Tiêu Tử Phong vừa chạy vừa nhét mấy viên đan dược vào miệng.
Trong lúc chạy, khí tức của hắn tăng lên, hiện tại chính thức đột phá Tam giới.
Nhận truyền thừa của người ta rồi, cũng không thể làm rùa đen rút đầu được!
Mà mười mấy đạo tàn hồn còn đang đau khổ chống đỡ, nhìn về phía Tiêu Tử Phong đang chạy như bay đến.
Trong lòng họ vừa vui mừng, vừa đau lòng.
Bọn họ không nhìn lầm người.
Nhưng người này quá mức bướng bỉnh.
Dương Bích Liên theo mọi người càng chạy càng xa, quay lại nhìn Tiêu Tử Phong dần dần đi xa.
Đột nhiên nhớ tới cái gì đó, liền muốn chạy trở về.
“Ngươi chờ một chút......”
Nhưng bị Hạn Bạt kéo lại.
Tiểu Lục và Vương Thiết Sơn đều không khỏi thầm than, Dương Bích Liên trọng tình trọng nghĩa.
Nhưng bọn họ lại quên mất một chuyện, Dương Bích Liên đầu tiên là một cỗ nữ thi.
Lúc này, Hỗn Độn vừa kích động vừa phiền não.
Kích động là vì sau nhiều năm như thế, cuối cùng cũng thoát được.
Phiền não là vì tàn hồn của những người kia cùng với Nhược Thủy vẫn nắm chặt lấy nó không buông.
Mà lúc này lại có một con ruồi nhỏ không biết sống chết bay về phía nó.
Nó khinh thường loại ruồi bọ này.
Mãi cho đến khi con ruồi nhỏ này bay đến đỉnh đầu của nó.
Đột nhiên, một cỗ uy hiếp trí mạng truyền đến từ trên con ruồi nhỏ này.
Giống như là một người bình thường, đối mặt với một con ruồi bọ, tiện tay là có thể đập chết.
Kết quả, đột nhiên phát hiện, con ruồi này lại có kịch độc.
Trên tay Tiêu Tử Phong cầm một cây châm, tính cắm hết vào thân thể Hỗn Độn.
[Nghệ thuật châm]
"Anh có hiểu nghệ thuật không?"
Hắn ném hết châm ra ngoài.
Giáp xác dày nặng, bên ngoài lại có một tầng phòng ngự không biết tên, tất cả phi châm đụng vào tầng phòng ngự này, toàn bộ bị bắn bay ra.
Tiêu Tử Phong nói: "Quả nhiên không đơn giản như vậy.”
Hỗn Độn cũng sẽ không để con ruồi nhỏ mang độc chích tiếp tục tung bay trên đầu mình.
Lực lượng của nó hội tụ lại thành một nắm đấm đá khổng lồ, đánh về phía con ruồi nhỏ này.
Tiêu Tử Phong lặp lại một lần nữa: "Ngươi có hiểu nghệ thuật không?"
Vừa lặp lại những lời này, tất cả vật phẩm trên người hắn được thu vào bên trong chiếc nhẫn không gian kia.
Hỗn Độn không biết con ruồi nhỏ này nói cái gì, chỉ cảm thấy ong ong rất phiền.
Nhưng giờ khắc này, nguy hiểm lại đột nhiên truyền đến đỉnh đầu nó.
【Nghệ thuật dân cờ bạc (Đánh cược hết toàn bộ điểm kinh nghiệm của mình, nghệ thuật đánh bạc một phần ngàn vạn lần rực rỡ, quy tắc của dân cờ bạc là quá tam ba bận, chỉ có cơ hội sử dụng ba lần. Hệ thống PS: một khi đánh cược thất bại, đối phương không chết, người sử dụng có thể tìm kiếm một nơi râm mát nằm là được.】
Tất cả cảnh giới của Tiêu Tử Phong trong nháy mắt rỏng tuếch.
Bạch quang tỏa ra từ toàn thân Tiêu Tử Phong.
Một cỗ công kích khiến mọi người sợ hãi đánh úp lại.
Cho dù Nguyệt Ngọc và Nguyệt Bạch đang chạy trối chết thì cũng chú ý đến dao động khủng bố này.
Bạch quang kịch liệt nở rộ ở đỉnh đầu Hỗn Độn.
Đám người A Tề chỉ biết đạo công kích này rất khủng bố.
Hạn Bạt lại như phù du thấy giang hải, nhìn lên uy lực của đạo công kích này.
Mà lúc này, lão bà bà nào đó ở khách điếm đang điên cuồng thu thập đồ đạc, chuẩn bị chạy trốn.
Cũng không khỏi dừng tay, nhìn phong cấm chi địa lấp lánh bạch quang, có chút ngây ngốc lẩm bẩm nói:
“Loại lực lượng này đã vượt qua Nhất giới.”
Giờ khắc này, mọi người thậm chí nghĩ, phải chăng Hỗn Độn đã bị tiêu diệt rồi?
Ngay cả mười vị tàn hồn kia cũng không khỏi có chút chờ mong.
Grào!
Một trận phẫn nộ gào thét, kéo tất cả mọi người trở về hiện thực.
Cảnh giới về không, năng lực phi hành của Tiêu Tử Phong giảm xuống.
Những tàn hồn này muốn xông lên cứu viện, nhưng hoàn toàn không kịp.
Bởi vì phương hướng Tiêu Tử Phong rơi xuống vừa khéo mặt đối mặt với Hỗn Độn.
Tiêu Tử Phong chưa từ bỏ ý định, rơi xuống đất, không ngừng ném nghệ thuật châm về phía Hỗn Độn,.
Chuông báo động về nguy hiểm của Hỗn Độn chưa từng biến mất, cho dù bị thương nghiêm trọng như thế, nó cũng mở phòng hộ ra trước.
Đồng thời, cơn thịnh nộ của nó cũng lên đến đỉnh điểm.
Thật vất vả mới đột phá phong ấn, lại bị một con ruồi nhỏ kịch độc đả thương như vậy, còn suýt chút nữa nguy hiểm đến tính mạng.
Nếu không phải trong nháy mắt phòng ngự bị nổ tung, nó xây dựng lại được.
Hiện tại có thể nó đã bị con ruồi nhỏ này đầu độc.
Cái miệng khổng lồ há to, một quang trụ bao hàm toàn lực công kích phun ra từ trong miệng nó.
Nếu dưới tình huống bình thường, người như kẻ này, nó chắc chắn đã nuốt chửng, mà hiện tại, nó chỉ muốn biến người này thành tro tàn.
Trước khi Tiêu Tử Phong bị trụ sáng bắn trúng thì hắn đã điều chỉnh phương hướng, lòng bàn chân hướng về trụ sáng.
Mà vào lúc này, ngón trỏ tay trái dùng tốc độ cực nhanh nhảy ra ngậm lấy máu thịt của Hỗn Độn đã bị đánh bay.
Sau khi cột sáng bắn ra, Tiêu Tử Phong cũng biến mất.
Giờ khắc này, tâm tình của mọi người ở đây rơi xuống vực sâu.
Ngay cả hắn cũng bại.
Tàn hồn càng vô cùng đau đớn, công kích bực này, Tiêu Tử Phong có thể nói là thiên tài có một không hai, nếu đợi thêm một khoảng thời gian, hắn tất có thể dùng một kích đánh chết Hỗn Độn.
Nhưng hắn ngã xuống quá sớm.
Mà đám người A Tề lập tức bước nhanh hơn, không dám dừng lại.
Bởi vì bây giờ, Hỗn Độn đã rơi vào trong trạng thái phẫn nộ cực đoan.
Cánh trên lưng đã bị tổn hại, trên lưng còn xuất hiện một lỗ hổng lớn bị đốt cháy khét.
Trên người có nhiều chỗ vết thương chồng chất, thậm chí có thể thấy được xương trắng.
Dưới sự phẫn nộ cực đoan này, Nhược Thủy cũng hoàn toàn không kiềm chế được nó.
Nó đã lên bờ.
Mặt đất bắt đầu vỡ vụn.
Kim quang trên người những thần binh do tàn hồn khống chế cũng dần dần ảm đạm.
Chương 139 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]