Lúc này, Tiêu Tử Phong đã sớm trở về sơn động, khò khò ngủ say.
Trong nhà gỗ có một cái võng đơn giản làm từ dây leo.
Nguyệt Ngọc nằm trên võng.
So với đám nam tử hỗ trợ kia, nàng chú ý đến Tiêu Tử Phong hơn.
Không thấy có bất kỳ dấu hiệu tu vi nào, cũng chính là ngay từ đầu đã chủ động, cho rằng đối phương là người bình thường, cho nên mới có thể dễ dàng bị đối phương đánh bất tỉnh như vậy.
Tại sao đối phương lại trốn trong một đám thổ phỉ?
Đối phương biết gì về Thần Thú?
Thần thú đã tồn tại bao lâu? Lúc thu thập hài cốt và truyền thừa của sư gia đã nghe tàn hồn sư gia nhắc tới.
Hỗn Độn là hung thú thượng cổ, là hung thú vô số đại năng nhân tộc hợp lực phong ấn ở thời kỳ thượng cổ.
Hơn nữa, đối phương vừa phá bỏ phong ấn đã có uy năng cường đại như thế.
Thần thú lại là đồng tộc với Hỗn Độn, hơn nữa toàn thân đối phương phát ra kim quang công đức, nếu như không ngoài sở liệu, cảm ứng được công đức lần trước chính là đến từ đối phương.
Có quá nhiều bí ẩn về thượng cổ.
Ngày thứ hai.
Nguyệt Ngọc ra cửa liền thấy Tiêu Tử Phong cầm một thanh kiếm gỗ luyện kiếm.
Kiếm gỗ trong tay Tiêu Tử Phong là một thanh đã được điêu khắc lại, thanh kiếm gỗ trước kia có công đức cường hóa, nếu đám thổ phỉ kia thì còn được, vấn đề là hiện tại có một cao thủ tới nên rất dễ dàng bị nhìn ra manh mối.
Cho nên hắn đã đổi thành một thanh kiếm gỗ bình thường, lấy chút kinh nghiệm.
Dù sao hắn phát hiện từ trong truyền thừa của mười mấy vị tiền bối, sự thật không chỉ có một con hung thú bị phong ấn trên thế giới này.
Lần sau đến thêm một con, hắn nhất định phải một kiếm chém chết đối phương.
Nhưng có một điểm, từ những truyền thừa cho tới bây giờ, hắn vẫn chưa tìm được phương pháp trị liệu cho tình hình hiện tại của mình.
Có rất nhiều các loại phương pháp tu hành, các loại kiếm pháp
Vấn đề là hiện tại hắn không luyện được.
Nguyệt Ngọc nhìn thấy thanh kiếm gỗ, trước tiên liền liên tưởng đến vị đứng đầu trong bản xếp hạng kiếm tu: Vô Danh Mộc Kiếm, người phối kiếm, Kiếm Thần.
Mà lúc này, những thổ phỉ kia cũng bắt đầu dựng nồi nấu cơm.
Đồng thời, đặt một cái tượng gỗ ở bên ngoài, chính là Thần Thú tối hôm qua, tay nghề điêu khắc gỗ rất tốt, khuôn mặt Thần Thú thậm chí mỗi một mảnh lân giáp trên người đều được điêu khắc trông rất sống động.
Có thể nói, người điêu khắc cực kỳ có tâm.
Trước bữa ăn, Đại Thủy thúc đặt bát cơm đầu tiên nấu chín trước bức tượng.
Nhị Ngưu gọi Nguyệt Ngọc cùng tới ăn cơm.
Đoàn người trước tiên tiến hành lễ bái Thần Thú, cầu Thần Thú phù hộ ngày hôm nay bình an vô sự, sau đó mới bắt đầu nấu cơm.
Tiêu Tử Phong thầm nói trong lòng: "Ta làm thần thật đúng là tận chức tận trách, phù hộ đều là tự mình phù hộ, tín đồ của ta thật có phúc.”
Nhưng mình bái mình thì có chút là lạ.
Đại Thủy thúc bắt đầu ra lệnh.
"Nhị Ngưu cứ theo quy củ cũ, dẫn người đi đường nhỏ nhìn xem, phát hiện có người đi qua thì lập tức đến báo cáo.
“Tử Phong, ngươi không cần làm tượng gỗ nữa, ngươi và tráng... vị cô nương này, ngươi tên là gì vậy?"
Lâu như vậy rồi cũng không hỏi tên đối phương.
“Ngọc Nguyệt.”
Ở Nam Linh, cái tên Nguyệt Ngọc này quá mức vang dội, dù sao tốt xấu gì cũng là một trong những quốc sư của một nước, có lẽ cái tên này cũng sẽ lưu truyền trong dân gian.
Sau khi Đại Thủy thúc nghe thấy thế thì khen ngợi: "Tên hay.”
“Ngươi và Tử Phong hỗ trợ kiểm kê của cải mà chúng ta thu thập được, sau đó vào thành mua chút đồ với ta.”
Hành vi này của Đại Thủy thúc chính là biểu đạt sự tín nhiệm của mình, để cho người ta đến kiểm kê của cải.
Nếu là người bình thường thì đã dập đầu cúng bái, từ nay về sau sẽ luôn trung thành, không rời không bỏ.
Nhưng đặt trên người hai người này thì giống với người giàu nhất địa phương mừng tuổi cho tiểu bằng hữu.
Bọn họ thật sự chả có bao nhiêu hứng thú với số tiền này.
Đi đến nơi cất giữ vật phẩm trong động, bọn họ cầm quyển sách, vừa lật vừa nhớ kỹ.
Lúc này, Nguyệt Ngọc nói với vẻ thăm dò: "Tại hạ là Nguyệt Ngọc, quốc sư ở Nam Linh quốc, xin hỏi tên thật của các hạ là gì?"
Tiêu Tử Phong mở cái rương ra, nói mà không thèm quay đầu lại: "Tiêu Tử Phong.”
Nguyệt Ngọc lại nói: "Đây là tên thật của ngươi?"
Tiêu Tử Phong nói với vẻ âm dương quái khí: "Không thể nào, không thể nào, bọn họ chân thành đối đãi với chúng ta như thế, ngươi thế mà nói tên giả cho bọn họ.
“Sao lòng người có thể xấu xa đến mức này chứ?
“Chân thành đối nhân xử thế là đức hạnh cần thiết của mỗi người, cũng là thứ cho thấy tấm lòng của chúng ta.
“Hắn còn tin tưởng chúng ta, nhờ chúng ta kiểm kê của cải cho bọn họ.
“Mà ngươi lại lừa nói tên giả cho hắn, ngươi không cảm thấy Đại Thủy thúc sẽ thất vọng? Không làm thất vọng đám thổ phỉ trung thực xây nhà cho ngươi đêm qua sao?”
Nói tới đây, Tiêu Tử Phong càng nói càng kích động, rất ra dáng muốn thao thao bất tuyệt, dạy dỗ loại người bất chính như nàng.
Chương 150 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]