Nhiều năm phong ấn như vậy, thực lực Hỗn Độn đã giảm mạnh, nói không chừng còn có thể mượn cơ hội này tru sát nó.
Kết quả, thực lực Tứ giới ở ngoại giới mới tương ứng với Bát phẩm hậu kỳ.
Vậy Nhất giới kia chẳng phải là tương ứng với Thất phẩm hậu kỳ sao.
“Vậy sao đánh được?”
Tiêu Tử Phong trong lòng có một suy đoán, vì thế hỏi thăm: "Cảnh giới thực lực ở thời của các ngài sẽ không phải là Cửu phẩm đến Nhất phẩm chứ?"
Mười mấy tàn hồn gật đầu.
Tiêu Tử Phong nắm chặt hai tay: "Ta biết ngay vẫn có cảnh giới cao hơn mà, cảnh giới cao có thể sống rất lâu sao?"
“Trước kia có thể sống thọ, sau này thì không chắc.”
Lão giả tỏ vẻ như thế giới sắp bị hủy diệt, lắc đầu nói.
Sau khi Hỗn Độn xuất thế, mọi người cùng bị hủy diệt.
Thế giới này hết cứu rồi.
Tiêu Tử Phong ngược lại lạc quan nói: "Các tiền bối không cần bi quan như vậy, không phải còn mười năm nữa sao?"
Lão giả bất đắc dĩ thở dài: "Ngươi biết cảnh giới khi còn sống của chúng ta tới đâu không?
Tiêu Tử Phong lắc đầu.
“Là Nhất phẩm!”
Mười mấy người đều có thực lực Nhất phẩm, hơn nữa vô số người tre già măng mọc mới phong ấn được Hỗn Độn.
Nhưng không có năng lực giết chết đối phương.
Mà hiện tại, bên ngoài lại phân chia thực lực và cảnh giới như vậy.
Hơn mười đạo tàn hồn nghĩ không ra, vì sao bên ngoài lại biến thành như vậy?
Tiêu Tử Phong cũng có chút tò mò, vì sao thực lực bên ngoài lại biến thành như thế?
Nhưng dựa vào tin tức hắn nhận được từ chỗ bà lúc trước thì là có người đã đột phá đỉnh điểm của cảnh giới hiện tại, nhưng vấn đề là thật lâu trước kia đã có cảnh giới cao hơn, dù thế nào cũng không nên đứt gãy thành thế này.
Vẫn nên thăm dò những người này.
Cảm giác phía sau còn có bí mật lớn gì đó.
Trong lòng Tiêu Tử Phong thậm chí có một chút suy đoán đen tối.
"Tiền bối, ở thời đại kia của các ngài, có cảnh quan ngoại giới gì đó mà ngàn vạn năm cũng sẽ không biến đổi, hoặc các ngài có địa đồ trước kia ở đây không?"
Hắn nghĩ tới một khả năng, nếu ngài nói cho dù cảnh giới đứt gãy cũng không nên cắt thành như vậy, thậm chí cần người đến sau mở ra một con đường mới.
Coi như linh khí rút hết, có nhiều chỗ cũng không nói rõ được.
Trong đó chắc chắn có vấn đề.
Nghe nói như thế, những tàn hồn này cũng nhận ra có việc không ổn.
Vì thế, vị lão giả đức cao vọng trọng kia vung tay lên, một tấm địa đồ rộng lớn hiện ra.
Những tàn hồn này nói: "Tấm địa đồ này cũng không hoàn chỉnh, thế giới ở thời đại của chúng ta cực kỳ rộng lớn, chúng ta vẫn không ngừng khai thác."
Tiêu Tử Phong nhìn thấy phần địa đồ này, lập tức đối xứng với tấm địa đồ của toàn bộ Thần Châu đại lục trong đầu mà hắn đã từng nhìn thấy.
Mặc dù Thần Châu đại lục có chút thay đổi địa hình, nhưng đại thể cũng không có thay đổi gì rõ rệt.
Hắn lại hỏi những tàn hồn này đại lục trước kia lớn cỡ nào.
Tiêu Tử Phong phát hiện Thần Châu đại lục hiện tại chỉ là một phần của đại lục trước kia.
Hiện tại, hắn cảm giác có nhiều việc đã được phơi bày, hắn nhìn đại lục bị chia cắt.
Nhưng hắn vẫn có rất nhiều nghi hoặc.
Lão giả hỏi: "Ngươi nhận ra cái gì sao?
Tiêu Tử Phong thành thật trả lời.
"Khi so sánh giữa vị trí hiện tại của thế giới ta với đại lục trước kia của các ngài thì thế giới của ta chỉ chiếm một phần rất nhỏ, hẳn là đã bị phân cách ra, chỉ là ta không biết đây là diễn hóa tự nhiên, hay là có người cố ý làm vậy."
Lời này cũng khiến mọi người nhướng mày.
Bọn họ nghĩ không ra, vì sao lại như vậy?
Nhưng dù mọi người nghĩ như thế nào thì cũng không có đầu mối, lão giả lấy ra một chiếc nhẫn đặc thù.
Ông ném nhẫn cho Tiêu Tử Phong.
Tiêu Tử Phong thuận thế tiếp nhận, suýt chút nữa đã làm rơi.
Chiếc nhẫn này rất nặng.
Chỉ cần ném lên người một người bình thường, có lẽ người nọ sẽ bị chiếc nhẫn này đập chết.
"Chúng ta chết rồi, loại vấn đề này chúng ta có lẽ cũng nghĩ không ra, vậy giao cho ngươi đi thăm dò, đây là nhẫn được tạo hành từ việc dùng đại lượng Không Gian Thạch nén lại không gian, bên trong cất giữ một số vật phẩm trước khi chết chúng ta còn lưu lại, nhưng cũng không có quá nhiều thứ, còn có công pháp tu luyện của chúng ta.
Chỉ đáng tiếc, chúng ta cũng không thể dạy ngươi, ta phải trấn áp phong ấn chi địa này, chỉ có thể dựa vào chính ngươi tự tìm tòi học hỏi.”
Tiêu Tử Phong gật đầu.
Sau đó, lão giả còn nói thêm.
“Ngươi nhỏ một giọt máu trên chiếc nhẫn này.”
Tiêu Tử Phong nghe nói như thế, nhanh chóng làm theo.
Chiếc nhẫn lơ lửng bay lên, bay đến mi tâm của hắn.
Hắn có thể cảm nhận được một cái nội thế giới huyền diệu, chiếc nhẫn tồn tại ở nơi đó.
Mà đúng lúc này, đột nhiên đất rung núi chuyển.
Sắc mặt của hơn mười đạo tàn hồn trở nên kinh hãi!
“Không ốn, phong ấn bị phá rồi.”
Hạn Bạt hiện tại đang bị một cái móng vuốt khủng bố ấn lên trên rào chắn.
Chính là một cái móng vuốt đột nhiên chui ra từ dưới đất.
Hạn Bạt sao có thể chịu đựng?
Sau khi thoát khỏi móng vuốt sắc bén, nàng bắt đầu phản kích điên cuồng.
Dưới sự khống chế cố ý của móng vuốt sắc bén, những công kích này đều đánh vào rào chắn.
Móng vuốt sắc bén công kích cũng rất thoải mái, bắt lấy Hạn Bạt, ném nàng lên trên rào chắn.
Móng vuốt sắc bén không hề đụng vào rào chắn.
Dưới sự đánh nhau kịch liệt của song phương, rào chắn bắt đầu dần dần xuất hiện vết nứt.
Sau khi Hạn Bạt phát hiện ý đồ của đối phương, nàng chuẩn bị rời khỏi chiến trường.
Lại có một móng vuốt sắc bén khác chui ra từ dưới lòng đất.
Hai móng vuốt chắp tay trước ngực, sau đó ném nàng vào bên trên rào chắn đã sắp vỡ vụn.
Dưới sự va chạm dữ dội này, rào chắn bấp bênh cuối cùng cũng bị phá vỡ.
Chương 137 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]