Nhưng cảnh đẹp như vậy thoáng qua rồi biến mất, trong nháy mắt đã bị thay thế bởi núi thi biển lửa.
Hắn có thể cảm nhận được tiếng mọi người kêu thảm thiết và thống khổ, cùng với cừu hận và phẫn nộ vô tận.
Sau đó, hắn ngẩng đầu nhìn lại, một con cự thú giống như muốn thông thiên đứng trước mặt hắn.
Nhìn chằm chằm hắn.
Khác với sinh linh vạn vật, ánh mắt của nó tràn ngập linh tính.
Trong mắt cự thú chỉ có bạo ngược và giết chóc.
Giống như những thứ này mới là sức sinh tồn cơ bản của nó, mới là ý nghĩa tồn tại của nó.
Đột nhiên, cự thú mở ra cái miệng rộng như chậu máu đánh về phía hắn, Tiêu Tử Phong vừa muốn chuẩn bị rút kiếm, lại bị kéo lại.
Tiêu Tử Phong phát hiện mình vẫn đứng tại chỗ, cũng không có thay đổi gì.
Nhìn cái tế đàn đang cắm đầy vũ khí kia.
Sợi tóc chỉ về hướng đó.
Có một thanh âm vang lên bên tai hắn.
“Nơi đó có bí mật về trường sinh bất lão.”
"Rút những vũ khí đó ra, ngươi có thể trường sinh bất lão..."
Thanh âm này tràn ngập ý vị mê hoặc, có ảnh hưởng cực mạnh đối với tâm trí con người.
Nhưng loại ảnh hưởng này cực kỳ yếu ớt đối với Tiêu Tử Phong, công đức khổng lồ thế mà đã ngăn cản mọi tà ma mê hoặc.
Tiêu Tử Phong vẫn đi tới tế đàn, trước khi biết rõ tình hình, hắn sẽ không nhổ mấy thứ này.
Hắn không muốn gặp rắc rối một cách ngớ ngẩn.
Trong đống vũ khí này, hắn phát hiện một quả cầu thủy tinh nhỏ màu đen.
Sợi tóc thẳng tắp chỉ vào quả cầu thủy tinh nhỏ màu đen này.
“Không có gì bất ngờ xảy ra thì chính là cái này.”
Tiêu Tử Phong vừa nhặt quả cầu thủy tinh lên.
“Ngươi nhặt cái này làm gì?”
“Giúp......”
Còn chưa nói xong, Tiêu Tử Phong chú ý tới có gì đó không ổn, nơi này chỉ có một mình mình cơ mà.
Ai đang nói chuyện với chính mình?
Tuy rằng Tiêu Tử Phong bị dọa nhảy dựng, sau đó lập tức kéo dài khoảng cách.
Bởi vì bên cạnh hắn đột nhiên xuất hiện hơn mười đạo hư ảnh.
Có nam có nữ, những người này thấy Tiêu Tử Phong không có ác ý, ngược lại cười hì hì.
“Nhiều như vậy rồi, cuối cùng cũng có người tới.”
“Hậu bối này không tệ nha, công đức trên thân cũng khá.”
“Hắn đeo hộp kiếm, ra là cũng luyện kiếm.”
“Nhìn khí huyết hùng hậu của hắn, hẳn là một võ phu.”
Một vài người bắt đầu thảo luận về Tiêu Tử Phong.
Có người khen hắn đẹp trai, cũng có người khen tu vi của hắn tốt.
Nên nói như thế nào đây?
Có chút giống như là phụ mẫu nhìn hài tử khỏe mạnh của mình có sự nghiệp đầy hứa hẹn, thành gia lập nghiệp.
Nhớ rõ lúc trước, cái ngày hắn học tập tay nghề thợ mộc xuất sư với phụ thân mình, ánh mắt phụ thân mình cũng giống như vậy.
Tiêu Tử Phong đoán những người này hẳn là không có ác ý đối với hắn thông qua những động thái và ngôn ngữ của các tàn hồn.
Vì thế, hắn cung kính nói: "Bái kiến các vị tiền bối".
Nơi này niên đại lâu đời, dù thế nào đi nữa, tàn hồn nơi này cũng lớn hơn hắn, gọi một tiếng tiền bối cũng không phải không thể.
Mười mấy tàn hồn này rất có ích.
Một vị lão giả thoạt nhìn địa vị cao nhất trong đó lên tiếng.
“Không cần câu nệ như thế, tùy ý là được.”
Tiêu Tử Phong đứng dậy, suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Mấy vị tiền bối, ta muốn hỏi nơi này đã xảy ra chuyện gì?
Tại sao toàn bộ hòn đảo lại được làm từ xương người?"
Những lời này làm cho bầu không khí ở hiện trường trở nên trầm trọng.
Vẫn là lão giả đứng đầu giải đáp cho Tiêu Tử Phong.
"Chuyện này đã xảy ra lâu rồi, bọn họ đều là anh hùng, lấy vô số thân thể và huyết nhục xây dựng bước đầu tiên của phong ấn này.
Vì phong ấn thượng cổ hung thú Hỗn Độn mà đã tạo ra cống hiến không thể xóa nhòa.”
Đầu Tiêu Tử Phong như muốn nổ tung, nhưng vẫn ôm tâm tư may mắn: Hẳn là sẽ không trùng hợp như vậy chứ?
Đang lúc Tiêu Tử Phong còn chuẩn bị nói thêm cái gì đó.
Lão giả đối diện chậm rãi nói: "Hài tử à, ngươi có nguyện ý tiếp nhận truyền thừa của chúng ta không? Ngày sau ngăn cản Hỗn Độn xuất thế.”
Cũng không nên trách lão giả lựa chọn như vậy, ngàn vạn năm qua, nơi này không hề có người đặt chân đến.
Tiêu Tử Phong là người duy nhất đặt chân đến nơi này, hơn nữa trên người còn có công đức lớn, nhất định phẩm hạnh tốt đẹp, hiệp can nghĩa đảm.
Vẻ mặt Tiêu Tử Phong phức tạp, hắn phát hiện lời nói dối của mình dần dần trở nên chân thật.
Ai có thể giải thích được đây?
Cái miệng hi, nói cái gì thì cái đó liền biến thành thật.
Thiên ngôn vạn ngữ trong lòng đều hóa thành một câu nói.
“Còn bao lâu nữa Hỗn Độn sẽ xuất thế?”
“Mười năm.”
Tiêu Tử Phong suy tư, mười năm, mình chăm chỉ một chút, hẳn là có thể luyện tay không chọi dao sắc 100% đến LV3.
Hẳn là có thể dùng kiếm chém chết loại vật này.
Mà những lão giả này cho rằng Tiêu Tử Phong lo lắng, vì thế khuyên nhủ an ủi: “Không sao, tuy rằng ngươi mới là Bát phẩm hậu kỳ, nhưng tiếp nhận truyền thừa của chúng ta, cảnh giới của ngươi nhất định có thể nhanh chóng tăng lên.”
Tiêu Tử Phong nghe cách gọi cảnh giới mới thì cảm giác mình đã phát hiện một thứ gì đó.
Vì thế, hắn dò hỏi: "Bát phẩm hậu kỳ tiến gai phân chia như thế nào?
Những lời này khiến mười mấy vị tàn hồn trước mặt trở nên hoang mang.
“Hiện tại bên ngoài không có cảnh giới này sao?”
Tiêu Tử Phong giảng giải một chút về cảnh giới bên ngoài cho hơn mười vị tàn hồn.
“Cảnh giới bên ngoài là từ Cửu Giới đến Nhất giới, mà cảnh giới hiện tại của ta là Tứ giới, Nhất giới bình thường xem như tới đỉnh rồi.”
Nghe lời này, mười mấy tàn hồn cảm thấy sầu não.
Ông vốn định để vị hậu bối trước mặt này tiếp nhận truyền thừa của bọn họ, mười năm sau, khi Hỗn Độn phá tan phong ấn ra ngoài, hắn sẽ triệu tập những đại năng kia cùng nhau ngăn cản.
Chương 136 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]