Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 167: CHƯƠNG 166: SỨ GIẢ PHONG ẤN HUNG THÚ

Tiêu Tử Phong ngược lại cực kì vui vẻ đối với việc này.

Tháo mặt nạ xuống, lấy bộ mặt thật ra trước mặt người khác, sau đó hắn liền cầm tay vị lão nhân gia này.

“Hoan nghênh gia nhập nhóm chúng ta, ánh mắt của ngài rất tốt.”

Mạc Đạo Ly cũng nắm chặt tay Tiêu Tử Phong.

Mệnh cách của người trẻ tuổi này thật mê người.

Thật muốn tính toán một phen, cảm giác bí mật của người trẻ tuổi này rất nhiều.

Nếu không phải hiện tại có thể chết bất cứ lúc nào, thì ông ta nhất định phải tính một quẻ cho người trẻ tuổi này.

“Ta từ nhỏ đã có một trái tim làm thổ phỉ, nếu không phải vì sư môn ta quản giáo tương đối nghiêm khắc, ta hiện tại cũng có thể trở thành thổ phỉ một phương, cướp của người giàu chia cho người nghèo, làm việc thiện, đại danh lừng lẫy.”

“Chúng ta là hảo hán rừng xanh, sao lại là thổ phỉ được?"

Mạc Đạo Ly bừng tỉnh đại ngộ, sau đó điên cuồng gật đầu nói: "Đúng đúng...... Chúng ta là hảo hán rừng xanh.”

Sau đó hai người này giống như bạn cũ hận gặp nhau quá muộn, nói chuyện phiếm tán đông tán tây tán bắc.

Mạc Đạo Ly cứ như vậy gia nhập băng đảng này.

Kỳ thật, Tiêu Tử Phong trò chuyện một hồi thì đã chuẩn bị chuồn đi, nhưng Mạc Đạo Ly lại gắt gao bắt lấy góc áo của hắn không buông.

Ông ta nói rất nhiều chuyện phiếm với hắn, hơn nữa còn là nói về một số chuyện bom tấn.

Ví dụ như chuyện xưa không thể không kể giữa quý phi và quý phi trong hoàng cung.

Còn có một ít việc vặt giang hồ.

Mạc Đạo Ly sở dĩ nói như thế là vì ông ta phát hiện sau khi đứng ở cạnh người trẻ tuổi này, chuyện xui xẻo đã xảy ra ít đi.

Ngã vật, bị ném đá, những chuyện này đều không xảy ra.

Cũng thỉnh thoảng không cẩn thận giẫm phải phân và nước tiểu của một số sinh vật.

Lau chân là được.

Tiểu tử này không chỉ thần bí, còn có phúc báo!

Ở bên cạnh hắn cũng có thể tránh được một số tai họa.

Ông ta không kìm được bắt lấy đối phương, tâm sự nhiều, nói chuyện nhiều.

Mạc Đạo Ly cảm giác cuộc sống tương lai của mình có thể được kéo dài hay không, có cơ hội thăm dò càng nhiều huyền bí hay không, tất cả đều giấu ở trên người tiểu tử này.

Nguyệt Ngọc đã bị ông ta ném ra sau đầu.

Chuyện Sứ giả phong ấn hung thú, sau này hãy nói.

………

Tiêu Tử Phong cuối cùng cũng mất sức chín trâu hai hổ để thoát khỏi Mạc Đạo Ly.

Mạc Đạo Ly cũng nói chính sự với Nguyệt Ngọc vào lúc này.

“Rốt cuộc ngươi đã xảy ra chuyện gì ở phong cấm chi địa? Hỗn độn là chuyện gì xảy ra? Sứ giả phong ấn hung thú lại là chuyện gì?”

Nguyệt Ngọc cũng không cảm thấy quá kinh ngạc đối với lần hỏi thăm này của Mạc Đạo Ly, dù sao đối phương là chưởng môn Đạo Tông, dựa vào thủ đoạn của ông ta thì vẫn có thể tính đến một vài thứ.

"Mặc dù ta trải qua chuyện kia, nhưng chuyện ta biết có lẽ cũng không nhiều hơn ngươi bao nhiêu.

“Ta chỉ biết song phương đều mạnh mẽ, thế gian tồn tại hung thú thượng cổ, đại năng thượng cổ phong ấn bọn họ, mà hiện tại bọn họ có thể sẽ phá tan phong ấn, về phần cái chuyện khác, ta không biết nhiều lắm, nhưng Quỷ Kiếm Tiên hẳn là biết rất nhiều.

“Còn người trẻ tuổi tên Tiêu Tử Phong kia, ta cảm giác bọn họ có thể là một thành viên của Sứ giả phong ấn hung thú.”

Mạc Đạo Ly nghe nói như thế, trong lòng thầm nghĩ: "Khó trách Lý lão quỷ giống như đã ăn tiên đan, thăng cấp nhanh như vậy? Thì ra được thơm lây.”

Lý lão quỷ quen biết với Kiếm Thần, thân phận Kiếm Thần cũng vô cùng thần bí, có thể cũng có liên quan tới Sứ giả phong ấn hung thú này.

Nghĩ như vậy, ông ta cũng thấy có vài phần khả năng.

Dù sao hai người đều thần bí như thế, mà ông ta biết chuyện của Lý lão quỷ trước kia, biến mất mấy năm nay liền liên hệ với Sứ giả phong ấn gì đó, khẳng định là có nguyên nhân, dù thế nào, ở giữa cũng có thể có một người trung gian, nói không chừng Kiếm Thần là nhân vật đảm đương việc này.

Trong lòng ông ta đã có suy đoán nhất định.

Mạc Đạo Ly liền rời đi.

Đi tìm lão Lý.

Mạc Đạo Ly thấy lão Lý, trước tiên là ngã một cái.

Lão Lý nhìn bộ dáng này của ông ta, bất đắc dĩ nói: "Ngươi còn biết tìm đường chết hơn cả Đinh Kiệt kia, mỗi ngày đều tính toán những thứ không nên tính toán.”

Mạc Đạo Ly coi những lời này như gió bên tai, không để ý quá nhiều, sau khi đứng lên từ trên mặt đất, ánh mắt ông ta nhìn chằm chằm lão Lý, chậm rãi nói.

“Kiếm Thần cũng là Sứ giả phong ấn hung thú!”

Mạc Đạo Ly muốn dựa vào suy tính của mình, hù dọa Lý lão quỷ một chút.

Sau khi lão Lý nghe những lời này, lại bắt đầu tự hỏi, nghiêm khắc mà nói, Kiếm Thần thật sự là Sứ giả phong ấn hung thú.

Kiếm thần=Tiêu Tử Phong= Sứ giả phong ấn hung thú.

Nhưng vấn đề là lúc trước Tiêu Tử Phong chưa từng nhắc tới hai người này.

Cho nên trong lúc nhất thời, ông không quyết định chắc chắn được.

Mà lão Lý suy tư lại là một ý khác trong mắt Mạc Đạo Ly.

Mình khẳng định là đã nói trúng, hiện tại đối phương đang suy nghĩ nên nói cái gì với mình, không nên nói cái gì với mình, hoặc là nói cái gì, nên che giấu cái gì.

Nói cách khác, Sứ giả phong ấn hung thú này khẳng định là một đại môn phái đang ẩn giấu.

Nếu không cũng không có khả năng để cho lão Lý có tiến bộ nhanh như thế.

Lão Lý không trả lời thẳng, mà nói: "Có vài thứ ngươi đừng đoán lung tung.”

Mạc Đạo Ly lại tự nhận là hiểu rõ, xem ra mình đã đoán đúng, nhưng có nhiều thứ hẳn là tương đối cấm kỵ, không thể tùy tiện nhắc tới với người bên ngoài, xem ra lão Lý cũng không dám tùy tiện tiết lộ cho mình.

Mạc Đạo Ly lại nói: "Tiêu Tử Phong cũng là Sứ giả phong ấn hung thú sao?”

Lão Lý không trả lời mà rời đi.

Kỳ tâm tính toán của ông ta quá nặng nề, nói cũng quá nhiều, ông phải tìm Tiêu Tử Phong để hỏi lại.

Lúc này, Tiêu Tử Phong đang nằm phơi nắng trên một thân cây.

Thấy lão Lý tới thì liền chào hỏi: "Ngài cũng tới phơi nắng sao?"

Lão Lý vung kiếm khí tiến hành ngăn cách.

"Không phải, chỉ là tới tìm ngươi xác nhận một số chuyện, ngươi là Sứ giả phong ấn hung thú, có muốn nói ra chuyện này hay không?

“Kiếm Thần có tính là Sứ giả phong ấn hung thú không?”

Chương 166 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!