Thuật sư có một quy tắc, có thể tính vật và người, nhưng không thể tính cho chính mình.
Sau đó, ông ta liền muốn nói bóng nói gió, tính toán một chút về Nguyệt Ngọc, tính toán vị trí đại khái của Nguyệt Ngọc, khi ông ta muốn tiến thêm một bước, tính toán một chút về việc đối phương gần đây làm gì, đã gặp người nào.
Lại nghênh đón một cỗ cắn trả kịch liệt, ông ta không tin, lại tính toán một chút, sau đó đã gặp xui xẻo.
Thiếu chút nữa đã làm hao hết số lượng điểm sinh mệnh ít ỏi, sau đó liền dùng phương pháp này, chia đều kiếp nạn đổi thành sự xui xẻo bình thường.
Nếu không, đường đường là chưởng môn Đạo Tông, sẽ phải phơi thây nơi hoang dã.
Tuy rằng xui xẻo, nhưng cũng xác định, ông ta sẽ nghênh đón đại cơ duyên.
Lần này đánh cược một lần, chỉ cần ông ta nắm lấy cơ hội, cảnh giới của ông ta sẽ tăng lên, giá trị sinh mệnh sẽ được tăng vọt.
Dù sao giá trị sinh mệnh vốn cũng không nhiều lắm, cho dù ăn Cấm Đàm Hắc Liên mà Thanh Sơn Kiếm Tiên đã đưa thì ông ta cũng chỉ tăng thêm vài năm tuổi thọ.
Nhưng cũng may đã ăn thứ này, bằng không đợt này ông ta thật đúng là không chắc chịu đựng được.
Đột nhiên, một tòa sườn núi truyền đến tiếng nổ, một khối đá lăn đập xuống.
Mạc Đạo Ly vừa muốn vận công tránh né, đột nhiên vận công đau sốc hông.
Loại tu vi vận công đột nhiên đau sốc hông như ông ta, có thể nói là khó gặp.
Lúc này, lòng bàn chân cũng bị giẫm trượt.
Ông ta ngã sấp xuống đất, mà tảng đá lớn cũng vừa lúc đập vào người ông ta.
Lúc sắp bị đập xuống đất, Mạc Đạo Ly thở dài một hơi.
Vẫn không phản kháng được.
Tảng đá lớn đập vào người ông ta đột nhiên vỡ vụn.
Khi ông ta thấy lại ánh sáng, có một đám người cẩn thận từng li từng tí vây ông ta lại.
Mạc Đạo Ly nhếch miệng cười.
Tình huống xui xẻo này, ông ta có lẽ sẽ bị đám thổ phỉ này đánh cướp, có lẽ sẽ gặp phải đủ loại chuyện xui xẻo.
Để đám thổ phỉ này nhặt tiện nghi.
Đang lúc ông ta nghĩ như thế, một tên thổ phỉ đeo mặt nạ chuột gỗ đơn giản, đột nhiên bay lên một cước, đạp lên mặt ông ta.
Không có bất kỳ chuyện xui xẻo nào có thể khiến ông ta không thể tránh được một cước này.
Đối phương dựa vào thực lực làm cho ông ta không tránh được.
Mạc Đạo Ly nghĩ tới nhiều loại xui xẻo, có thể sẽ bị những thổ phỉ này đánh cướp thậm chí đánh đập, hoàn toàn không nghĩ tới đối phương có thể hoàn toàn dựa vào thực lực của mình đánh về phía ông ta.
Tuy rằng mình có một tia khinh địch, nhưng nếu là thổ phỉ bình thường, thì không có khả năng sẽ làm thái quá như vậy.
Quan trọng hơn là, một cước này của đối phương để cho ông kinh ngạc, mấy lần trước ông ta xui xẻo cũng không có đau bằng một cước đạp này của đối phương.
Đinh Kiệt chỉ muốn đến xem, cũng không quá hứng thú, nhưng khi hắn ta nhìn thấy người trên đường.
Thì không nói lời nào, tùy tiện lấy một cái mặt nạ từ chỗ một tên thổ phỉ đeo lên.
Sau đó trực tiếp bay lên một cước, đạp vào mặt Mạc Đạo Ly.
Lúc trước khi tìm kiếm truyền thừa, bởi vì để cho Nguyệt Ngọc nhìn mình bằng cặp mắt khác xưa, hắn ta không tìm Nguyệt Ngọc giúp hắn tính toán như thế nào.
Mà Đinh Kiệt đã đi tìm Mạc Đạo Ly để giúp hắn ta tính toán một chút.
Đối phương nói với hắn là quẻ tượng đại cát.
Kết quả lần này chả thu hoạch được gì, còn bị nhốt mấy năm.
Bây giờ nhân cơ hội làm một đám thổ phỉ, hiện trường báo thù.
Sau khi một cước đá bay, trực tiếp lên quyền.
Sau đó liền trình diễn cho mọi người một màn như vậy, tráng hán đánh lão nhân trăm tuổi.
Mấy người Tiêu Tử Phong không biết chuyện gì xảy ra.
Tiêu Tử Phong hỏi Nguyệt Ngọc đeo mặt nạ ở một bên.
“Hai người bọn họ có thù oán sao?”
Nguyệt Ngọc lắc đầu: "Ta cũng không rõ lắm.”
Mạc Đạo Ly lúc này đột nhiên hô to: "Đinh Kiệt, đừng tưởng rằng ngươi đeo mặt nạ, ta sẽ không nhận ra ngươi.
“Quẻ ta tính không có vấn đề, nhưng ngươi còn cần phải chờ đợi.”
Đinh Kiệt lớn tiếng phản bác: "Kiệt cái gì, gia gia ta tên là Vương Đại Tráng.”
Mạc Đạo Ly vội vàng kéo dài khoảng cách với tên võ phu dã man này.
"Ngươi dám lấy tương lai có thể tồn tại của ngươi và Nguyệt Ngọc mà thề ngươi không phải là Đinh Kiệt sao?"
Đinh Kiệt bị một kích cứng ngắc.
“Được rồi, là ta đây.”
Mạc Đạo Ly kỳ thật đang quan sát mọi người, phát hiện ở đây có ba người đều là cao thủ Thượng Tam Giới.
Một người trong đó vượt qua cảnh giới hiện tại của ông ta, hẳn Nhất giới.
Người còn lại ông ta nhận ra, là Nguyệt Ngọc, người mà ông ta muốn tìm.
Còn có một người khiến ông ta đoán không ra, vả lại còn tản ra một loại dụ hoặc, lại mang theo nguy hiểm cực độ.
Lúc này Mạc Đạo Ly trêu chọc nói: "Đội hình các ngươi đặt ở chỗ này làm ăn cướp quá phí tài, nếu như tạo phản thì cũng là thế lực đáng gờm.”
Lão Lý cũng không giấu nữa, thản nhiên tháo mặt nạ xuống.
Ông cho rằng đối phương đã nhận ra.
Khi ông tháo mặt nạ ra.
Mạc Đạo Ly không nhịn được chửi tục một câu: "Đậu má! Lý lão quỷ ngươi ăn tiên đan sao?”
Lão Lý mới đột phá không bao lâu ở Hoàng Đô, tách ra mới bao lâu đâu?
Đây là Nhất giới.
Vừa rồi đối với thân phận của người này, ông ta vẫn ngờ vực vô căn cứ, ông ta chưa từng nghĩ tới là Lý lão quỷ, đối phương mới đột phá cảnh giới được bao lâu?
Hay là nói đối phương đã nhận được tiên duyên biến thái gì sao?
Đồng thời, Mạc Đạo Ly cũng hạ quyết tâm trong lòng, nhất định chính là nơi này.
Lần trước ông ta đã tính cho Đinh Kiệt, người này nhất định có cơ duyên lớn, bây giờ còn chưa đạt được, chỉ có thể nói là đang chờ hắn ta ở phía sau.
Cho nên nơi này nhất định không sai.
Lão Lý cũng như thường lệ nói: "Để lại chút tiền, ngươi nên đi đi!"
Mạc Đạo Ly buông hai tay ra nói: "Ta không có tiền, không bằng ta ở lại đánh cướp cùng các ngươi, các ngươi coi như đánh cướp sức lao động của ta.”
Lão Lý: ...
Đinh Kiệt: ...
Nguyệt Ngọc nhịn không được vỗ trán, sao hiện tại cao thủ đều thích chui vào ổ thổ phỉ vậy?
Cảm thấy rất thú vị sao?
Chương 165 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]