Tiêu Tử Phong chậm rãi nói từng chữ một: "Thần, nữ, không, chết!"
Lão bà nghe xong lời này thì con ngươi không tự chủ mà phóng to.
Trong lòng cũng lẩm bẩm: "Khó trách Tuấn Châu Đại Chu lại có động tĩnh lớn như vậy, quả nhiên không phải do Hồ Tứ Tài làm ra. Một khi tin tức này lộ ra ngoài thì có lẽ lão hoàng đế kia sẽ vô cùng kiêng kị.”
Tiêu Tử Phong nhìn lão bà bà còn đang suy nghĩ, thể là yên lặng thưởng thức nửa chén rượu này của mình.
Sau khi lão bà bà tiêu thụ xong tin tức này thì mới bắt đầu rủ rỉ nói ra tin tức của mình: “Quốc sư tiền nhiệm của Nam Linh quốc có thực lực Thuật sư nhất giới, người này có để lại truyền thừa cùng bí ấn thăm dò ở Phong Cấm chi địa.”
Tiêu Tử Phong nghe tin tức này xong liền đáp: "Ta cảm thấy một câu dài này của ngươi còn không bằng bốn chữ kia của ta.
“Nói nhảm, nếu chỉ biết có truyền thừa thì làm sao tìm ra?”
Hắn còn biết Phong Cấm chi địa này có bí mật trường sinh bất lão.
Lão bà bà nói thêm: “An tâm một chút chớ nóng nảy, ta còn chưa nói xong.
“Sắp tới sẽ nghênh đón U Ám Bích Đàm thủy truyền lui xuống, mà truyền thừa kia cũng sẽ hiển lộ ra.
“Tuy nhiên thời gian chỉ có ba canh giờ.”
Lão bà nói đến đây thì dừng lại.
Tiêu Tử Phong hỏi: "Phía sau đâu?”
Lão bà bà nhấp một ngụm rượu nhỏ: “Ta đã nói cho ngươi biết nơi đó có cái gì, cũng nói cho ngươi biết cái kia sẽ xuất hiện vào lúc nào cùng với thời gian xuất phát, còn chưa đủ sao?
“Hài tử, ngươi còn tham lam hơn ta.
“Nếu ta biết chuyện phía sau, ví dụ như vị trí cụ thể của truyền thừa thì ta cũng sẽ không nói cho ngươi biết.
“Mà đã tự mình đi tìm.
“Còn có tin tức về Kiếm Thần, ngươi còn chưa nói cho ta biết.”
Tiêu Tử Phong làm bộ bí hiểm: "Kiếm Thần còn có một thân phận khác là Phong Ấn sứ hung thú.”
Nghe xong tin tức này, mặt của lão bà bà hơi bối rồi.
“Phong Ấn sứ hung thú là thứ gì? Có thể nói rõ hơn không?”
Tiêu Tử Phong lắc đầu.
"Đây không phải là vật gì, mà là một đám người, một đám đáng giá được mọi người kính trọng, một đám người vĩ đại mà bí ẩn.
“Bí mật của bọn họ còn quan trọng hơn cả truyền thừa của thuật sư nhất giới.
“Bọn họ đã sớm vượt qua giới hạn nhất giới.”
Lão bà nghe như thế thì mới nghi ngờ.
“Làm sao có thể? Từ xưa đến nay vượt qua nhất giới cũng chỉ có ba người.”
Tiêu Tử Phong thầm nghĩ: "Ta biết ngay nhất giới không phải đỉnh cao nhất.”
Hắn cười một tiếng rồi nói: "Trên cõi đời này có bao nhiêu bí ẩn, bí mật mà ngươi không biết, mà một người có thực lực nhất giới sẽ có uy lực như Kiếm Thần sao?
“Ta tin tưởng ngươi đã biết nhiều chuyện như vậy, thì trong lòng hẳn đã sớm có hoài nghi?”
Lão bà bà nghe nói như thế cũng không nói gì nữa, quả thật bà đúng là co hoài nghi về thực lực của Kiếm Thần.
Phần thực lực kia xác thực không giống với một cao thủ nhất giới nên có.
Tiêu Tử Phong uống rượu xong cũng không có ở lại mà khoanh tay đi về phía cầu thang, vừa nói vừa rời đi.
“Ngươi nên biết ơn vì chưa từng nghe đến cái tên đó, mà nếu một ngày ngươi nghe thấy nó từ một nơi khác hoặc thậm chí khi ai đó ca ngợi nó thì đó sẽ là lúc ngươi bắt đầu đau buồn, vì sau đó sẽ là một trận đại thảm họa quét tới.”
Lão bà bà nhìn bóng lưng rời đi của Tiêu Tử Phong, tinh tế cân nhắc những lời này.
Đồng thời, trong đầu đang nhớ lại nhưng tin tức liên quan đến hung thú.
Một tin tức nào chợt lóe lên trong đầu bà.
Lão bà bà quay đầu nhìn về một phương hướng, tuy rằng rước mặt là một bức tường thật dày, nhưng ánh mắt bà ta lại giống như xuyên thấu qua vách tường, nhìn về phương xa.
Nơi đó là Phong Cấm chi địa, ở đó ngoài trừ có phương pháp trường sinh bất lão trong lời đồn thì còn có một truyền ngôn khác rất ít người biết, chính là “Phong Cấm chi địa là địa ngục trấn áp tà ma.”
Hiện tại Tiêu Tử Phong chỉ đang suy nghĩ về tiểu cô nương mà mình vừa ăn vừa rồi.
Nên nói như thế nào đây? Theo tốc độ phản ứng thì thoạt nhìn là tứ giới, nhưng có can đảm khiêu khích Hạn Bạt thì phải đạt đến nhất giới.
Nhưng tỷ lệ năng lượng phản hồi lại là tam giới.
Nghĩ tới nghĩ lui, đoán chừng là bị Hạn Bạt đánh cho tàn phế, nếu không thì cũng sẽ không thể có loại thực lực này.
………
Ngày thứ hai.
Lão bà bà chuẩn bị điểm tâm cho đoàn người Tiêu Tử Phong.
Điểm tâm cũng rất có cá tính, quả tim động vật máu chảy đầm đìa, côn trùng quỷ dị khó mà dùng lời để diễn tả.
Dưới phong cách trừu tượng như vậy, nhưng hương vị lại đặc biệt ngon.
Đám người ăn xong nhưng lại bất ngờ phát hiện lão bà bà thế mà không thu tiền.
Điều này làm cho Tiểu Lục có chút kinh ngạc.
Lão bà bà nói với Tiêu Tử Phong: "Xem như thù lao tối qua.”
Tin tức hôm qua Tiêu Tử Phong nói ra cũng không thể so sánh với tin tức bình thường.
Cho nên bữa sáng này xem như tặng kèm.
Nhưng biểu tình của đám người Tiểu Lục có chút phức tạp.
Tối qua?!
Thù lao?!
Trong đầu mấy người hiện lên một ít hình ảnh cay mắt.
Trong đầu hiện lên loại hình ảnh này chủ yếu là Tiểu Lục, Vương Thiết Sơn cùng Dương Bích Liên.
Mà Tiêu Tử Phong nhìn vẻ mặt khó hiểu của bọn họ, luôn cảm giác những người này nghĩ sai rồi.
Về phần hán tử còn lại thì đã rời đi trước khi bọn họ rời bàn.
Chương 126 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]