Trên người Tiêu Tử Phong thế mà xuất hiện xu thế dị thường.
Dáng vẻ hắn không giống người, mà giống như một con quái vật.
A Tề nhìn thấy cảnh tượng này, nói với ngữ khí khó diễn tả: "Hắn muốn dùng sức mạnh Thao Thiết đồng quy vu tận với Hỗn Độn.
Thiêu đốt khí huyết, ở trong mắt người tu hành, đây là dấu hiệu muốn chết.
Cho dù may mắn sống sót khi dùng chiêu thiêu đốt khí huyết này, hắn cũng chỉ có thể sống thêm ba đến năm năm nữa.
Mà Tiêu Tử Phong hiện tại không chỉ thiêu đốt khí huyết, mà còn liều lĩnh trùng kích cảnh giới.
Hắn đã xóa đi tầng may mắn này.
Hơn nữa, hắn cũng nhìn thấy một kích khủng bố vừa rồi, cái giá phải trả khi sử dụng chiêu này là xóa đi tất cả cảnh giới của mình.
Hắn không có khả năng sống sót.
Lúc này, Dương Bích Liên chạy như điên, bởi vì hắn ta khó có thể tưởng tượng công kích kế tiếp mãnh liệt cỡ nào.
Hắn ta không muốn bị dư âm chấn chết.
Hỗn Độn lúc này cũng không có tâm tư đuổi theo những người đó.
Nó muốn chạy trốn, con ruồi phiền phức đó, bây giờ mang theo một quả bom và muốn giết nó.
Nó chưa chạy được mấy bước, Nhược Thủy đã bị nó giãy thoát từ lâu không biết từ lúc nào lại xuất hiện dưới lòng bàn chân nó.
Bám chặt vào dưới chân nó.
Màu đen toàn là vô số oan hồn bên trong Nhược Thủy.
Là oan hồn lúc trước bị Hỗn Độn sát hại, gia nhập vào trong phong ấn.
Trong Nhược Thủy, có người dùng răng cắn, có người dùng tay bắt.
Bọn họ làm như thế chỉ vì một mục đích, giữ Hỗn Độn lại.
Vượt thêm một giới.
Nhập những Lục phẩm trong miệng tàn hồn kia, thậm chí còn tiếp tục đột phá.
Hỗn Độn thấy tốc độ càng lúc càng nhanh, nó đã dần dần tới gần Tiêu Tử Phong.
Biết mình hiện tại chạy không kịp rồi.
Vì thế, nó đã iều khiển từng cột đá khổng lồ ném về phía vào Tiêu Tử Phong.
Nhưng đều bị Tiêu Tử Phong né tránh linh hoạt.
Trên lưng Tiêu Tử Phong xuất hiện một đôi cánh tương tự như Hỗn Độn lúc trước.
Đám người A Tề hiện tại đang chạy trối chết, không nhìn thấy cảnh này.
Không chỉ có bọn họ, tất cả mãnh thú ở phong cấm chi địa cũng đang chạy trối chết.
Hỗn Độn phát ra một tiếng gầm rú.
Tiêu Tử Phong cũng lớn tiếng quát: "Lý Tảo Tuệ, sứ giả phong ấn đời thứ 365 của thôn Lý gia, đưa Hỗn Độn Thao Thiết vào Vô Gian Địa Ngục.”
Những người đang chạy trối chết kia đều nghe được một tiếng gầm rú này, ghi tạc sâu danh hiệu này vào lòng.
Cảnh giới lại tăng lên, Tiêu Tử Phong cũng có chút không rõ ràng lắm cảnh giới của mình hiện tại.
Mạnh mẽ đột phá cảnh giới như vậy là một chuyện đau khổ.
Cỗ cảm giác đau đớn kia còn đau hơn lần đầu tiên hắn ăn Phá Giới Đan.
Hỗn Độn dự định dùng chiêu cũ để giải phóng sóng ánh sáng lần nữa.
Tiêu Tử Phong sao có thể cho nó cơ hội như vậy?
Hắn áp sát mặt đất, ép thẳng vào mặt.
Lúc này đây, bạch quang lại nở rộ trên người hắn.
Đất rung núi chuyển, gần như mài mòn mọi thứ.
Sóng ánh sáng của Hỗn Độn đánh thẳng vào bạch quang.
Lực lượng Hỗn Độn trực tiếp bị luồng bạch quang này áp chế, lúc này đây, Hỗn Độn hoàn toàn tan thành mảnh nhỏ.
Cho dù lực lượng bị áp chế, khi hai cỗ lực lượng chạm vào nhau thì vẫn mãnh liệt trùng kích.
Tiêu Tử Phong mạnh mẽ trùng kích cảnh giới nên trên người hắn đã có thương tích, cảnh giới trên người hắn toàn bộ quay về số 0, biến thành người bình thường.
Ở trong năng lượng khủng bố này, hắn rất có khả năng bị trùng kích đến độ hài cốt cũng không còn.
Ngón trỏ tay trái thế mà coi loại năng lượng khủng bố này không ra gì.
Lúc này, Tiêu Tử Phong linh cơ khẽ động, để ngón trỏ tay trái quấn một vòng lớn quanh hắn, sau đó lại cắn nuốt thân thể bị nghiền nát của Hỗn Độn.
Sau khi làm xong những chuyện này, hắn đã hoàn toàn ngất đi.
Mà công kích này tạo ra sóng khí khủng bố, đánh bay những người chạy trốn kia ra ngoài.
Cảnh giới tương đối thấp như đám A Tề cũng thổ huyết ngất xỉu.
Nếu không phải trong tay Tiểu Lục cầm đao, đột nhiên hiện lên một chút, hiện tại chỉ sợ đã chết.
………
A Tề tỉnh lại từ trong sự hôn mê, Hạn Bạt ở ngay bên cạnh.
A Tề tỉnh táo, lập tức hỏi: "Hắn đâu?
Hạn Bạt lắc đầu.
A Tề đi tới trên một ngọn núi cao.
Từ trên nhìn xuống, phát hiện một cái hố lớn gần như không thấy giới hạn rõ mồn một.
Trường Sinh Đảo không còn, u Ám Bích Đàm cũng không còn.
Chỉ còn mảnh đất khô cằn trong một cái hố lớn.
Còn có các thi thể hung thú bị dư ba chấn chết......
A Tề trong lúc nhất thời lại có chút mơ hồ, trầm thấp nói: "Hắn chết rồi sao?
………
………
Một người mặc quần áo vải thô, hai mắt linh động, mặt mày như cô nương thôn quê cầm chậu gỗ đến bờ sông giặt quần áo.
Một bông hoa trắng bên bờ đột nhiên thu hút sự chú ý của nàng.
Khi nàng nhìn gần hơn.
Đột nhiên bị dọa nhảy dựng.
Thứ màu trắng đó là cái mông của một nam nhân.
Một nam tử trần truồng cứ như vậy nằm úp sấp trên bờ......
Trên cánh đồng, một thiếu niên cường tráng, mặc áo choàng, dùng sức vung cuốc.
Mỗi lần vung cuốc đều gây ra những thay đổi trong cơ bắp của cánh tay.
Áo choàng mở ra khiến cơ bụng tám múi của hắn lúc ẩn lúc hiện.
Làm nông dưới ánh mặt trời như vậy, da thịt thiếu niên đặc biệt trắng như tuyết, lại phối hợp với cơ bắp lắc lư kia, thực sự khiến người ta yêu mến.
Hai lão tẩu tử bưng chậu gỗ, thấy cảnh này cũng không khỏi nuốt một ngụm nước bọt.
Một lão tẩu tử mặc áo đỏ trong đó không nhịn được nói: "Nha đầu Tiểu Niệm thật tốt số.”
Lão tẩu tử mặc áo xanh phụ họa nói: "Đúng vậy, đúng vậy......
Hai mắt bọn họ nhìn chằm chằm thiếu niên không chớp mắt, ánh mắt lưu chuyển trên cơ bụng, cơ bắp của hắn.
Mà vị lão tẩu tử áo đỏ kia thu hồi ánh mắt, dùng khuỷu tay đẩy vị lão tẩu tử mặc áo xanh kia.
Chương 141 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]