắt nhìn rượu chỉ rót tới nửa ly.

Tiêu Tử Phong: ...

Quên đi, đồ miễn phí, không cần yêu cầu quá nhiều.

Bà bà uống một ngụm rượu nhỏ lại hỏi: "Tiểu huynh đệ, các ngươi đi nhiều người như vậy là muốn làm gì?

“Là tìm bảo vật hay là hái thuốc?”

Tiêu Tử Phong: "Du ngoạn ngoại ô!

Bà cụ: ...

“Đã tới nơi này còn không chịu nói thật với lão bà, ngươi nghĩ lời này của mình sẽ có người tin sao?”

Tiêu Tử Phong nói vô cùng thành khẩn: “Thật sự là ôm mục đích dạo chơi ngoại ô, ta nghe bằng hữu nói nơi này có rất nhiều kỳ trân dị thú, địa vực quái tượng, là một nơi dạo lý tưởng.”

Lời này của Tiêu Tử Phong cực kỳ thành khẩn, ặc dù nghe nói nơi đó có bí mật trường sinh bất lão, nhưng cũng chỉ ôm tâm tính thử một lần, phần nhiều vẫn là muốn tới loại địa phương kỳ quái này để nhìn xem.

Lão bà bà bĩu môi đáp: "Nghe lời này của ngươi còn tưởng là thật.

“Nơi này của ta mặc dù tiếp đãi khách nhân tương đối ít, nhưng người đến đây nếu không phải tầm bảo thì là trả thù, hoặc là có người tìm thân, mang theo một hộp tro cốt trở về, nhưng chưa từng có ai nói muốn tới đây du ngoạn.”

Tiêu Tử Phong cũng không muốn phản bác gì, hắn đã nói, thích tin hay không chính là chuyện của đối phương.

Sau đó hỏi ngược lại: "Bà bà, sao ngươi lại muốn mở quán trọ ở đây?”

Lão bà bà: "Nơi này kẻ hung kẻ ác đến nhiều, trả tiền cũng hào phóng như tặc.”

Tiêu Tử Phong lộ ra biểu tình phức tạp, nói: "Ngươi nói lời này trước mặt khách nhân như ta có thích hợp không?”

Lão bà: “Có gì không thích hợp? Ta cũng không thể nói xấu sau lưng người khác? Đây là vô đạo đức.

Tiêu Tử Phong: ...

Tiêu Tử Phong không muốn hàn huyên nữa, một lão nhân gia như vậy lại không động sát tâm gì với hắn, hắn cũng không thể động thủ với người ta, lúc đang chuẩn bị đứng dậy rời đi, bà bà lại đột nhiên gọi hắn lại.

"Tiểu tử, chỗ của ta có một tin tức bí mật liên quan đến Phong Cấm Chi Địa, ngươi muốn nghe hay không?”

Tiêu Tử Phong hứng thú ngồi xuống một lần nữa.

“Tin tức gì? Cách bán thế nào?”

Lão bà bà lộ ra nụ cười gian thương.

“Giao dịch ở chỗ ta rất đơn giản, cho bảo bối hoặc là tin tức, tuy nhiên hai tin tức đổi một, hơn nữa tin tức này liên quan đến người, thân phận, địa vị hoặc là nói thực lực cảnh giới không thấp, ít nhất phải từ nhị giới trở lên.

“Tin tức này có thể coi là một cơ duyên lớn, người biết rất ít.”

Tiêu Tử Phong tự tin cười, nhàn nhạt nói ra tên hai người: "Kiếm Thần, Thần Nữ.

"Tin tức liên quan đến hai người này thì đã đủ chưa?"

Lão bà vừa nghe lời này, đôi mắt đục ngầu hơi sáng lên.

Hai nhân vật phong vân nổi tiếng nhất Đại Chu, cũng là hai người thần bí nhất.

Có người suy đoán, cảnh giới thực lực của hai người này ít nhất đều phải ở nhất giới, thậm chí Kiếm Thần có thể vượt qua cảnh giới này.

Nhưng hai người có thực lực cao cường như vậy lại ẩn giấu rất sâu.

Tin tức về bọn họ tuyệt đối sẽ khiến rất nhiều người điên cuồng.

Lão bà là một gian thương, tự nhiên không thể biểu lộ ra mình cảm thấy quá hứng thú.

“Đủ là đủ, nhưng tin tức này của ngươi có thật không?”

Tiêu Tử Phong vỗ ngực cam đoan: "Tuyệt đối.”

Tiêu Tử Phong dùng ánh mắt mang theo nghi ngờ, hỏi: "Tin tức của ngươi có bảo đảm không?”

Lão bà nhếch miệng cười: "Ngươi sẽ không cho rằng khách điếm này của ta thật sự chỉ dựa vào tiền trọ và cơm để duy trì chứ?

“Buôn bán tin tức mới là đầu to của ta, không nhất định có được vật vượt quá giá trị, nhưng chắc chắn bảo đảm sự thật.”

Tiêu Tử Phong: "Ngươi nói trước hay ta nói trước?”

Lão bà đáp: “Ngươi nói một phần tin tức, ta kiểm tra một chút thật giả.”

Chương 125 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!