Tiêu Tử Phong biết Đại Thủy thúc không có tiền mua y phục, nhưng Nguyệt Ngọc chắc chắn có.
Tiêu Tử Phong thay quần áo đi ra.
“Được không?”
Vẻ mặt Đại Thủy thúc có chút cứng ngắc nói: "Đẹp.”
Trong lòng lại không ngừng tính toán bộ quần áo này đắt bao nhiêu.
Nguyệt Ngọc truyền âm nói: "Y phục thì tự mình mua đi, ta sẽ không tiêu tiền cho ngươi.”
Tiêu Tử Phong dù đã mất đi tu vi, nhưng vẫn có thể truyền âm nói: "Thần thú sở dĩ phản bội hung thú là vì có liên quan đến Sứ giả phong ấn hung thú.”
Nguyệt Ngọc nghe nói như thế thì yên lặng lấy ra ngân phiếu Nam Linh quốc, đặt ở trên quầy.
Tiêu Tử Phong chỉ cười nhạt, một câu nói đã khiến một nữ nhân vì bỏ ra một số tiền lớn mua một bộ y phục cho ta.
Ta thật sự là tấm gương cho các nam nhân.
Đại Thủy thúc nhìn Nguyệt Ngọc, lại nhìn thoáng qua số ngân phiếu trên quầy.
Mặc dù ông không biết chữ, nhưng ông biết số.
Trong lúc nhất thời, ông có chút đau lòng, thì ra nàng ta có tiền như vậy, lúc trước nếu đánh cướp thì thật tốt biết bao.
Hiện tại đã thu người.
Cũng không thể......
“Haiz!”
Một tiếng thở dài này bao hàm rất nhiều thứ, có bất đắc dĩ, có hối hận, có phức tạp.
Lão bản cười tủm tỉm nhận lấy ngân phiếu, ông ta biết là có thể kiếm một khoản mà.
Tiểu nhị chỉ yên lặng giơ ngón tay cái với vì lão bản.
Sắc trời dần tối.
Tiêu Tử Phong tìm một chỗ nghỉ chân ăn cơm.
Nguyệt Ngọc nhìn những cô nương lộ đùi ngọc thơm vai, quơ khăn tay diễm lệ về phía bọn họ.
Sắc mặt nàng cực kỳ đạm mạc.
Vẻ mặt Đại Thủy thúc rất kích động, nhưng lắc lắc túi tiền một cái.
Ông tiến đến bên tai Tiêu Tử Phong, nhỏ giọng nói: "Ở đây đắt quá, ta biết một con hẻm nhỏ có giá cả vừa phải, phục vụ đúng chỗ.
Nguyệt Ngọc là một võ phu có thính lực cực kỳ linh mẫn, nói thầm ở bên cạnh nàng như vậy chẳng khác gì đang nói lớn tiếng ở bên tai nàng.
Tiêu Tử Phong lấy ra cây quạt mới mua hôm nay, nghĩa chính ngôn từ nói: "Ta chính là ra ngoài ăn cơm nghỉ chân mà thôi, Đại Thủy thúc nghĩ cái gì vậy?"
Lúc này, có một vị cô nương lộ ra nửa ngực tuyết trắng đi tới từ bên cạnh, làm cho Đại Thủy thúc kìm lòng không được mà mở to hai mắt nhìn.
Thừa dịp Đại Thủy thúc sững sờ, Tiêu Tử Phong đã kéo ông vào trong.
Đại Thủy thúc cũng không có chú ý tới, ở cửa Yên Liễu Chi Địa này có một tấm bảng thật to.
Hoa khôi Thi Từ Hội, hoa khôi nhảy múa, ngâm thơ làm bạn, phàm là người đứng đầu bảng cuộc thi tối nay, mọi bữa ăn đều được miễn phí, còn có thể được hoa khôi đặc biệt ưu ái.
Đại Thủy thúc giống như Lưu mỗ mỗ vào đại quan viên, trước đây làm gì thấy cảnh tượng này?
Những cái chân kia cái nào cũng dài hơn mạng của ông.
Tiêu Tử Phong nghiêm túc gọi một bàn thức ăn lớn trước, sau đó đuổi hết những cô nương dự định bồi rượu ra ngoài.
Phương thức đuổi người cũng rất đặc biệt, không nói một câu, chỉ tản ra uy thế nhàn nhạt, lắc đầu.
Tú bà nơi này thấy Nguyệt Ngọc và Tiêu Tử Phong áo khoác lộng lẫy, cho rằng người này nhất định là tầm mắt quá cao, chướng mắt những son phấn tục phấn này, đến vì hoa khôi.
Về phần Đại Thủy thúc thì được xem là thủ hạ của người này.
Chờ đợi xung quanh không có người, Tiêu Tử Phong liền bắt đầu hưởng thụ những món ăn này.
Sau khi tách ra với bọn Tiểu Lục, chất lượng cuộc sống thoáng cái giảm xuống nhiều, khó có được vào thành đi ra ngoài hưởng thụ một bữa.
Nguyệt Ngọc không quá để ý việc này, nàng chỉ muốn biết người này làm cách nào để trả tiền, hay là đến lúc đó lại thành bá vương ăn cơm rồi chạy trốn.
Đại Thủy thúc chỉ thoáng có chút không yên lòng, lúc mới tiến vào vẫn có chút thấp thỏm, sau đó liền thay đổi chờ mong, hiện tại ông lại cảm thấy thất vọng.
Cho dù đầy bàn đồ ăn cũng không khiến ông vui vẻ.
Tiêu Tử Phong thúc giục ông ăn cơm.
Đại Thủy thúc làm bộ như không sao cả, nói một câu: "Thật sự chỉ ăn cơm thôi sao?
Tiêu Tử Phong trả lời: "Chắc chắn không chỉ có thế, đêm nay còn phải ngủ ở đây.”
Đại Thủy thúc hứng thú hỏi: "Ngủ thế nào?
"Ở trên núi ngủ sao thì ở chỗ này ngủ vậy.
Đại Thủy thúc, ngài còn muốn ngủ như thế nào?”
Tiêu Tử Phong hồn nhiên hỏi.
Đại Thủy thúc: ...
Không lâu sau, trò hay đêm nay bắt đầu.
Hoa khôi hiện thân, mặc thanh y xanh biếc, khẽ vuốt đàn tranh chậm rãi đàn.
Các văn nhân nhã sĩ thưởng thức nhạc khúc, thưởng thức rượu ngon như đang hưởng thụ niềm vui nhân gian.
Mà Nguyệt Ngọc nghe được một vài ý khác từ trong nhạc khúc này, thống khổ bi thương, giang hà nhật hạ.
Đại hỉ đến đại bi, nhất thời giống như bọt nước hóa thành hư ảo, nuốt xuống trong lòng khổ sở vô tận, sự bi thương ẩn sau khúc nhạc vui sướng là đau khổ và trắc trở người khác không cách nào hiểu thấu.
Hơn nữa, từ khi nữ tử này lên sân khấu, khí chất phát ra trên người nữ tử đã không giống với những nữ tử thanh lâu khác.
Đó là sự quý phái và ưu nhã mà danh môn cầm kỳ thư họa đa năng hun đúc dưỡng thành.
Xem ra lại là người nhà của một quan viên xui xẻo nào đó bị bán đến nơi này.
Tiêu Tử Phong làm như không thấy, hắn thật lòng không hề thưởng thức.
Còn không bằng ăn vui vẻ một chút.
Một khúc thường thôi.
Tú bà nói ra đề mục ngâm thơ lần này.
“Đề mục lần này chính là không có đề mục, văn chương tự thành, diệu bút ngẫu nhiên sẽ đạt được tới mức thần kỳ, đề mục có lúc sẽ hạn chế mọi người phát huy, cho nên lúc này cứ làm tùy ý đi.
“Nếu ai có thể đứng đầu, người đó sẽ trở thành khách quý đầu tiên của Vân Yên cô nương.”
Tiêu Tử Phong dùng đệm bàn lau tay, sau đó nói với Nguyệt Ngọc: "Ta đọc thơ, ngươi viết, sao hả?
Nguyệt Ngọc quay đầu lại, liếc mắt nhìn Tiêu Tử Phong.
“Ngươi còn có bản lĩnh này?”
Tiêu Tử Phong tự hào cười nói: "Đọc qua một ít sách, thuận miệng vẫn có thể nói được.”
Chương 152 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]