Nếu như ta từng có kinh nghiệm liều chết giao thủ với người khác, nếu như ta thật sự từng giết người, ta có lẽ có thể bồi thân vinh quang chết trận ở nơi đó, mà không phải chạy trốn giống một kẻ nhu nhược..."
Nói đến đây, khóe mắt Tiêu Tử Phong xẹt qua một giọt nước mắt.
Một bầu không khí buồn bã lan tràn ở trong hang.
Đại Thủy thúc phá vỡ không khí trước.
“Đừng tụ tập ở đây nữa, nên làm gì thì làm đi.”
“Nhị Ngưu, ngươi cũng cút.”
Nhị Ngưu nghe nói như thế thì đi ra ngoài, khi đi được một nửa, hắn ta đột nhiên tát mình.
“Miệng sao lại đê tiện như vậy?”
Đại Ngưu thúc lúc này cũng trấn an Tiêu Tử Phong: "Chết cùng phụ thân ngươi ở nơi đó, ngươi có lẽ sẽ cảm thấy vinh quang ngươi vừa rồi nói ra, nhưng đối với phụ thân ngươi, đó là một chuyện mất mặt.
Là chuyện sau khi hắn chết cũng không còn mặt mũi nào đối diện với Liệt Tổ Liệt Tông.”
Tiêu Tử Phong gật đầu.
Đại Thủy thúc vỗ bả vai Tiêu Tử Phong.
"Ngươi yên tâm, chúng ta đều là người tốt, tuy rằng treo cái danh tiếng thổ phỉ, nhưng chúng ta có quy tắc.
Không cướp người nghèo, chỉ cướp người giàu, chỉ cướp tiền không giết người, cướp tiền để lại một nửa, vạn sự để lại một đường.”
Tiêu Tử Phong mang theo nụ cười miễn cưỡng nói: "Ở trong thôn ta đã nhận ra, thôn dân không sợ các ngươi, ta biết các ngươi là người tốt.”
Đại Thủy thúc có chút xúc động, đứa nhỏ này thông minh hơn những đứa ngốc kia: "Hài tử tốt, không sao đâu, mọi chuyện cũng sẽ qua, người còn sống phải nhìn về phía trước.”
Tiêu Tử Phong lau khóe mắt.
“Ta hiểu rồi.”
………
Hai ngày sau, Nhị Ngưu đột nhiên ném cho hắn một cái mặt nạ và một cây đao.
“Đi! Hôm nay cho ngươi thể nghiệm \ cảm giác làm thổ phỉ.”
Trên đường nhỏ, một chiếc xe ngựa đang tiến bước chầm chậm.
Một hán tử trung niên ngồi trên xe ngựa, xua đuổi con ngựa.
Đột nhiên, hán tử trung niên dừng xe ngựa.
Phía trước có thân cây chặn đường.
Trung niên hán tử cũng không kinh hoảng khi gặp chuyện này, vẻ mặt cực kỳ lạnh nhạt.
Vẻ mặt đôi nam nữ trong xe ngựa vẫn như thường.
Chỉ là một vị nam tử tuấn mỹ, vân sa cẩm y hỏi: "Trần thúc, sao vậy?”
Trung niên hán tử nói: "Có lẽ là đụng phải cướp đường.”
Nam tử nghe thấy lời này, không nói nữa, xem ra hôm nay lại có một vài tên không có mắt đổ máu.
Mà lúc này, từ hai bên bụi cây chui ra mười mấy người, vây quanh xe ngựa.
Người cầm đầu thoạt nhìn là người đeo mặt nạ sói, đang muốn đứng ra nói chuyện thì một người đeo mặt nạ hồ ly đột nhiên nhảy ra.
"Ăn cướp, nam bên trái, nữ bên cạnh, tài vật để ở giữa, hai tay ôm đầu, ngồi xổm xuống cho ta.
Nếu không làm theo thì đừng trách chúng ta...... Khặc khặc khặc......”
Tuy rằng mặt nạ che khuất khuôn mặt của hắn, nhưng khí chất từ lúc hắn bắt đầu nói chuyện phát ra, cùng với lời nói, lại không ngăn được vẻ bỉ ổi của hắn.
Cho dù bị che khuất, mọi người cũng có thể nghĩ ra vẻ mặt bỉ ổi là như thế nào.
Đại Thủy thúc:...
Những người khác:...
Hắn trước kia không phải là tiêu sư sao?
Nhị Ngưu đứng ra kéo Tiêu Tử Phong một chút, sau đó nói bên tai hắn: "Chúng ta chỉ là thuộc hạ mà thôi, ngươi khiếm tốn một chút.”
Tiêu Tử Phong nghe thấy thế thì nhường chủ vị cho Đại Thủy thúc.
Đại Thủy thúc đứng ra ho khan hai tiếng.
"Những gì hắn nói vừa rồi ngươi hẳn cũng nghe thấy, chúng ta ra ngoài cũng chỉ mưu cầu tài vật mà thôi, chỉ cần ngươi thức thời, chúng ta cam đoan sẽ không thương tổn ngươi."
Mà lúc này, Tiêu Tử Phong không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh phu xe.
Hắn cầm một thanh đại đao, chỉ vào phu xe nói: "Đại ca ta hỏi ngươi đó? Mau trả lời, đưa tiền, bằng không chém chết ngươi.”
Ngữ khí nói chuyện rất có cảm giác chó cậy gần nhà.
Hai người trong xe thầm nghĩ trong lòng: "Người này chết chắc rồi.”
Phu xe có chút khó tin nhìn Tiêu Tử Phong.
Có lẽ người khác cảm thấy việc chém chết hắn ta chỉ là tùy tiện nói ra, thậm chí hai người trong xe cũng cảm thấy người này muốn chết.
Nhưng chỉ có chính hắn ta rõ ràng, người cầm đao chỉ vào hắn ta, thoạt nhìn không biết trời cao đất rộng, nhưng thật sự có năng lực chém chết hắn.
Hắn ta cảm nhận được một mối nguy hiểm, một mối nguy hiểm sắp chết từ têm này.
Tuy rằng đối phương không hề triển lộ ra bất kỳ uy thế cảnh giới nào, nhưng lại thể hiện ra sự cường đại của hắn thông qua một phương thức khó hiểu, chỉ cần hắn ta dám động thủ, đối phương tuyệt đối có thể giết chết hắn ta.
Hắn ta cảm giác chuyện này không thể tưởng tượng nổi, người này thế mà phía gọi người bình thường chặn đường ở phía trước là lão đại.
Không nói gì thêm, hắn ta lấy ra một túi tiền.
Ném cho lão đại trong miệng hắn.
Sau đó, hắn ta ôm quyền nói: "Tiền đã cho, có thể thả chúng ta đi rồi chứ?"
Hai người trong xe nghe thấy thế thì vô cùng khó hiểu, mấy tên thổ phỉ mà thôi, chém chết là được, cho tiền làm gì?
Mà lúc này, người đeo mặt nạ sói cầm túi tiền ước lượng, không nhanh không chậm nói: "Chờ một chút!"
Xa phu sắc mặt ngưng trọng, còn có ý khác.
Đại Thủy thúc mở túi tiền ra, sau đó lại lấy túi của mình ra, đổ tiền trong túi ra một nửa.
Lại ném túi tiền trả lại.
“Tốt lắm, các ngươi có thể đi.”
Xa phu nhận lấy túi tiền, không nhịn được cười trả lời: "Đa tạ.”
Đại Thủy thúc phóng khoáng nói: "Đây là quy củ của chúng ta.”
Sau đó liền thả xe ngựa chậm rãi đi qua.
Chờ sau khi đi một đoạn đường.
Nữ tử trong xe rốt cục không đè nén được lòng hiếu kỳ, hỏi: "Trần thúc, mấy tên thổ phỉ thôi mà, tại sao phải đưa tiền?"
Trần thúc nói: "Tên cầm dao chỉ vào ta, hắn nói có thể chém chết ta, không phải là một câu nói suông.”
Một câu nói này khiến hai người trong xe nhìn nhau.
Trần thúc chính là Tứ giới.
Nữ tử không nhịn được nói: "Đầu năm nay, trình độ làm thổ phỉ cao như vậy sao?"
Chương 144 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]