Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 180: CHƯƠNG 179: CHUẨN BỊ VỀ THÔN

Thân hình Chư Kiền bắt đầu thu nhỏ lại.

Con mắt đơn độc bắt đầu dời về bên trái, ở bên phải lại xuất hiện thêm một con mắt.

Hai cái miệng bắt đầu trở thành một.

Một con quái vật cao một thước, vào giờ khắc này lại biến thành một con mèo bình thường, ngoại trừ đuôi dài và linh hoạt hơn mèo bình thường một chút.

Những bộ phận khác thoạt nhìn cũng không khác gì mèo, ánh mắt còn linh động hơn.

Chư Kiền vây quanh dưới chân Tiêu Tử Phong.

“Hỗn Độn đại nhân, bộ dáng hiện tại của ta như thế nào?”

Tiêu Tử Phong nhấc đối phương lên, ôm vào trong ngực mình, thử cảm nhận một chút.

“Cũng không tệ lắm.”

Sau đó ôm mèo con trong lòng.

“Đi thôi, dẫn ngươi đi xem thế giới bên ngoài.”

Nguyệt Ngọc và Đinh Kiệt lúc này đi tới trận pháp, chờ ở chỗ này.

Thấy Tiêu Tử Phong đột nhiên xuất hiện, Nguyệt Ngọc vội vàng tiến lên hỏi.

“Thế nào rồi?”

Tiêu Tử Phong vuốt mèo nhỏ, nói một cách hờ hững: "Giải quyết xong rồi, không cần kinh hoảng như thế.”

Đinh Kiệt chỉ vào con mèo trong lòng Tiêu Tử Phong nói: "Con mèo này từ đâu ra vậy? Chiến lợi phẩm khi ngươi đánh thắng đối phương à?”

Tiêu Tử Phong truyền âm cho Chư Kiền: "Ngươi có thể đánh người này, chỉ cần không giết chết hắn là được.”

Chư Kiền nhận được mệnh lệnh, cái đuôi thật dài kia đột nhiên kéo dài ra, giống như cái roi, quất vào trên người Đinh Kiệt.

Khiến Đinh Kiệt lập tức xoay tròn 360.000 độ trên mặt đất bằng phẳng.

Giống như một con quay hình người.

Khoan ra một cái hố trên mặt đất.

Vẻ mặt Nguyệt Ngọc cứng đờ.

Nàng hiện tại đã hiểu, nếu không lầm, con mèo này hẳn là con thú bị phong ấn kia.

Biện pháp giải quyết của đối phương là như vậy, nàng còn tưởng rằng sẽ phát động một hồi đại chiến khủng bố giống như Lý Tảo Tuệ.

Không ngờ lại có thể trực tiếp thu phục.

Nhưng suy nghĩ một chút, nếu Thần Thú làm người trung gian, hẳn là cũng có thể thu phục.

Dù sao so với lời hứa của Nhân tộc, lời hứa của Thần Thú hẳn là đáng tin hơn.

Nghĩ như vậy, mọi chuyện có vẻ vô cùng hợp lý.

Chư Kiền quả thật có chút khinh thường nhìn chằm chằm vào hai nhân loại trước mặt.

Yếu, quá yếu.

Lúc trước, người có thực lực như vậy cũng không được tính là điểm tâm ngọt đối với nó.

Xem ra kế hoạch của đại nhân vẫn phải mất nhiều thời gian để phát triển người với loại thực lực này.

Nhưng cẩn thận ngẫm lại, thực lực yếu mới dễ lừa, cũng không dễ dàng phản kháng.

Sau này, có nó trợ giúp, kế hoạch của Hỗn Độn đại nhân sẽ nhanh chóng được thực hiện.

Để đám hung thú bọn họ sớm nghênh đón ánh bình minh như thời thượng cổ.

Tiêu Tử Phong không biết suy nghĩ của Chư Kiền lúc này.

Hiện tại đối phương nghe thấy mệnh lệnh của hắn mới ra tay, xem ra thật sự đã ngoan ngoãn nghe lời.

Tuy Đinh Kiệt nhìn thảm, nhưng cũng không có quá nhiều vết thương nặng, chỉ là một chút trừng phạt mà thôi.

Chư Kiền đã nghiêm túc chấp hành lời nói của hắn.

Nguyệt Ngọc hỏi: "Cho nên sau này ngươi định rời đi sao?

Tiêu Tử Phong trả lời: "Không vội, về thôn Phú Quý Hoa Nở trước đã.”

Hắn muốn đi nhưng cũng không vội, dù thế nào cũng phải nói trước một tiếng với ân nhân cứu mạng của mình.

Mấy người Đại Thủy thúc lúc trước đã có ý nghĩ về hưu, chẳng qua bởi vì hắn luôn kéo dài.

Bây giờ cũng nên để cho bọn họ trở về hưởng thụ cuộc sống.

Lúc Tiêu Tử Phong nói chuyện này với Đại Thủy thúc.

Nụ cười trên mặt Đại Thủy thúc không thể kiềm được, tài phú bọn họ hiện tại tích lũy được là điều bọn họ vẫn không dám nghĩ tới trước đây.

Họ cũng muốn nghỉ hưu từ lâu rồi.

Dù sao càng làm càng hoảng.

Bọn họ cũng không phải kẻ ngốc, người bị đánh cướp sau này không giàu thì quý, thậm chí còn có thể là người như Tiêu Tử Phong.

Quân đội cũng bị bọn họ làm lật đổ, nhưng vấn đề là chuyên này không liên quan đến bọn họ nửa xu.

Bọn họ giống như là một bầy cừu, đột nhiên lại có mấy con mãnh hổ trà trộn vào.

Nên không ai làm gì được bọn họ, nhưng chuyện này không liên quan đến bọn họ, một ngày nào đó, những con hổ này rời đi, bọn họ vẫn là cừu.

Hiện tại, ai cũng vui khi có thể rời đi, mặc dù ai cũng vui khi phát tài, nhưng khi số tiền này vượt quá suy nghĩ của ngươi, ngươi nên kinh hoảng.

Bởi vì đây không phải là thứ ngươi có thể nắm giữ, thứ này chưa chắc mang đến cho ngươi sự hưởng thụ và hạnh phúc.

Sau đó, một đám người đi thu dọn đồ đạc, mọi người kéo hai chiếc xe ngựa đến trước mặt Tiêu Tử Phong.

Đại Thủy thúc nói: "Chín phần tiền tài chúng ta cướp được đều ở trong này.

“Kỳ thật ta cũng biết các ngươi không phải người thường, sau này sở dĩ có thể thuận lợi như vậy, hơn nữa cướp được nhiều tiền cũng đều là dựa vào các ngươi, nếu không chúng ta có lẽ đã bị những cao thủ đi ngang qua tiêu diệt từ lâu rồi.”

Đại Thủy thúc biết mấy người Tiêu Tử Phong có thể chướng mắt chút tiền ấy, nhưng KTKjiṯ họ chướng mắt là một chuyện, mình có cho hay không lại là chuyện khác.

Tiêu Tử Phong nói: "Đại Thủy thúc, số tiền này ngài giữ trước đi, đương nhiên, ta cũng không phải không cần, mà là muốn làm chuyện khác."

Nguyệt Ngọc và Đinh Kiệt cũng không nói gì, bởi vì có rất nhiều phương pháp kiếm tiền khi đến cảnh giới như bọn họ.

Cho nên không cần phải làm như thế.

Mà quan trọng hơn cả.

Đại Thủy thúc muốn thiêu hủy nơi này.

Nguyệt Ngọc ngăn cản.

Đại Thủy thúc không hiểu, nhưng vẫn dừng động tác trong tay, Vân Yên nhìn nơi mình ở chưa tới nửa năm.

Từ thiên kim đại tiểu thư trở thành nữ tử thanh lâu, sau đó lại làm thổ phỉ.

Khoảng thời gian ngắn ngủi chưa đến 20 năm của nàng cũng rất phong phú đa dạng.

Nhìn thiếu niên ôm mèo trong lòng kia, quốc sư cứu mình là bởi vì hắn.

Sau nhiều ngày, nàng cũng dần dần hiểu rõ, đối phương là người mà ngay cả quốc sư cũng phải cung kính lễ đãi.

Không phải nàng có thể trèo cao, có thể được đối phương viết một bài thơ, nàng đã xem như được ban ân rất lớn, không thể yêu cầu quá nhiều.

Nàng cũng chỉ có thể ngưỡng vọng quốc sư, chỉ là không biết sau khi bọn họ rời đi, mình sẽ đi về đâu đây?

Chương 179 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!