Mà lúc này đối phương chợt nhìn lại, bỗng một thanh âm viễn cổ khổng lồ truyền đến.
“Ngươi thế mà biết Hỗn Độn, tiểu oa nhi, xem ra ngươi có chút kiến thức.”
Nguyệt Ngọc nhìn chằm chằm đôi đồng tử màu bạc của đối phương, cố gắng bình phục tâm tình hỏi: "Ngươi là ai?”
Tiêu Tử Phong ra vẻ bí hiểm nói: "Hiện tại là Sơn Thần, trước kia từng có người gọi ta là Thần Thú.”
Có thể nói chuyện, hơn nữa nàng không nghe thấy sự ác ý từ trong lời nói của đối phương.
Nguyệt Ngọc cuối cùng cũng thả lỏng một hơi.
Nguyệt Ngọc tiếp tục hỏi: "Ngươi liên quan gì đến Hỗn Độn?"
Thần Thú ra vẻ đang hồi tưởng rồi nói: "Xem như đồng tộc đi, nói một cách nghiêm túc, ta xem như là phản đồ trong Thú tộc.”
Phản đồ Thú tộc, hắn phản bội vì ai?
Nhân tộc sao?
Nguyệt Ngọc tiếp tục hỏi.
Thần Thú không trả lời, chỉ lắc đầu.
Sau đó, một trận kim quang lóng lánh xuất hiện, Thần Thú lại biến mất, chẳng qua lúc hắn biến mất, hắn đã nói.
“Ta trước kia tốt xấu cũng coi như là chính thần, các ngươi không nên dùng thủ đoạn tà thần truyền bá tín đồ cho ta.”
Đám người Đại Thủy Thúc kịp phản ứng lại ngay khi đang hóng chuyện, bắt đầu lễ bái.
“Cẩn tuân sự dạy bảo của Sơn Thần.”
Tiêu Tử Phong thừa dịp mọi người không chú ý, len lén chạy đến cuối hàng quỳ lạy.
Những người khác không hề chú ý tới cảnh này.
Nguyệt Ngọc cũng không.
Nguyệt Ngọc hiện tại đang suy nghĩ.
Thần thú chắc chắn có liên quan đến hung thú thượng cổ.
Nàng đã tìm đọc một số sách cổ liên quan về Sứ giả phong ấn hung thú Lý Tảo Tuệ, nhưng có rất ít thông tin, mà một số đồn đãi về hung thú, lại càng khó tìm được tin tức có giá trị.
Đối phương biết Hỗn Độn, chắc chắn sẽ biết nhiều hơn.
Nhưng đối phương hiện tại có vẻ cũng không muốn tiết lộ quá nhiều.
Hơn nữa, trước đây cũng không hề nghe bất kỳ tin đồn nào về Thần Thú.
Có khả năng đối phương vẫn ngủ say, bởi vì Hỗn Độn tử vong cho nên đối phương mới thức tỉnh.
Hơn nữa, trên người đối phương phát ra kim quang là kim quang công đức, nói cách khác, đối phương phản bội Thú tộc, nếu như vì Nhân tộc, vậy nhất định là chuyện rất trọng đại.
Hơn nữa đã cứu mạng rất nhiều người.
Khi Nguyệt Ngọc còn đang suy nghĩ.
Đại Thủy Thúc hiện tại đang do dự, nên xử lý người này như thế nào?
Người này thoạt nhìn biết rất nhiều chuyện, hơn nữa còn có giao lưu với Sơn Thần.
Trói lại thì rất vô phép.
Nhưng bọn họ là thổ phỉ, người này là bị bọn họ trói tới đây, trong lúc nhất thời, bầu không khí có chút nặng nề và xấu hổ.
Tiêu Tử Phong lúc này nghênh ngang đi tới bên cạnh đối phương.
"Ngươi cũng là tín đồ của Sơn Thần sao?"
Nhìn đám thổ phỉ này nhìn ánh mắt của nàng, có né tránh, có xấu hổ.
Nàng không còn tức giận nữa, mà những thổ phỉ trong lúc nhất thời cũng không biết nên xử trí như thế nào.
Đột nhiên, nàng ngẩng đầu lên nhìn người đang nói chuyện với mình.
Người này hình như chính là người đánh ngất nàng hôm nay, nhưng người đánh ngất nàng chỉ có thể là thổ phỉ đơn giản thôi sao?
Còn Thần Thú vừa rồi, xem ra người này cũng không hề đơn giản.
Nguyệt Ngọc suy tư một phen, đưa ra một quyết định lớn mật.
“Các ngươi còn tuyển người không? Ta đã đọc một số sách, có thể làm tiên sinh tính sổ sách cho các ngươi.”
Tiêu Tử Phong trừng mắt nhìn nàng.
"Ngươi mặc quần áo lộng lẫy, khí vũ hiên ngang, đầy bụng kinh luân, làm thổ phỉ có thấy ủy khuất hay không?"
Ánh mắt Nguyệt Ngọc híp lại, nhìn người trước mặt mình.
Trên thế giới này, người có thể dùng một gậy đánh nàng bất tỉnh, có thể nói là người rất quý hiếm trên thế gian, một người như vậy lại chạy tới đây làm thổ phỉ, còn hỏi người khác tới đây làm thổ phỉ có ủy khuất hay không, người này có tư cách hỏi câu này sao?
Lúc này, Đại Thủy Thúc muốn đẩy Tiêu Tử Phong sang một bên, nhưng đẩy nửa ngày lại hát hiện đối phương giống như tảng đá, không nhúc nhích, vì thế ông đi vòng ra phía trước.
Ông nhìn Nguyệt Ngọc, nở nụ cười tươi như hoa.
“Chúng ta chắc chắn là hoan nghênh rồi!”
Vừa rồi người này có nói chuyện với Sơn Thần, mặc dù bọn họ nghe không hiểu nội dung, nhưng người trước mặt khẳng định là biết rất nhiều.
Loại người này ở lại làm thổ phỉ thì có làm sao? Nói không chừng còn có thể thuận tiện nói chuyện với Sơn Thần, truyền thụ cho bọn họ một số điều cần chú ý.
Nhị Ngưu đột nhiên nói thầm một chuyện.
"Nhưng nàng ta là nữ mà, chúng ta là một đám nam nhân, chẳng lẽ để nàng ta sống trong sơn động với chúng ta sao?"
Lời này vừa dứt, Đại Thủy Thúc cũng thấy có chút khó khăn.
Nguyệt Ngọc mỉm cười: "Không cần, ta tự xây nhà.”
Nguyệt Ngọc muốn xây nhà, một đám đại lão gia đều chủ động tiến lên hỗ trợ.
Ở trong núi rừng này đều là nam nhân, hiếm khi có nữ nhân gia nhập, mặc dù nhìn nàng trông có vẻ giống nam, nhưng cũng mi thanh mục tú.
Kết quả, khi xây nhà, người khác chuyển một khúc gỗ, còn nàng có thể chuyển được mười khúc.
Lúc chặt cây, bọn họ mất hết sức lực cũng chưa chặt xong cây nào, còn đối phương cũng đã chặt xong một đống.
Ai có thể tưởng tượng dáng vẻ thoạt nhìn yếu đuối đó lại có sức lực lớn đến dọa người.
Nhị Ngưu đến bên cạnh Tiêu Tử Phong.
"Sao ngươi đánh ngất được nàng ta hay vậy?"
Tiêu Tử Phong thuận miệng nói: "Cái gáy là nhược điểm của mọi người, đánh vào đó thì ai cũng sẽ ngất.”
Nhị Ngưu ra vẻ đã
Vì thế, hơn nửa đêm, một tòa nhà gỗ đơn giản cũng đã được dựng xong.
Mà đám đại lão lại cực kỳ xấu hổ, hình như mình chỉ hỗ trợ được một chút.
Đại đa số vẫn là do người ta tự mình làm, quan trọng nhất là mất mặt, một đám nam nhân còn không mạnh bằng một tiểu cô nương.
Chương 149 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]