Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 181: CHƯƠNG 180: NGƯỜI TA LÀ NỮ NHI

Vì thế, một đám người liền lái hơn mười chiếc xe ngựa.

Trở về thôn "Phú Quý Hoa Nở".

Chỉ có điều, lần này bọn họ đều thay trang phục hoa lệ, không đeo mặt nạ động vật nữa.

Dù sao đám người bọn họ cũng ra ngoài đánh nhau, sau khi mở ra khoảng trời của mình thì lại cẩm y về quê.

Nhưng không có nửa xu quan hệ với thổ phỉ.

Hành vi lúc trước của bọn họ cũng có mục đích, thôn có thổ phỉ đến thăm, có thể làm cho thôn tẩy sạch hiềm nghi với thổ phỉ.

Dù sao trong thôn đúng là có thứ bị cướp đi.

Về phần những thứ mới có kia, đó là do bọn họ dốc sức làm việc ở bên ngoài, nhờ người mang về.

Khóe miệng mỗi người đều nở nụ cười sáng lạn.

Nhị Ngưu lấy ra một túi trang sức xinh đẹp, nhìn đi nhìn lại, bên trong có trâm cài, đồ trang sức, dây chuyền, vòng tay... Đây là những vật hắn ta chuẩn bị đưa cho Tiểu Niệm.

Nguyệt Ngọc ngồi trên một chiếc xe ngựa khác.

Nhìn Tiêu Tử Phong đang trò chuyện hăng say với nhóm Đại Thủy thúc ở phía trước.

Nguyệt Ngọc căn bản không hề tin cái gọi là trở về gặp ân nhân cứu mạng.

Trong mắt nàng, Tiêu Tử Phong hẳn là còn có mục đích khác.

Sau khi trở về thôn.

Người ở cửa thôn nhìn mười mấy người này trở về, họ bắt đầu khua chiêng gõ trống, tiếng hoan hô rung trời.

Nam nhân, nữ nhân, hài từ trong thôn chạy ra ngoài xem.

Tiểu Niệm cũng ở trong đó, Nhị Ngưu thấy Tiểu Niệm thì rất hưng phấn, nhìn trang phục một chút, còn cố ý sửa soạn lại, sau đó xách theo một túi trang sức tiến lên.

Tiểu Niệm thấy Nhị Ngưu thì nói: "Hoan nghênh trở về, Nhị Ngưu ca.”

Sau đó lập tức đi ngang qua bên cạnh hắn ta.

Nhị Ngưu: ...

Con người đôi khi bi thương sẽ không phát ra bất cứ tiếng gì.

Tiểu Niệm đánh giá Tiêu Tử Phong.

“Thế nào? Có thích ứng được không? Không có vấn đề gì chứ?”

Tiêu Tử Phong thành thật trả lời: "Tạm được, cũng không khó, khách nhân đều rất lễ phép, cũng không làm khó dễ quá nhiều, trả tiền cũng rất thoải mái.”

Đinh Kiệt ở bên cạnh giơ ngón tay cái lên khi nghe thấy thế, quá hay, người bị hại biến thành khách nhân.

Nguyệt Ngọc phát hiện Tiêu Tử Phong không khác gì với Đinh Kiệt ở một số khía cạnh.

“Vậy là tốt rồi, ngươi đi mấy ngày nay, rất nhiều việc cần thể lực ta đều phải tìm hàng xóm láng giềng giúp ta, thật không tiện, ngươi trở về là tốt rồi.”

Nhị Ngưu chạy tới nói: "Ta cũng làm được.”

Tiểu Niệm nhìn thoáng qua Nhị Ngưu, sau đó lắc đầu, nói: "Huynh không làm được.”

Huynh không được! Tựa như một cây ngân châm đâm vào tim Nhị Ngưu, khiến hắn ta đau đến không thở nổi.

Tiêu Tử Phong có khí lực rất lớn, thể lực cũng tốt một cách thần kỳ, chuyện mấy người muốn làm, một mình hắn có thể làm tốt.

Cho nên so với người khác, Tiêu Tử Phong làm sẽ tốt hơn.

Đại Thủy thúc tới đây giữ chặt nữ nhi của mình nói: "Phải biết lớn biết nhỏ chứ, con nên lễ phép một chút.

“Tiêu thúc thúc của con đã giúp chúng ta rất nhiều, nếu không phài vì thúc ấy bằng tuổi con, ta sẽ kêu con nhận thúc ấy làm cha nuôi.”

Tiểu Niệm khẽ nhếch miệng, nhất thời da đầu tê dại.

Nàng chỉ nghe nói trong thôn có hài tử rơi xuống nước, có người cứu hài tử, cha mẹ hài tử sẽ bảo hài tử nhận người này là cha nuôi.

Chưa từng nghe ai nói để cho người cứu nhận hài tử được cứu là cha nuôi.

Tiêu Tử Phong ở bên ngoài đã làm những gì?

Sao lại rối tung lên vậy?!

Lúc này Tiêu Tử Phong nói: "Đại Thủy thúc, sao ta lại cùng thế hệ với ngài, ta còn trẻ mà.”

Đại Thủy thúc đáp: "Thời gian này nhờ có Tử Phong huynh đệ chiếu cố, để ngươi thấp hơn ta một bậc, ta thật sự rất băn khoăn, xưng hô huynh đệ đã xem như là mặt dày rồi.”

Nhị Ngưu nghe nói như thế, ánh mắt hắn ta lập tức tỏa sáng, đối thủ cạnh tranh đã không còn nữa.

Nếu Tiêu Tử Phong thật sự có cơ hội với Tiểu Niệm, hắn ta cảm thấy hy vọng cạnh tranh thành công của mình rất xa vời.

Tiểu Niệm cảm giác mình sắp rối trí nên không quản mấy người này nữa, chỉ nhìn phía sau.

Cái nhìn này, chính là vạn năm.

Một vị bạch y công tử tuấn tú đứng thẳng ở phía sau, khuôn mặt tuấn lãng, ánh mắt tràn đầy vẻ suy tư, tản ra cơ trí, cả người tỏa ra một loại khí tức vừa thành thục vừa đáng tin cậy.

Tiểu Niệm cảm giác người này thật đẹp trai, thật đáng tin cậy.

Nàng chưa từng nảy sinh loại cảm giác này với Tiêu Tử Phong, dù sao nàng chỉ là đại phát thiện tâm cứu người trở về.

Mặc dù Tiêu Tử Phong cũng tuấn tú, nhưng còn chưa tới mức khiến nàng thích ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Đa phần, nàng chỉ cảm thấy Tiêu Tử Phong rất tốt bụng.

Lúc này, Tiểu Niệm nói với Đại Thủy thúc: "Cha, vị công tử này là ai?”

Đại Thủy nhìn theo ánh mắt nữ nhi.

Sau đó, ông giải thích: "Công tử nào? Người ta cũng là một cô nương như con đó.”

“Cô...... cô nương!”

Đại Thủy nghiêm túc nói: "Đúng vậy, người ta là nữ nhi, chỉ là trông hơi giống nam tử.”

Tình cảm còn chưa nảy mầm nào đó của Tiểu Niệm, giờ khắc này đã bị người ta bóp chết.

Ban đêm, trong thôn mở tiệc lửa trại.

Nguyệt Ngọc phát hiện Tiêu Tử Phong đã biến mất.

Lúc này, một đoàn ánh sáng còn sáng hơn cả lửa trại đột nhiên xuất hiện.

Trong thánh quang màu vàng kim có một thân ảnh thần thánh.

Bóng dáng khổng lồ này cũng không làm cho dân làng cảm thấy sợ hãi.

Đối phương giống như thần linh trong truyền thuyết, chân giẫm thánh quang, lưng đeo vòng sáng thần thánh, phổ độ thế nhân.

Khiến mọi người muốn quỳ bái, muốn tới gần.

Thôn dân an cư lạc nghiệp trong thôn chưa từng thấy qua cảnh tượng này.

Đám người Đại Thủy thúc đã quen đường cũ, lập tức tổ chức thôn dân tiến hành quỳ lạy.

Tiêu Tử Phong không nói gì, tùy ý vung vẩy kim quang của mình.

Để những tinh quang rải rác khắp làng.

Sau khi làm xong tất cả, Tiêu Tử Phong lập tức biến mất.

Cảnh tượng này như mộng ảo, làm cho một số thôn dân có cảm giác như vừa tỉnh mộng.

Chương 180 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!