Trước khi mở đường.
A Tề nói: "Trước tiên quan sát một chút.”
Tiêu Tử Phong nghi hoặc hỏi: "Vì sao?
A Tề chỉ vào Hắc Cương Thụ nói: "Ta muốn nhìn thứ này biến dạng như thế nào?"
Tiêu Tử Phong suy nghĩ một chút rồi gật đầu, hắn cũng muốn nhìn xem.
Vì thế mọi người kiên nhẫn chờ đợi.
Cái cây vừa rồi sụp đổ thế mà lại cắm rễ mới.
Mà nhánh cây bị cắm trên mặt đất rất nhanh đã mọc lên một gốc cây không khác mấy so với đại thụ xung quanh.
Tiêu Tử Phong nhìn thấy cây này, hắn nói thầm trong lòng: "Cây này để thông khí trị cát, không ổn hơn sao?"
Tiểu Lục có ý kiến: "Một nhánh cây có thể tái sinh vô hạn, những nhánh cây nhặt được từ nơi này nên mang về bán, quả thực chính là kiếm lời lớn đó.”
A Tề lắc đầu: "Đừng nghĩ nhiều, ta đoán thứ này cũng chỉ có hiệu quả ở đây, lấy ra bên ngoài thì không còn kiệu quả nữa.
Tiểu Lục có chút không tin hỏi: "Sao ngươi biết?
“Trong trạch viện của ta cũng có một bó, ngươi nói xem làm sao ta biết?
Tiểu Lục: "Là ta lắm mồm.”
Tiểu Lục lúc này cũng đột nhiên nhớ tới tại sao mình lại hỏi một hoàng tử loại vấn đề này cơ chứ.
Kiến thức của người ta hoàn toàn không thể so sánh với kiến thức của mình.
“Xem ra không thể ngủ lại trong rừng được, chúng ta phải di chuyển nhanh một chút.”
Dương Bích Liên vung ra một quyền, đập nát một mảng Hắc Cương Thụ lớn.
Đang lúc mọi người muốn đi về phía trước theo bước chân của Dương Bích Liên.
Từ dưới lòng đất, đột nhiên vươn ra một gốc rễ cây màu đen.
Đánh úp mọi người.
Dương Bích Liên dùng tay chặt đứt rễ cây.
Những vẫn chưa kết thúc.
Càng ngày càng nhiều rễ cây nhô ra từ dưới nền đất.
Sau đó, tiếng nam nữ đồng thời truyền đến.
“Đừng cản đường!”
Tiêu Tử Phong:???
Ai cản đường ai?
Một con quái vật cao hơn 50 mét chui ra từ dưới lòng đất.
Lúc này, Hạn Bạt hiện thân, khống chế thân thể Tiểu Linh Mộc rút lui.
A Tề kéo Tiểu Lục lui về phía sau.
Vương Thiết Sơn chật vật lăn ra.
Tiêu Tử Phong chạy nhanh về phía sau.
Dương Bích Liên xuất một quyền về phía quái vật đột nhiên chui ra.
Một quyền đánh quái vật choáng váng.
Một con quái vật dị dạng, mọc đầy rễ cây trên lưng.
Đầu bén nhọn, một đôi móng vuốt sắc bén tựa như tê tê.
Tiêu Tử Phong và Hạn Bạt cũng chuẩn bị động thủ.
Lúc này có giọng ai đó hô to: "Nghiệt súc, còn dám đả thương người ở đây, hôm nay xem ta hàng phục ngươi.”
Mấy cây Hắc Cương Thụ khổng lồ bị ném ra.
Đâm mạnh vào con quái vật này.
Trên người quái vật này còn có vết thương khác.
Không ngoài dự đoán, hẳn là cũng bị đả thương bởi thanh âm của người này.
Mà lúc này, người phát ra thanh âm xông tới, tất cả cây cối ngăn cản hắn ta ở phía trước đều gãy lìa.
Không ngờ lại là nam tử trung niên mà bọn họ gặp ở khách điếm.
Hán tử lập tức tới bên cạnh quái vật, mà khi quái vật nhìn thấy người này thì tựa như nhìn thấy vật gì đó đáng sợ, muốn chạy trốn lần nữa.
Hán tử trung niên nắm lấy đuôi con quái vật.
Ôm lấy đuôi quái vật quăng trái quăng phải.
Cuối cùng lại ném mạnh quái vật lên không trung.
Bởi vì lực hấp dẫn cường đại quỷ dị của nơi bị phong cấm này.
Quái vật bay giữa không trung, lại bị kéo mạnh trở về, tốc độ còn nhanh hơn so với tốc độ ném lên.
Tạo thành chấn động cực lớn, vô số Hắc Cương Thụ cắm vào trên người quái vật.
Hai bàn tay hán tử làm thủ đao, cắm vào trong thân thể quái vật.
Sau đó, hắn ta dọc theo vết thương bên trái phải, xé rách thân thể nó.
Bởi vì thế, quái vật kịch liệt đau đớn, điên cuồng giãy dụa, rễ cây trên lưng tập kích hết về phía hán tử trung niên.
Trước mặt hán tử xuất hiện một hàng rào màu vàng khó hiểu.
Chặn tất cả các đòn tấn công.
Thân thể hán tử toả ra kim quang, dùng hết toàn lực, xé rách ra một miệng vết thương rất lớn.
Sau đó, hán tử đâm đầu vào trong miệng vết thương.
Không biết hắn ta muốn làm gì bên trong cơ thể con quái vật này?
Chỉ biết là quái vật không ngừng lăn lộn gầm thét, rễ cây trên người tùy ý bay múa.
Trông có vẻ vô cùng đáng thương.
Nhưng công kích không có tác dụng gì.
“Chết! Chết hết cho ta!”
Vốn tâm tình Dương Bích Liên đã không ổn, khi đối mặt với những rễ cây bay múa kia, nàng có cây nào thì tính cây đó, chặt đứt.
Mà sinh mệnh của quái vật dường như cũng sắp đến hồi kết, bắt đầu cuộc phản công kịch liệt cuối cùng.
Tiêu Tử Phong cảm thấy nghi hoặc khi thấy cảnh tượng bất ngờ này.
Quái vật này cuối cùng đã chết, hán tử kia chui ra từ trong cơ thể quái vật.
Cả người máu tươi đầm đìa, còn có chút chất dơ màu vàng xanh, cả người hôi thối, cũng không biết vừa rồi đã chui vào chỗ nào?
Trong tay còn có một hạt châu màu xanh lục đang phát sáng.
Hán tử nhìn mọi người, vẻ mặt cười ngây ngô, ôm quyền nói: "Khiến mấy vị sợ hãi rồi, ta đã giải quyết xong quái vật này, không cần đa tạ ta, ta đi trước đây.”
Khi hán tử muốn xoay người rời đi, Dương Bích Liên đã xuất hiện ở phía sau gã ta.
Lúc này, Tiêu Tử Phong đứng ra nói: "Huynh đệ đều là ra ngoài xông pha giang hồ, ngươi diễn như vậy, chúng ta e rằng không ổn lắm.”
Người ở tuổi trung niên xông pha giang hồ, ngoại trừ Tuệ Từ khờ khạo ra, những người khác chưa chắc sẽ trượng nghĩa như vậy.
Coi như là đại hiệp có lương tâm thì cũng sẽ quan sát trước một khoảng thời gian, sau đó mới quyết định có xuất thủ hay không, dù sao đầu năm muốn làm chuyện tốt cũng phải cân nhắc hậu quả.
Nào có nhanh như vậy?
Ai cũng đoán được quái vật này là do hán tử này đuổi tới đây.
Làm hại họ sao? Mục tiêu đầu tiên của con quái vật này là chạy trốn.
Nhưng bọn họ không quá quen thuộc đối với rừng cây cổ quái này, hán tử này xem ra biết không ít, ngăn lại hỏi trước đã.
Hán tử kia nhìn đối phương, nhìn Dương Bích Liên đang ngăn cản mình, trong lòng kinh sợ, càng nắm chặt hạt châu trong tay.
Những người này cũng có chung mục đích với gã.
Hán tử ôm quyền nói: "Huynh đệ, Thôn Đằng thú này là do ta đánh chết, Mộc Linh đan cũng là do ta tìm ra, ngươi ngăn cản ta như vậy, không hợp lí đúng không?"
Chương 128 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]