Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 154: CHƯƠNG 153: HOA KHÔI

“Điệp luyến hoa, liễu......”

Nguyệt Ngọc hỏi: "Liễu cái gì?”

Nàng nghĩ thầm, người này sẽ không phải là mới tới câu đầu tiên đã bị bí ý chứ?

Tiêu Tử Phong tùy ý đáp: "Không có gì, tiếp tục đi.”

Thiếu chút nữa đã nói ra tên tác giả.

“Đứng lặng dựa vào lầu cao gió tinh tế, vọng cực xuân sầu......

Y đái tiệm khoan chung bất hối, vi y tiêu đắc nhân tiều tụy.”

Nguyệt Ngọc viết chữ rất đẹp, mà đây còn là bài thơ rất hay.

Nếu cứ đưa cho một vị nữ tử phong trần như vậy, Nguyệt Ngọc cảm thấy có chút đáng tiếc.

“Ngươi chắc chắn muốn dùng bài thơ hay như vậy ở thanh lâu?”

Tiêu Tử Phong khoát hai tay, thơ của Vĩnh gia, không dùng ở thanh lâu thì dùng ở đâu?

Có thể gọi là tấm gương thời đại của nam nhân, các nam nhân vừa yêu vừa hận.

Vua của làng chơi, làm cho rất nhiều nữ tử nóng ruột nóng gan.

Từ lúc hắn nhìn thấy tấm biển trước cửa, hắn đã biết phải làm thơ của ai, phải viết như thế nào.

Một bài thơ của hắn có thể làm cho rất nhiều nữ tử thanh lâu đổ xô vào.

“Không dùng ở đây thì dùng ở đâu? Ta cảm thấy rất thích hợp.”

Nguyệt Ngọc thoáng nhìn Tiêu Tử Phong.

Lại cẩn thận thưởng thức ý tứ hàm xúc trong bài thơ này, xem ra vừa rồi hắn cũng không chỉ ăn cơm, hắn vẫn nghe hiểu nhạc khúc đàn tấu trong đàn tranh.

Nguyệt Ngọc giao bài thơ này cho tú bà, nhưng còn nói cái gì đó trước khi giao.

Tiêu Tử Phong không có ý định nghe lén.

Cách quá xa, Đại Thủy thúc không nghe thấy.

Chờ Nguyệt Ngọc trở về, Đại Thủy thúc mới hỏi: "Bài thơ đó viết rất hay sao?"

Nguyệt Ngọc suy nghĩ một chút để hình dung, sau đó nói: "Không bao lâu nữa, bài thơ này sẽ bắt đầu lưu truyền khắp Nam Linh thậm chí cửu quốc.

Đại Thủy thúc: "Tê......”

Đại Thủy thúc không nhịn được nói với Tiêu Tử Phong: "Hay là ngươi đi tham gia khoa cử đi? Ta bỏ tiền, thừa dịp bây giờ ngươi còn trẻ, có cơ hội.”

Đại Thủy thúc đây cũng coi như là đầu tư, một khi Tiêu Tử Phong thi đậu khoa cử, không chỉ có trợ giúp rất lớn cho thôn bọn họ, mà còn cho ông.

Sau khi leo lên tầng quan hệ này, ông cũng không cần làm thổ phỉ nữa.

Tiêu Tử Phong lắc đầu nói: "Ta là người học tập thiển cận, thỉnh thoảng viết hai bài thơ hiển thánh trước người một chút thì được, nhưng kêu ta đi học, tham gia khoa cử gì đó, ta không làm được.”

Nguyệt Ngọc thưởng thức một ly rượu, sau đó nói: "Toàn bộ người Nam Linh triều cộng lại cũng chưa chắc viết được một bài thơ như vậy.”

Loại đánh giá này có thể nói là cực cao trong thế giới quan của Đại Thủy thúc.

Tiêu Tử Phong trợn trắng mắt, viết thơ viết lời khác hoàn toàn với đọc sách khảo công.

Lý Bạch là thi tiên, vấn đề là ông muốn làm Thừa tướng, ai dám để cho ông làm?

Cho ông một chức quan không có thực quyền là vì ông viết thơ hay.

Cùng lúc đó, tú bà bắt đầu đọc từng chữ trong bài thơ Điệp Luyến Hoa này.

Vừa mới bắt đầu, phía dưới vẫn ầm ĩ.

Nhưng khi đọc xong một nữa bài thơ, một số văn nhân nhã khách đã bắt đầu trầm mặc, cho dù một số người không hiểu cũng chú ý đến bầu không khí đã khác, cũng im miệng theo.

Đọc xong toàn bộ bài thơ này.

Tiếng tán dương của mọi người ở đó không ngừng vang bên tai.

Một bài Điệp Luyến Hoa có một không hai ở thanh lâu nho nhỏ này.

Trở thành bài thơ đứng đầu nghiền ép quần hùng.

Nhưng khi sắp gặp hoa khôi, Tiêu Tử Phong nói với Đại Thủy thúc: "Thấy ngài rất thất vọng khi không có cô nương nào ở cùng, Đại Thủy thúc, lát nữa ngài đi đi.”

Đại Thủy thúc trừng lòi cả tròng mắt: "Hả! Ta sao?”

“Nếu không thì sao? Chẳng lẽ ta để cho nàng đi?”

Tiêu Tử Phong vừa nói vừa chỉ vào Nguyệt Ngọc.

Nguyệt Ngọc hào hứng hỏi: "Vì sao ngươi không đi? Thơ này là do ngươi viết, ta đã thấy hoa khôi, mặc dù không tính là khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng xem như là mỹ nữ khó gặp.”

Tiêu Tử Phong chỉ khẽ cười.

Người đẹp? Hắn chỉ cần thoáng xuất thủ, hoa khôi trong thiên hạ thấy hắn đều sẽ xấu hổ tự sát.

Tiêu Tử Phong chỉ bình thản nói một câu: "Bình thường thôi.”

Đại Thủy thúc nghe nói như thế thì nghĩ Tử Phong trước kia đã từng trải qua ngày thần tiên gì vậy?

Tướng mạo như vậy còn nói rất bình thường.

Xem ra lăn lộn với bọn họ thật sự là chịu khổ.

Đại Thủy thúc vẫn hàm súc từ chối: "Sao ta lại không biết xấu hổ chứ? Dù sao bài thơ này cũng là do ngươi viết, hơn nữa cô nương người ta muốn gặp cũng là gặp công tử như ngươi, mà không phải gặp loại đại lão thô tục như ta.”

Thấy hai người từ chối, Nguyệt Ngọc rời khỏi nơi này, đồng thời nói: "Thấy hai người các ngươi đều không muốn đi, vậy ta sẽ đi thay.”

Đại Thủy thúc: ...

Ông vươn ra một bàn tay, muốn bắt lấy cái gì, nhưng không bắt được.

“Ngài xem, ngài từ chối ta làm gì, để cho người ta đi rồi đó?

Tiêu Tử Phong nói xong lời này thì nằm xuống giường trong phòng khách.

Thiết kế trong căn phòng của bọn họ rất tuyệt vời, phòng khách có thể mở ra một cánh cửa sổ, nhìn thấy hình ảnh đại sảnh.

Mà lui vào trong chính là phòng ngủ, góc nhìn rất tốt, bên ngoài hoàn toàn không nhìn thấy.

Có thể đáp ứng nhiều nhu cầu của khách hàng, vừa có thể theo đuổi kích thích vừa có thể đảm bảo sự riêng tư.

Căn phòng của hoa khôi Vân Yên.

Trong tay Vân Yên đang cầm bài thơ kia, chính là bài Nguyệt Ngọc tự tay viết, vốn nghĩ nơi này chỉ là nơi ăn chơi, chỉ có nam tử thèm thuồng thân thể mình.

Cái gọi là thi từ ca phú, cũng chỉ là một phần lạc thú của đám nam nhân kia mà thôi.

Nàng chưa từng nghĩ thế mà có thể gặp được tri kỷ ở đây.

Nếu có thể giao lần đầu tiên cho nam tử như vậy, nàng cũng không tính quá thiệt thòi, chỉ hy vọng đối phương là người tuấn tú.

Mà lúc này, cửa phòng chậm rãi mở ra.

Một vị công tử bạch y tuấn tú xuất hiện ở cửa phòng.

Vân Yên nhất thời có chút ngây người.

Vì nàng cảm thấy người này có chút quen mắt.

Sau đó nàng bỗng nhiên nhớ tới cảnh trên tế tự to lớn ở Nam Linh, đối phương cầu phúc cho quân vương.

Nàng là quốc sư của Nam Linh.

Tại sao đối phương lại ở đây? Chẳng lẽ phụ thân bị oan sao? Đối phương đặc biệt đến cứu mình.

Nhưng...... Nàng đáng giá để quốc sư đích thân tới đây sao?

Chương 153 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!