Trần thúc lắc đầu: "Không rõ lắm, chắc là rảnh quá.”
Đối phương cướp tiền, cướp nửa túi để lại nửa túi, thổ phỉ bình thường sẽ làm như vậy sao?
Trên giang hồ có vài tiền bối cao nhân, sau khi cảnh giới lên cao, không mấy ai đánh thắng họ, cũng không cần phát sầu vì cuộc sống, sẽ trở nên nhàn rỗi.
Có người sẽ tìm kiếm những người còn lại, khiêu chiến của người đánh thắng được họ, có người sẽ làm đại phu, hoặc là đoán mệnh lừa đảo cho người giang hồ, thậm chí còn trồng hoa.
Ví dụ trực quan nhất chính là Quỷ Kiếm Tiên gì đó ở Đại Chu, trong khoảng thời gian này toàn tìm kiếm, khiêu chiến Kiếm Tiên ở khắp nơi.
Đây không phải là quá rảnh rỗi sao?
…
Đại Thủy thúc lần này có chút vui mừng, không ngờ một chiếc xe ngựa có thể cướp được nhiều như vậy.
Tiêu Tử Phong nhìn khối bạc vụn được phân đến tay mình, không nhịn được nói: "Đại Thủy thúc, ngài có nghĩ tới các ngài ăn cướp như vậy sẽ tồn tại nguy hiểm không?
Đại Thủy thúc cũng không để ý nói: "Chia nhau chạy! Không chạy thoát được thì quỳ xuống đất cầu xin tha thứ.”
Nhị Ngưu lúc này đi tới vỗ bả vai Tiêu Tử Phong.
"Thực ra lúc đầu chúng ta không có 15 người, chúng ta có 23 người."
Đề tài lập tức trở nên nặng nề.
Nhị Ngưu đột nhiên hỏi ngược lại: "Tiểu tử ngươi chắc chắn trước kia là tiêu sư chứ? Sao ta thấy còn có kinh nghiệm hơn cả chúng ta vậy?”
Tiêu Tử Phong gãi đầu nói: "Trước kia trưởng bối trong nhà đưa tiêu đến thì sẽ nói với ta một ít chuyện sinh động như thật, cho nên hiểu một chút."
“Nhưng tại sao chỉ lấy nửa túi tiền?"
Đại Thủy thúc nói: "Lấy một nửa là được, ngươi lấy hết lộ phí của người ta, trên đường người ta làm sao bây giờ? Chúng ta chỉ cướp tiền, không hại mệnh, vả lại, nếu ngươi lấy hết toàn bộ tiền của đối phương, bức đối phương đến mức không còn đường đi, đối phương sex báo quan.
Đến lúc đó sẽ có nhiều người báo quan, nói không chừng sẽ phái binh tiêu diệt thổ phỉ, cho nên vẫn nên lưu một con đường sống.”
Tiêu Tử Phong lại yên lặng thở dài ở trong lòng, thổ phỉ các ngài suýt chút nữa là xong đời rồi.
………
Ban đêm, khi mọi người đều đã đi ngủ.
Tiêu Tử Phong len lén ra ngoài động.
Hắn chạy tới một nơi hoang vu với tốc độ cực nhanh.
Trận chiến với Hỗn Độn lần trước, bởi vì bất kể hậu quả nâng cao cảnh giới, dẫn đến kinh mạch bị hao tổn nghiêm trọng.
Tiêu Tử Phong lúc ấy nghĩ tư chất của mình đã kém, đến một đợt như vậy còn có thể kém tới mức nào?
Kết quả không ngờ hiện tại sai lệch thái quá, tám mạch đứt năm căn, chỉ có ba mạch còn đang duy trì.
Vấn đề là ba mạch còn lại như dây câu cá, thường quấn thành một đoàn, hơn nữa còn có nguy cơ đứt gãy bất cứ lúc nào.
Nếu như nói trước kia thiên phú là một đống bùn nhão, hiện tại biến thành một đống phân nát.
Thương thế như vậy, đặt ở trên người tu luyện bình thường, hiện tại hẳn là đã chết.
Nhưng hắn lại có thể sinh long hoạt hổ.
Bây giờ có thể sinh long hoạt hổ như vậy là vì hắn đã thôn phệ Hỗn Độn sau khi giết chết đối phương.
Tiêu Tử Phong hiện tại bắt đầu điều động một phần lực lượng nuốt chửng Hỗn Độn.
Mặc dù hiện tại cảnh giới hoàn toàn không còn, nhưng cường độ thân thể, tốc độ và sức mạnh của mình cực kỳ cường hãn.
Quan trọng hơn là sau khi huy động lực lượng.
Bây giờ hắn có thể biến hình.
Cao tới hai mét, sau lưng có một đôi cánh đen.
Trên người phủ kín vảy giáp đặc thù, cứng rắn vô cùng, ngón tay bị móng vuốt sắc bén bao trùm, chém đá như chém bùn.
Đôi mắt biến thành con ngươi sọc đứng, tản ra ánh sáng màu bạc.
Mấu chốt là loại biến thân này còn chưa phải cực hạn.
Hắn cảm giác còn có thể tiếp tục thay đổi.
Sau khi điều động hoàn toàn lực lượng.
Tiêu Tử Phong lại mọc ra một hai cánh tay, hơn nữa, thân thể không ngừng bành trướng, hơn 50 mét mới ngừng.
Đỉnh đầu cũng mọc ra một cặp sừng.
Khuôn mặt cũng thay đổi, trên khuôn mặt bao phủ lân giáp, nhìn tổng thể, mặt người thay đổi gần như Hỗn Độn, cả người tựa như một con quái thú, miễn cưỡng được cho là quái thú hình người.
Tiêu Tử Phong vươn tay sờ cằm phỏng đoán, hắn cảm giác mình hiện tại mạnh hơn trước.
Tùy tiện vươn ra một bàn tay trong số bốn bàn tay, vẫy về phía ngọn núi nhỏ phía trước.
Một ngọn núi nhỏ được hắn dời tới.
Tuy rằng không thể biến ra một ngọn núi từ hư không như Hỗn Độn, nhưng làm đến nước này cũng đủ rồi, dù sao lực lượng ngón trỏ phản hồi cũng không nhiều.
Lại triệu hồi ra một khối cự thạch, tùy ý nhào nặn.
Cuối cùng biến tảng đá này thành một cái ghế đẩu, ngồi xuống.
“Công đức kim thân” vận chuyển.
Bộ công pháp này chỉ tăng công đức, không tăng tu vi.
Trên trời xuất hiện một đạo cột sáng công đức khổng lồ, bao phủ Tiêu Tử Phong.
Đây là công đức đã tiêu diệt Hỗn Độn.
Lúc nà,y cả người hắn bắt đầu thần thánh hóa, đôi cánh màu đen sau lưng biến thành màu vàng.
Đồng thời, sau lưng xuất hiện các vòng ánh sáng.
Lân giáp màu đen trên người cũng toàn bộ biến thành màu vàng.
Đám người Đại Thủy thúc bị chấn động bừng tỉnh.
Một người đi ra ngoài động, nhìn người khổng lồ màu vàng tướng mạo quái dị ở nơi xa, tản ra quang huy thần thánh.
Đám người Đại Thủy thúc không nhịn được há to miệng.
Sau đó, mọi người kịp phản ứng, bắt đầu dập đầu quỳ lạy.
“Bái kiến thần linh.”
“Thần linh phù hộ người nhà ta khỏe mạnh, tương lai ta phát tài.”
Nhị Ngưu: "Hy vọng thần linh phù hộ ta thuận lợi cưới Tiểu Niệm.”
Đại Thủy thúc không nói hai lời, đứng lên trước, một cước đạp ngã Nhị Ngưu.
Lại quỳ lạy, còn thành tâm thành ý dập đầu ba cái, biểu đạt áy náy đối với việc vừa rồi đột nhiên đứng lên.
Đại Thủy thúc: "Phù hộ nữ nhi của ta không bệnh không tai.”
Lúc này Nam Linh quốc đô, Linh đô!
Vọng Nguyệt Lâu.
Địa vị của Nam Linh quốc sư có một chỗ đặc thù so với những quốc gia khác.
Chương 145 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]