Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 141: CHƯƠNG 140: KHÔNG ĐỦ! CÒN CHƯA ĐỦ!

Mỗi bước của nó có thể tạo ra một vết nứt lớn trên mặt đất.

Hạn Bạt hiện tại đang khiêng A Tề.

Dương Bích Liên cũng kẹp hai người dưới thắt lưng.

Cùng lúc đó, Hỗn Độn gầm lên phẫn nộ, dẫn tới khắp Cửu quốc xảy ra chuyện Địa Long xoay người.

Dưới lòng đất Đại Chu hoàng đô, ngoại trừ có tiếng nổ tạo thành do Địa Long xoay người, còn truyền đến một tiếng gầm quỷ dị.

Giờ khắc này, tựa như các nơi trên thế giới đều đang hưởng ứng Hỗn Độn.

Mà Hỗn Độn lúc này bò tới phía mấy người Hạn Bạt, bởi vì nó nhớ rõ con ruồi nhỏ này chính là bay ra từ trong đám người này.

Chỉ giết một con ruồi nhỏ kia, sao nó có thể giải hận?

Nó không chỉ muốn giết mấy con sâu nhỏ kia, còn muốn đi ra ngoài giết thật nhiều con sâu nhỏ.

Cho dù tàn hồn dùng hết lực lượng cuối cùng thì cũng khó có thể kiềm chế bước chân của Hỗn Độn.

Đột nhiên, một ngọn núi chui ra từ trong lòng đất, ngăn cản đường đi của đám người Hạn Bạt.

Tốc độ của Hỗn Độn quá nhanh, với tốc độ hiện tại của bọn họ, rất nhanh sẽ bị đuổi kịp.

Hơn nữa, đối phương còn thiết vô số thứ để ngăn cản.

Hạn Bạt cột chắc A Tề lên lưng Dương Bích Liên.

“Đi mau.”

Dương Bích Liên há miệng, muốn nói gì đó.

Nhưng vẫn không nói ra miệng.

Đi ngăn cản Hỗn Độn, tranh thủ thời gian, hắn ta có thể chống đỡ được một chiêu của đối phương sao?

Hạn Bạt xoay chuyển hướng, đi về phía Hỗn Độn.

Hạn Bạt đang chạy cũng không biết tại sao mình lại lựa chọn như vậy.

Dựa theo tính tình của nàng trước kia, lúc này hẳn là vứt bỏ bọn họ, một mình chạy thoát mới đúng.

Nàng có thể cảm nhận được tâm ý của tỷ tỷ, tỷ tỷ muốn cứu người, nhưng nàng ấy không muốn Hạn Bạt chết.

Hạn Bạt an ủi tỷ tỷ nói: "Tỷ tỷ, không đâu, đây là lựa chọn tốt nhất, tốc độ của Dương Bích Liên rất nhanh, gần như tương đương với ta.

Chỉ là thực lực không cao, cho nên ta ở lại kéo dài mới là lựa chọn tốt nhất, bọn họ mới có cơ hội sống sót.

Không cần xin lỗi, tỷ muội chúng ta đồng tâm, tâm ý của tỷ chính là tâm ý của ta.”

Nàng đang chạy, một cự nhân bạch cốt cao hơn mười mét thình lình xuất hiện.

Một thanh cốt đao khổng lồ xuất hiện trên tay bạch cốt cự nhân.

Chỉ là so sánh với thân hình khổng lồ của Hỗn Độn, thứ này vẫn quá nhỏ, ngay cả chủy thủ cũng không bằng.

Nhưng nàng cũng không cô đơn, công tử thư sinh nhu nhược như Nguyệt Ngọc cũng lựa chọn giống nàng.

Sau khi giao truyền thừa và hài cốt của sư gia cho Nguyệt Bạch, nàng lựa chọn ở lại ngăn cản.

Tuy rằng Nguyệt Ngọc thoạt nhìn gầy yếu, nhưng nàng là một võ phu Nhị giới.

Một thân khí huyết kinh người.

Nàng là sư tỷ, nàng không thể để sư đệ ở lại chịu chết.

Đôi khi giao thủ và quan chiến thật sự là hai chuyện khác nhau.

Hai người hợp lực lại không địch nổi một kích của Hỗn Độn.

Ngay cả khi Hỗn Độn đang ở trong tình trạng trọng thương.

Chỉ là một đòn tấn công bằng móng vuốt sắc bén.

Đã có thể đập nát cự nhân bạch cốt của Hạn Bạt.

Một thân nguyên khí hộ thể của Nguyệt Ngọc cũng bị nghiền nát.

Hai người phát hiện không thể thừa nhận một kích nên muốn né tránh, lại phát hiện tốc độ của Hỗn Độn đã quá sức tưởng tượng của các nàng, như thế quái vật to lớn, tốc độ công kích không hề bị yếu đi.

Hai người giống như viên đạn bay ra ngoài, va chạm xuyên qua ngọn núi phía trước.

Mấy người đang chạy trối chết nhìn hai người đụng xuyên ngọn núi, trước tiên cảm thấy đau lòng và quan tâm, sau đó ai cũng cảm thấy như đang chìm vào vực sâu.

Không chạy thoát được.

Đúng lúc này, Hỗn Độn đột nhiên dừng bước, nhìn về phương hướng nó phun ra sóng ánh sáng vừa rồi.

Có một bóng dáng màu đỏ đang bay về phía nó.

“Hôm nay lão tử không giết chết ngươi, lão tử sẽ không phải là sứ giả phong ấn hung thú.”

Tiếng gầm rú siêu lớn để toàn bộ tất cả mọi người trong phong cấm chi địa nghe thấy.

Trong mắt đám A Tề xuất hiện ánh sáng.

Những tàn hồn kia cũng không nhịn được bật cười.

Trong miệng Tiêu Tử Phong ngậm một cái hồ lô, đan dược trong hồ lô bị hắn nuốt vào bụng giống như nước.

Lực lượng khí huyết trên thân hắn điên cuồng thiêu đốt, không ngừng luyện hóa đan dược bị nuốt vào.

Lực lượng công đức lực hiện ra, cảnh giới của hắn đang nhanh chóng tăng lên.

Tam giới!

Nhị giới!

Tiêu Tử Phong tăng thực lực lên bất chấp hậu quả, kinh mạch bế tắc cuối cùng đang bị điên cuồng trùng kích.

Thậm chí, kinh mạch dần dần xuất hiện vết rách.

Nếu không phải có đại lượng công đức kim thân phù hộ, nếu đặt ở trên người người bình thường thì hiện tại đã sớm tẩu hỏa nhập ma, thậm chí cả người nổ tung.

Nhưng cho dù công đức kim thân phù hộ hắn cảnh giới trùng kích, sau này cũng có bất ổn cực lớn, có lẽ từ nay về sau, cảnh giới không còn đột phá nữa, tương lai có thể như một cái sàng, thực lực bản thân dần dần bị hao mòn, hoàn toàn biến thành một người bình thường, từ nay về sau không còn khả năng tu luyện nữa.

Tàn hồn cũng đã nhận ra cách làm của Tiêu Tử Phong.

Lão giả lúc trước nói chuyện với Tiêu Tử Phong lớn tiếng nói.

“Hậu bối, để cho chúng ta trợ giúp ngươi một chiêu cuối cùng đi!”

Dứt lời, bọn họ không hề dùng lực lượng cuối cùng của mình ngăn cản Hỗn Độn, mà là hóa thành từng đạo kim quang bay vào trong cơ thể Tiêu Tử Phong.

Sau khi những thần binh lợi khí này thoát khỏi những tàn hồn, chúng cũng hoàn toàn mất đi ánh sáng, ngã xuống.

Nhóm tàn hồn trợ giúp Tiêu Tử Phong ổn định bản thân, không đến mức sụp đổ sớm, đồng thời dùng lực lượng cuối cùng để Tiêu Tử Phong đột phá thêm một bước.

Nhất Giới Thành!

“Không đủ! Còn chưa đủ!”

Khí huyết lực lượng còn đang điên cuồng vận chuyển.

Bởi vì vừa rồi ngón trỏ tay trái nuốt chửng một phần Hỗn Độn nên có một chút lực lượng không giống nhau.

Chương 140 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!