Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 165: CHƯƠNG 164: ĐẠI CHU BIẾN ĐỘNG

Lão Lý vui mừng gật gật đầu, sau đó lại hỏi: "Mấy ngày nay ngươi luôn đi đến phong ấn chi địa, là hung thú sắp đi ra ngoài sao?”

Tiêu Tử Phong lắc đầu, nói một câu khó hiểu: "Tẩy não không phải một ngày là có thể thành công, phải tích lũy thời gian dài, như vậy mới có thể tẩy não hoàn toàn.”

Hiện tại Chư Kiền đã dần dần bị hắn lừa dối, thậm chí Tiêu Tử Phong cũng nghĩ, có phải có thể tìm cơ hội thả đối phương ra hay không?

Dù sao khung câu chuyện hiện tại hắn đã xây dựng rất hoàn mỹ.

Thậm chí còn tiết lộ cho nhau một phần kế hoạch của mình.

Ví dụ như, hắn đã làm giả thân phận Thần Thú của nhân gian, lừa gạt nhân loại, để những người này tín ngưỡng mình, để cho bọn họ trở thành địch với những kẻ phản bội kia, thành lập thế lực nhân loại, để cho bọn họ chém giết lẫn nhau.

Đối phương nghe thấy thế thì rất kinh ngạc.

Nó hô to Hỗn Độn đại nhân, trí tuệ vô song, thông minh cái thế.

………

Trấn Bắc quan, Hoàng đế ngự giá thân chinh, vẻn vẹn chỉ dùng mấy tháng là đã đoạt lại tòa hùng quan đệ nhất của Đại Chu.

Mà ở trên tường thành, có một lão giả bị một kiếm đâm xuyên ở trên tường thành.

Ông ta là Bắc Man Đại Tế Ti, đại chiến lần này, Hoàng đế mang quân thuận lợi.

Bắc Man đại tế ti xuất kỳ chiêu, muốn đánh chết Hoàng đế, vãn hồi thế cục bại lui.

Vì thế lấy ra hết thủ đoạn dùng lòng người, hạ độc, mua chuộc.

Đổi lấy thời khắc phòng vệ yếu ớt của Hoàng đế.

Đang lúc ông ta đã nghĩ là một chiêu tất sát.

Tại lễ mừng năm mới, tân Hoàng đế Tứ giới, hiện nay lại có thực lực Nhất giới.

Đây là chuyện ông ta không thể nghĩ tới, ông ta tính toán hết thảy, duy chỉ không ngờ thực lực của Hoàng đế này sẽ cường đại như thế.

Một khắc kia, tâm của ông ta và tánh mạng của ông ta đã rơi vào vực sâu, nhiều năm mưu đồ của Bắc Man đã bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.

Đang lúc Hoàng đế muốn khởi binh phản công Bắc Man thì nội bộ Đại Chu rối loạn.

Địa Long xoay người, sinh ra số lượng lớn nạn dân, mà những triều thần trong triều cũng muốn mượn cơ hội này để Hoàng đế quay về.

Loại tình huống này nhất định phải để cho Hoàng đế về tổ chức đại cục.

Ai có thể ngờ, Hoàng đế vung tay lên, sung quân toàn bộ thanh thiếu niên trong nạn dân.

Phàm là người sung quân, người nhà của hắn sẽ được quan phủ ưu tiên cứu trợ, đều sẽ lập tức cho một miếng cơm ăn.

Người đạt được quân công thì sẽ giúp họ tu sửa phòng ốc, sắp xếp nơi ở.

Còn có một vài người cam nguyện ở lại tại chỗ, để cho quan viên địa phương phụ trách điều tiết khống chế.

Mà về phần những quan viên, bọn họ còn muốn mượn chuyện này dẫn phát bạo loạn.

Vào ban đêm sẽ có một đám người mặc áo dạ hành lén lút mò vào trong nhà của những quan viên này, tạo cho bọn họ một niềm vui lớn lao.

Giờ khắc này, có một số quan viên mới bừng tỉnh đại ngộ, vị tân hoàng này đã khống chế Đại Chu đến mức nào.

Mà lúc này, Lý Minh Chiến hoặc là nói đã từng là lão hoàng đế Lý Kiến Vũ.

Nhìn Bắc Man, trong mắt tản ra ánh sáng khát máu.

Ở trong vô số giết chóc, lực lượng của hắn ta đã được tăng cường.

Nhưng còn chưa đủ, hắn ta muốn đột phá cảnh giới, được trường sinh.

Nếu trước kia tìm kiếm ngoại vật không được, vậy thì hi sinh tất cả để cường đại bản thân.

Người mặc chiến giáp, cưỡi con ngựa cao lớn, mang theo quân đội đã chỉnh lý tốt.

Hoàng đế lớn tiếng nói: "Bắc Man là kẻ địch của chúng ta, đối mặt kẻ địch không thể nhân từ nương tay, cho nên thanh niên trai tráng thiếu niên, già trẻ phụ nữ trẻ em, ai cũng không thể buông tha.

Nợ máu phải trả bằng máu. Giết!”

“Giết!”

“Giết!”

Tiếng kêu giết trùng thiên, một quân đội lạnh như băng, sát ý dạt dào cứ như vậy rời khỏi Trấn Bắc quan.

Mà ở Hoàng Đô.

Long Hoàng Thiên Áp Trận ở Hoàng đô không hiểu sao lại nhuộm đẫm một tầng huyết khí mỏng manh.

Dưới đất, có một tiếng rồng gầm tràn ngập vui sướng.

Không ai nghe thấy.

Chỉ có Thanh Sơn Kiếm Tiên còn đang bế quan, đột nhiên cảm thấy tim đập nhanh.

Ông ta là người tu hành Thượng Tam Giới duy nhất ở lại Hoàng Đô.

Kiếm tâm vỡ nát đang được nhặt lên.

Lúc này bế quan ra, ông ta cảm giác mình có thể vượt qua mình lúc trước.

Nhưng hiện tại ông ta lại không hề vui sướng, trong nội tâm luôn luôn có một tầng lo lắng không xua đi được.

Luôn cảm thấy có chuyện gì xấu sắp xảy ra......

Trên giang hồ Đại Chu, Chính Nhất Minh trong lần môn phái tổng tuyển cử này, chính thức phát ra Ma giáo chư sát lệnh.

Tất cả môn phái bị phán định là Ma giáo sẽ bị diệt sát không chừa một ai.

..

Vẫn là con đường nhỏ quen thuộc kia.

Nhị Ngưu và Đại Thủy nhìn lão nhân kỳ quái, lâm vào trầm tư.

Nhị Ngưu nói với Đại Thủy thúc: "Có cần ta đi gọi Tiêu Tử Phong lại đây không, ta cảm thấy người này không bình thường?"

Đại Thủy thúc cũng gật đầu đồng ý.

Một lão già mặc đạo bào, đi trên đường hai bước ngã một lần.

Đi năm bước liền có một tảng đá từ trên trời bay tới đập trúng ông ta.

Càng kỳ quái chính là, đã bị như vậy nhưng lão nhân này không phản ứng gì.

Còn cười ha hả.

Bọn họ cảm giác bọn họ không thể trêu vào loại người này.

Vì lão Lý hằng ngày cũng không che giấu, những người này bình thường đùa giỡn với Đại Thủy thúc, trong mắt bọn họ chính là thiên băng địa liệt.

Bọn họ cũng dần dần hiểu ra, lúc ăn cướp, may mắn có Tiêu Tử Phong, nếu không thì gặp phải hai người kia thì đều có thể đập chết bọn họ.

Mạc Đạo Ly đi trên đường, tuy rằng vận xui không ngừng, thỉnh thoảng giẫm lên phân chó, ngã vật, nhưng cũng không ảnh hưởng toàn cục đối với ông ta.

Đó là cái giá phải trả cho nghiệp chướng.

Đến Nam Linh vốn là muốn tìm Nguyệt Ngọc và Nguyệt Bạch, hỏi bọn họ một chút tin tức.

Vốn trực tiếp dự định đi Linh Đô, kết quả phát hiện Nguyệt Ngọc hình như không ở đó.

Nghĩ tìm Nguyệt Bạch cũng được, kết quả có một tia cảm ứng từ nơi xa.

Tìm Nguyệt Ngọc, có thể sẽ mang đến cho ông ta một ít cơ duyên.

Chương 164 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!