Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 144: CHƯƠNG 143: NGAY CẢ GÀ CŨNG CHƯA TỪNG GIẾT

Rốt cuộc nông dân nhà ai có thể sạch sẽ như vậy?

Nghĩ họ chưa từng đọc sách, đúng không?

Còn thợ mộc? Hắn ta đã gặp những thợ mộc đóng quan tài, chưa từng có ai mềm mại như vậy.

Những tú tài kia đều còn không non nớt như vậy, chỉ có con cái thương nhân nhà giàu bọn họ cướp trước kia mới có vẻ non nớt như này.

Tên thổ phỉ đeo mặt nạ sói bước từng bước tới trước mặt Tiêu Tử Phong.

Hắn ta nói với mọi người: "Chúng ta cũng cướp người này đi.”

Lúc này, Tiểu Niệm cực kỳ dũng cảm đứng ra.

“Ngươi cướp hắn thì trong nhà sẽ không có nam nhân.”

Tên thổ phỉ đeo mặt nạ sói đi đến bên cạnh Tiểu Niệm, hai người nhỏ giọng nói chuyện với nhau.

Tiểu Niệm liền lui ra ngoài.

Tiêu Tử Phong lúc này rốt cục cũng hiểu được một số chuyện.

Cũng không có tâm tư phản kháng.

Mặc kệ phía sau có hai tên thổ phỉ cầm dây thừng trói hắn lại.

Sau đó, bọn thổ phỉ chuyển xuống những thứ được che kín trên xe ngựa, lại chuyển những thứ cướp được lên xe ngựa một lần nữa.

Đối với các sinh vật sống thì cầm.

Chẳng qua thứ cướp được này thoạt nhìn có chút không tương xứng so với trọng lượng của thứ để lại trên mặt đất.

Sau đó, một đám thổ phỉ đánh xe ngựa rời đi.

Tiêu Tử Phong cũng ngồi trên xe ngựa.

Nhìn những thứ mà dân làng bỏ lại trên mảnh đất này.

Bên trong những thứ bị che đậy có một đống lớn sách vở, ngăn tủ và với các loại đồ vật khác.

Cuối cùng, Tiêu Tử Phong đi theo đám thổ phỉ này đến nơi hắn ta gọi là Hắc Hổ trại.

Một sơn động rộng lớn, treo một tấm bảng gỗ.

Cửa động còn tri kỷ thêm vào gỗ, làm một cánh cửa.

Khiến cho toàn bộ cửa động không đến mở rộng quá mức.

Cửa động còn có hai người canh giữ.

Tiêu Tử Phong bị áp giải vào hang động.

Người đeo mặt nạ sói an bài người sắp xếp những thứ này trước.

Còn về phần tay mặt nạ heo, hắn ta vẫn chưa hòa hoãn.

Hắn ta phẫn nộ tháo mặt nạ xuống, sau đó cầm lên áo choàng của Tiêu Tử Phong.

"Ngươi đến thôn “Phú quý hoa nở” khi nào? Ngươi và Tiểu Niệm có quan hệ gì?

Tiêu Tử Phong nghe câu hỏi này, cảm giác mình hẳn là đoán đúng tám chín phần, sau đó ra vẻ hứng thú, ác độc nói: "Ta sẽ không nói với ngươi, lần đầu tiên ta và Tiểu Niệm gặp nhau là khi ta không mặc quần áo.”

Đối phương nghe lời này thì nhặt đại đao vừa rồi đặt ở một bên lên, muốn chém Tiêu Tử Phong.

Lúc này, hai người khác nhìn cảnh này thì lập tức giữ chặt hắn ta.

“Nhị Ngưu ca, chúng ta không được tùy tiện giết người, đừng động thủ!”

“Bình tĩnh đi! Nhị Ngưu ca!”

Nhị Ngưu vừa cầm đại đao vung vẩy, vừa điên cuồng rít gào: "Lão tử là thanh mai trúc mã với Tiểu Niệm, thế mà bị tên khốn này...... Ta muốn chém chết hắn.”

“Ồn ào còn ra thể thống gì nữa? Ra ngoài lăn lộn lâu như vậy, ngay cả sự bình tĩnh cũng không có.”

Lúc này, người nọ cũng tháo mặt nạ sói xuống, là một nam tử kiên nghị có sẹo trên mặt, có vẻ hơn bốn mươi tuổi.

Nhị Ngưu cực kì ủy khuất, lập tức buông tay xuống.

Nam tử kiên nghị hỏi: "Vừa rồi hắn nói gì lại khiến ngươi làm như vậy?”

“Đại Thủy thúc, hắn... hắn nói, lần đầu tiên hắn gặp Tiểu Niệm đã không mặc quần áo.”

Đại Thủy thúc: "Không có thì là không có...”

“Buông ta ra, lão tử muốn chém chết hắn, ta không chặt hắn thành bánh nhân thịt, ta sẽ không mang họ Vương.”

Một đám người lôi kéo Đại Thủy thúc.

“Bình tĩnh đi!”

Sau đó, Đại Thủy thúc gác đao ở trên cổ Tiêu Tử Phong.

“Nói rõ ra lúc ngươi gặp Tiểu Niệm, không nói rõ, cho dù để nữ nhi của ta làm quả phụ, lão tử cũng sẽ chặt ngươi thành nhân bánh.”

Tiêu Tử Phong cũng không có hứng thú ác độc khi đối mặt với phụ thân của ân nhân, đứng đắn nói: "Ta là một tiêu sư tử đệ, có tập võ, phụ thân ta lần đầu tiên đồng ý để cho ta áp tiêu với ông, thế nhưng lần này đột nhiên gặp yêu thú trên đường, toàn bộ tiêu sư bị chém giết hầu như không còn.

Vì thoát khỏi yêu thú truy tung, ta cởi quần áo, nhảy xuống sông từ vách núi trăm trượng, may mắn thoát được, nếu không có Tiểu Niệm cô nương cứu giúp, ta sợ rằng khó thoát khỏi cái chết.”

Đi ra ngoài, thân phận là tự mình lấy, kinh nghiệm là tự mình biên soạn.

Đây là quy tắc của Tiêu Tử Phong ta.

Nghe nói như thế, Đại Thủy thúc thu hồi đao, sau đó nhìn về phía Nhị Ngưu.

Trong ánh mắt biểu đạt ý tứ rất rõ ràng, vì diệt trừ đối thủ cạnh tranh, tiểu tử ngươi nói hay thật đấy.

Nhị Ngưu đối diện với ánh mắt của cha vợ tương lai, lúc này hắn ta liền trở nên bối rối, chỉ vào Tiêu Tử Phượng nói.

“Ngươi...... Ngươi lúc ấy không nói rõ ràng với ta như vậy.”

Tiêu Tử Phong ra vẻ trong mắt có lệ, ủy khuất nói: "Vị đại ca này bóp cổ ta, hung tợn nói chuyện với ta, ta lúc ấy vừa sợ hãi vừa lo lắng, làm sao có thể nói rõ mọi chuyện chứ.”

Đồng tử Nhị Ngưu phóng đại, lúc ấy hắn nói chuyện với ta, hắn cũng không dùng ngữ khí này!

Chỉ tiếc Nhị Ngưu không hiểu từ trà xanh.

Nếu không chắc chắn có thể nói: Ta vốn là người trung lương thành thật, một khi gặp trà xanh thì trăm miệng cũng khó cãi.

Đại Thủy gật đầu với người bên cạnh.

Người đứng ở bên cạnh trừng mắt nhìn.

Đại Thủy tức giận đá vào người đối phương một cước.

"Sao ta lại dẫn theo mấy tên ngốc như các ngươi cơ chứ, cởi trói cho người ta kìa?”

“À, à......”

Đối phương lập tức đứng lên cởi trói cho Tiêu Tử Phong.

Cởi trói xong, Đại Thủy thúc hỏi: "Đã từng giết người chưa?”

Tiêu Tử Phong thật thà lắc đầu: "Chưa, ngay cả gà cũng chưa từng giết.”

Nhị Ngưu lúc này nghi ngờ nói: "Ngươi không phải là tiêu sư sao? Sao chưa từng giết gà được?”

Tiêu Tử Phong ra vẻ sa sút nói: "Bởi vì trước đây cứ chuyên tâm ở nhà luyện võ, lần đầu tiên cùng phụ thân đưa tiêu, không đụng phải tặc nhân, ngược lại đụng phải yêu thú.

Chương 143 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!