Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 128: CHƯƠNG 127: HẮC CƯƠNG THỤ

Ở trên đường, Tiểu Lục cùng Vương Thiết Sơn mặc dù có chút tò mò đối với chuyện tối hôm qua, nhưng cả hai đều kiếm chế không hỏi, dù sao chuyện của lão đại bọn họ cũng không thể tùy tiện hỏi.

Nhưng Dương Bích Liên thì khác, trực tiếp nhảy đến trước mặt Tiêu Tử Phong hỏi: "Thì ra ngươi có sở thích kia…”

Tu vi hiện tại của Tiêu Tử Phong là tứ giới, cho nên tộc đố xuất kiếm rất nhanh.

Trực tiếp để cho Dương Bích Liên quỳ xuống.

Sau đó một châm biến tính, hai châm mang thai.

Một bộ quá trình như nước chảy mây trôi.

Dương Bích Liên liền trầm mặc.

Tiểu Lục cùng Vương Thiết Sơn nhìn thẳng về phía trước, bất vi sở động, tất cả ý nghĩ đều tan thành mây khói.

Không làm thì sẽ không chết.

Dương Bích Liên không hiểu lắm về lý lẽ này, nhưng bọn họ phải hiểu.

Hạn Bạt nhìn thấy một màn này, cũng không nói gì.

Tiểu Xuân có lúc thật sự rất ngứa mồm, thuộc loại ba ngày không đánh thì sẽ nhảy lên mái nhà bóc ngói, coi như để cho nàng chịu chút đau khổ cũng tốt.

Nếu không sớm muộn gì cũng có một ngày tự mình tìm đường chết.

Một lần nữa thay đổi tình hướng khiến Dương Bích Liên rất không vui.

Kết quả dọc theo đường đi những con hung thú kia liền gặp xui xẻo.

Chỉ cần dám xuất hiện trong tầm mắt, thì trực tiếp một quyền hô chết.

Thậm chí cá sấu đang nằm sấp trên bờ ở cách đó thật xa nhưng vẫn sẽ bị nàng ta dùng một cước đá chết.

Có thể nói, dọc theo con đường này vô cùng tàn bạo.

Phật cản giết Phật, thần cản giết thần.

Đi tới đi tới, mọi người phát hiện bước chân của mình càng ngày càng nặng nề.

Không có gì bất ngờ xảy ra, đây hẳn là càng ngày càng tới gần Phong Cấm Chi Địa.

Xuyên qua sương độc loáng thoáng có thể nhìn thấy rừng cây màu đen.

Cây cối màu đen phát triển rất kỳ quái, xiêu xiêu vẹo vẹo.

Mà lúc này rốt cục cũng vượt qua đầm lầy khí độc.

Mấy người đi tới nơi này thì phát hiện một khu rừng rậm màu đen sớm có người mở ra một con đường.

Đoán chừng là hán tử trung niên rời khỏi khách điếm.

Nhìn nhánh cây màu đen nơi này, Tiểu Lục rút ra đao mang theo bên người chém một cái.

Không ngờ lại không chặt đứt, tuy rằng hắn ta còn chưa dùng toàn lực.

Nhưng vấn đề hắn là người tu hành.

Sức mạnh cũng không giống người thường, đứng nói nhánh cây này, cho dù là người bình thường cầm đao chém hắn thì hắn cũng sẽ khiến đao đối phương đứt làm đôi.

Thế nhưng trên cành cây này lại không có chút sức mẻ nào.

Nhìn cành cây gãy đầy đất, bọn họ có thể phát hiện hán tử kia phải là một cao thủ.

Tiêu Tử Phong tùy ý nhặt lên một đoạn cành cây khô.

Thử một chút cường độ.

“Cũng không tệ lắm, chất liệu nhẹ nhưng cứng, nếu dùng để rèn thần binh khí thì cũng là một vật liệu không tồi.”

Lúc này A Tề cũng tiến lên phổ cập khoa học: “Đây là Hắc Cương Thụ, vô cùng cứng rắn, nếu dùng để rèn thần binh khí thì tốt nhất phải dùng bộ phận của cây cổ thụ trên trăm năm.

“Đây được xem là bảo vật khó cầu ở ngoại giới, giá rất đắt.”

Tiêu Tử Phong nhìn cái cây này, cảm thấy thật đáng tiếc.

Hệ thống cũng không cung cấp không gian hệ thống gì cả.

Nếu không thì hắn chắc chắn sẽ tích luỹ được một đợt.

A Tề không quá hứng thú gì đối với thứ này, nói cách khắn, hắn ta không có hứng thú quá lớn đối với tiền, ở trong mắt hắn ta, thứ này dễ kiếm nhất.

Dương Bích Liên lại càng chả quan tâm, đối với Kim Thi bọn họ, vũ khí lớn nhất chính là bọn họ.

Về phần Vương Thiết Sơn, ông ta chỉ cảm thấy vật này ngược lại đáng giá, nhưng không có tác dụng quá lớn, dù sao ông chính là tên chơi với độc dược.

Khí độc trong đầm lầy còn hấp dẫn hơn thứ này.

Tiểu Lục thì lại có hứng thú một chút, nhưng hiện tại mình mang theo quá nhiều đồ, còn có không ít bảo bối.

Nhặt thứ này không lời nhiều, còn chiếm một khoảng không gian lớn, tất nhiên sẽ phải vứt bỏ một vài thứ.

Vì thế, một đoàn người không ở lại lâu, sau đó thuận theo người đi trước đã mở đường, tiếp tục tiến lên.

Sau khi mọi người rời khỏi đây.

Cành cây gãy trên mặt đất đột nhiên mọc ra rễ cây, sau đó điên cuồng sinh trưởng, lập tức chặn cửa vào.

Cành cây mọc ra vô cùng bén nhọn.

Một đám người đi về phía trước, A Tề đột nhiên dừng bước.

Ngay lúc này, Dương Bích Liên và Tiêu Tử Phong cũng đã phát hiện có gì đó không ổn.

Lúc này, A Tề lên tiếng nhắc nhở: "Chúng ta lạc đường rồi.”

Tiêu Tử Phong nhìn cây cối giống nhau như đúc xung quanh, cùng với bùn đất mới đào ra dưới gốc cây.

Vốn nghĩ đi qua con đường mà người khác đã đi thì sẽ đúng.

Không ngờ rừng cây này lại đổi đường.

“Mê cung rừng cây.”

Tiêu Tử Phong lại ngẩng đầu nhìn trời, mây đen dày đặc, trời đầy mây.

Rất khó để xác định phương hướng.

Hắn rút Thanh Lân Kiếm ra, chém tới một thân cây.

Tiêu Tử Phong bây giờ là cường giả Tứ giới.

Hơn nữa, Thanh Lân Kiếm là thần binh lợi khí, cho dù có tính chất cứng rắn như Hắc Cương Thụ thì cũng khó có thể ngăn cản.

Nhìn mặt cắt ngang của cái cây này.

Tiêu Tử Phong lâm vào trầm tư, quả nhiên, nơi này kỳ lạ cổ quái, cây cối đều không bình thường, thế mà không có vòng tuổi.

Màu đen giống như mực, không nhìn thấy gì cả.

“Các tiền bối không cần lo lắng, ta có đem la bàn.”

Tiểu Lục lớn tiếng nói, sau đó lấy la bàn từ trong túi quần áo ra, sau khi lấy ra, Tiểu Lục trợn tròn mắt, biểu tình phức tạp khi nhìn la bàn.

Tiêu Tử Phong nhìn thoáng qua la bàn trong tay Tiểu Lục, kim đồng hồ kia xoay vòng giống như động cơ.

Ai không biết còn tưởng rằng trong la bàn có quỷ.

Nhặt lên một cành cây cắm một cái trên mặt đất, mặc dù bây giờ trời đầy mây, nhưng vẫn có thể nhìn thấy dư ảnh rất nhỏ.

Lúc này, Tiêu Tử Phong vỗ đầu một cái.

Mặc dù trời đầy mây, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có bóng.

Sau đó, A Tề liền chỉ về một phương hướng.

Chuyện mở đường này tất nhiên sẽ do Dương Bích Liên đảm nhiệm.

Mấy tân binh sao không thể mở đường? Không đủ thực lực.

Cũng không thể để cho lão đại của mình đi mở đường.

Về phần Tiêu Tử Phong, đối phương sẽ ép mình mở đường.

Cho nên cuối cùng vẫn là mình.

Chương 127 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!