Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 193: CHƯƠNG 192: CHO HỒ TỨ TÀI TRUYỀN THỪA

Người quỳ rạp trên mặt đất còn muốn giãy dụa đứng dậy.

Tiêu Tử Phong một cước giẫm lên.

Dùng sức đè một cái, giữa đầu đối phương và chân hắn như có một tầng ngăn cách vô hình, chính xác là một cm.

Máu tươi chảy ra.

Nhưng trên chân Tiêu Tử Phong lại không hề nhiễm máu.

Kế tiếp, ngón trỏ tay trái vung lên, một thịnh yến cơ thể tự nhiên vô hại cứ như vậy bị ăn hết.

Sau đó, Tiêu Tử Phong lại ngồi xuống, dùng gậy gỗ gảy đống lửa.

Chư Kiền lúc này ngoan ngoãn đi tới bên cạnh, cuộn mình bên chân Tiêu Tử Phong.

Ở trong mắt nó, Hỗn Độn đại nhân vẫn khí phách trước sau như một, ban đầu, Hỗn Độn đại nhân vì kế hoạch mà đối tốt với những nhân loại kia, nó còn tưởng rằng Hỗn Độn đại nhân muốn ăn chay trong khoảng thời gian này.

Không nghĩ tới Hỗn Độn đại nhân vẫn là Hỗn Độn đại nhân, lúc có thể ăn thịt tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Hồ Tứ Tài cũng bò ra từ trong hồ.

Sau khi dùng nguyên khí bốc hết hơi nước trên người mình.

Ông ta lần theo vết máu trên mặt đất, dự cảm sẽ không có nguy hiểm.

Khi đi vào rừng, vừa nhìn thấy xa xa có ánh sáng, lại phát hiện là một thiếu niên, mang theo một con mèo hoa.

Mà ở đống lửa bên cạnh có một vũng máu.

Hồ Tứ Tài hai tay ôm quyền nói: "Cảm tạ vị thiếu hiệp này đã ra tay tương trợ.”

Tuy rằng lúc trước ông trốn ở trong hồ, nhưng ít nhiều vẫn có thể nghe được một ít động tĩnh bên ngoài, lại nhìn thấy nơi này có vết máu, nếu như không thể đoán ra, vậy uổng phí ông ta đã lăn lộn giang hồ nhiều năm như vậy.

Tiêu Tử Phong khách khí nói: "Lão tiên sinh nói quá lời rồi, vì con mèo ta nuôi tính tình nóng nảy, có tranh chấp với bọn họ, cho nên giải quyết bọn họ thôi.”

Hồ Tứ Tài nghe nói như thế thì trong lòng ấm áp, đây là sợ trong lòng ông ta có gánh nặng sao?

Tiêu Tử Phong lại nói: "Xem lão tiên sinh mới đi ra từ trong hồ, không bằng đến bên đống lửa này xua tan cái lạnh.”

Hồ Tứ Tài cũng không từ chối, ông ta đi tới bên đống lửa, ngồi ở đối diện Tiêu Tử Phong.

Khi mặt đối mặt với Tiêu Tử Phong, ông ta mới thấy rõ ánh mắt Tiêu Tử Phong, mà cái liếc mắt này làm cho Hồ Tứ Tài có một chút thất thần.

Giống! Thật sự là quá giống! Ánh mắt hai người giống nhau như đúc.

Tiêu Tử Phong nhìn đối phương ngây người, nhịn không được sờ lên mặt mình.

Trong lòng thầm nghĩ: "Mặt ta dính nhọ sao!”

Cuối cùng, Tiêu Tử Phong không nhịn được hỏi: "Trên mặt ta có thứ gì khiến lão tiên sinh kinh ngạc như vậy?"

Hồ Tứ Tài lúc này mới phục hồi tinh thần lại, sau đó nói: "Chỉ là ánh mắt của vị thiếu hiệp này rất giống với một vị bạn cũ của ta, nhìn thấy ánh mắt của thiếu hiệp, trong lúc nhất thời lại sửng sốt, có chút thất thố, mong rằng thiếu hiệp thứ lỗi.”

Tiêu Tử Phong rộng lượng nói: "Không sao.”

Đồng thời trong lòng thầm nghĩ: "Sẽ không bị hắn ta đoán ra thứ gì chứ? Đưa đồ cho hắn rồi chuồn nhanh thôi.”

Tiêu Tử Phong lại nói: "Xin hỏi tôn tính đại danh của lão tiên sinh?”

Hồ Tứ Tài tự giới thiệu: "Lão phu tên là Hồ Tứ Tài.”

Tiêu Tử Phong nghe nói như thế, lập tức nói: "Ngươi chính là vị giáo chủ Hồ Tứ Tài của Cửu Thiên giáo.”

“Đúng là tại hạ.”

Hồ Tứ Tài đáp lời.

Khóe miệng Tiêu Tử Phong mang theo nụ cười nói: "Ta đang có việc tìm ngươi.”

Hồ Tứ Tài vừa nghe lời này, lập tức tò mò hỏi: "Tìm lão phu, tiểu hữu có chuyện gì?"

Tiêu Tử Phong lấy thẻ trúc truyền thừa ra nói: "Đưa vật này cho ngươi.”

Hồ Tứ Tài nhìn thẻ trúc hỏi: "Đây là vật gì?”

“Truyền thừa thẻ trúc, bên trong chứa truyền thừa của một vị thượng cổ đại năng, có thể trợ giúp ngươi vượt qua Nhất giới.”

Hồ Tứ Tài nghe vậy thì lập tức kinh hãi, ngữ khí có chút không xác định hỏi: "Thần vật thế này mà tặng cho ta? Vì sao?”

“Ngươi được thần nữ chọn, vật này có thể giao cho ngươi.”

Hồ Tứ Tài đã từng muốn tìm hiểu tin tức và thân phận của thần nữ, nhưng lại không thu hoạch được gì, hiện giờ lại có người có liên quan đến thần nữ.

Vì thế nhịn không được truy hỏi: "Ngươi có liên quan gì đến thần nữ?”

Tiêu Tử Phong nói: "Thần nữ và ta đều là thành viên của Sứ giả phong ấn hung thú.”

Hồ Tứ Tài nghe được từ này, trong lúc nhất thời cũng nghĩ không ra cái gì, vì thế muốn hỏi lại.

Nhưng phát hiện Tiêu Tử Phong đã biến mất.

Chỉ để lại lời nhắn.

“Chuyện ngươi muốn biết ở bên trong truyền thừa, ta tin tưởng người mà thần nữ lựa chọn sẽ không cô phụ phần truyền thừa này.”

Hồ Tứ Tài nhìn phần truyền thừa trong tay, trong lúc nhất thời có chút kinh nghi bất định.

Nhưng về sau cẩn thận ngẫm lại, đối phương có thể giết chết ba vị cao thủ Tam Giới, nếu thật sự muốn hại ông ta thì cần gì phải làm như thế đây?

Hồ Tứ Tài mở thẻ trúc truyền thừa ra.

Những dòng chữ vàng lơ lửng trong không khí, sau đó chui vào tâm trí của ông ta.

Ở trong thức hải xuất hiện một vài bức họa khổng lồ.

Hung thú chém giết nhân loại.

Nhân tộc đang đấu tranh, đang phấn đấu sống sót ở thời đại thượng cổ tràn đầy hung thú.

Đại năng Nhân tộc đoàn kết một lòng phong ấn hung thú.

Mấy bức tranh này là huyết sử của Nhân tộc, là khúc ca ý chí của Nhân tộc, là biểu hiện tinh thần bất khuất của Nhân tộc.

Nhân tộc đại năng thời kỳ Thượng cổ dùng chính mình tạo ra tiền đồ cho tương lai Nhân tộc.

Sau đó bức tranh biến mất, vô số tri thức tu luyện bắt đầu tiến vào trong đầu ông ta.

Hồ Tứ Tài có kinh nghiệm khổng lồ cũng không thể học hết hoàn toàn.

Nhìn đủ loại bí pháp, Hồ Tứ Tài cảm giác những thứ mình học tập trước đây chỉ là chút lông tóc mà thôi.

Quá nhiều thứ cao thâm xuyên qua trong đầu, rất nhiều thứ trước đây vẫn không nghĩ ra, vào giờ khắc này đều đã minh ngộ.

Cơ thể vốn bị thương bắt đầu được chữa trị, khí tức trên người bắt đầu tăng lên.

Cho đến khi đột phá đến Nhị giới, hơn nữa chạm đến bình chướng Nhất giới.

Sau khi rời khỏi trạng thái, ông ta nhìn thẻ trúc trong tay mình đã trở nên bình thường không có gì lạ.

Hồ Tứ Tài liền nở nụ cười, không ngờ nguy cơ hôm nay vẫn dựa vào thần nữ hóa giải, còn dựa vào thần nữ để đạt được một cơ duyên lớn như vậy.

Chương 192 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!