“Chức trách của Sứ giả phong ấn hung thú, chúng ta nghĩa bất dung từ.”
Mặc kệ có phần truyền thừa này hay không, là một thành viên của Nhân tộc, đối mặt chuyện như vậy, nhất định là nghĩa bất dung từ.
Nhân tộc đại năng tre già măng mọc, chuyện có thể làm, ông ta cũng có thể đi làm.
Chỉ là ông ta còn có lời muốn hỏi......
Tiêu Tử Phong lại biến mất quá nhanh, không cho ông ta cơ hội này.
Mà ở bên kia, Tiêu Tử Phong đang trốn ở một nơi, nhìn chằm chằm vào sự thay đổi của Hồ Tứ Tài.
Lần này, nếu không phải hắn xuất hiện kịp thời, truyền thừa của hắn đã bị người ta đánh chết.
Nhưng hiện tại cũng tốt, truyền thừa cho Hồ Tứ Tài, chờ sau này thực lực tăng lên, ông ta cũng sẽ không tùy tiện mặc để người bắt nạt.
Chư Kiền lúc này cũng đang nhìn Hồ Tứ Tài, nhất là khi nghe đối phương nói "Chức trách của Sứ giả phong ấn hung thú, chúng ta nghĩa bất dung từ", nó liền muốn cười to.
Đối phương nếu biết sự tràn đầy nhiệt huyết, tất cả cố gắng, tất cả sự chiến đấu của ông ta đều là một nước cờ của Hỗn Độn đại nhân dùng để cho Nhân tộc bọn hắn nội đấu, nếu có một ngày ông ta biết chân tướng này, không biết có thể bật khóc hay không?
Trong một khách điếm, có một người đàn ông trung niên dẫn theo một thiếu nữ
Hai người đều đội nón, không thấy rõ khuôn mặt.
Cả người tản ra khí thế lạnh như băng, vừa nhìn đã biết là nhân vật không tầm thường.
Người xung quanh đều tự giác ngồi cách một cái bàn với hai người này.
Mà đúng lúc này, trước cửa khách điếm có một người mặc áo trắng xông vào.
Sau khi nhìn thấy hai người đội nón lá thì đi tới cái bàn trước mặt hai người, lựa chọn một băng ghế, cứ như vậy ngồi thẳng xuống.
Làm cho không khí vốn có chút trầm tĩnh bên trong trở nên có chút nghiêm trọng.
Trong khách điếm, một số lão giang hồ đã nhận thấy được có chuyện không ổn, cầm lấy vật phẩm tùy thân của mình xám xịt rời đi.
Còn có một hai tên ngốc mới ra đời còn muốn xem náo nhiệt ở đây.
Ngây thơ cho rằng, hai người này đánh nhau cũng sẽ không tạo thành ảnh hưởng gì đối với mình, cùng lắm thì đến lúc đó né tránh một chút là được.
Người áo trắng đặt một tay lên trên bàn, ngón trỏ nhẹ nhàng gõ mặt bàn.
Hai tên ngốc kia còn ngồi tại chỗ xem kịch, sau đó cứ như vậy lặng lẽ không tiếng động biến thành bốn miếng thịt, tâm can tỳ phế rơi đầy đất.
Sau đó, người áo trắng lễ phép nói: "Được rồi, hiện tại không có ai rảnh rỗi cản trở chúng ta nói chuyện phiếm cả.”
Tuy rằng trên mặt nở nụ cười, nhưng nụ cười này lại lãnh khốc vô tình như tử thần.
Hai người chết kia tựa như hai con kiến vô tình bị hắn ta giẫm chết.
Sau đó, người áo trắng, nói cách khác là Bạch Kỳ do Trường Phong Thiên phái đến truy sát Chu Tuế Phàm, nhìn Chu Tuế Phàm nói: "Kiếm chiêu như vậy, Chu Kiếm Tiên hẳn sẽ không có biện pháp sử dụng lần thứ hai đúng chứ?"
Vốn đang cùng Hắc Kỳ vây giết Chu Tuế Phàm, đây là chuyện ván đã đóng thuyền trong mắt hắn ta.
Dù sao vị Kiếm Tiên này có thanh danh là vị yếu nhất.
Không ngờ hai người bọn họ vừa xuất hiện, Chu Tuế Phàm đã dễ dàng giết Hắc Kỳ trong chớp mắt.
Một khắc kia, hắn ta chỉ cảm giác tình báo của mình không đúng nên không nói hai lời, liều mạng chạy trốn.
Đây là Kiếm Tiên yếu nhất sao? Lúc ấy, hắn ta chỉ muốn lớn tiếng chất vấn, rốt cuộc là ai đã tung tin đồn này?
Dù đối mặt với Thanh Sơn Kiếm Tiên, Thanh Sơn Kiếm Tiên cũng không thể một kiếm giết người ngay tức khắc.
Nhưng mãi đến khi hắn ta chạy ra khỏi đó thì mới phát hiện có chuyện không đúng.
Nếu đối phương có thực lực này, sao lại có thể buông tha hắn ta?
Nếu như một kiếm kia có cơ hội xuất kiếm lần thứ hai, lúc ấy hẳn là nên giết chết cả hắn ta ngay lập tức.
Sau đó, hắn ta càng nghĩ càng thấy không ổn, quá nhiều điểm đáng ngờ, vì thế hắn ta vẫn luôn theo đuôi, dò xét nhiều mặt.
Thậm chí còn phái một vị cao thủ Tứ giới tới thăm dò, kết quả chính là, đối phương mất rất nhiều công phu mới giết chết được vị cao thủ Tứ giới này.
Từ một khắc kia trở đi, hắn ta đã xác định một kiếm này của đối phương chỉ có thể dùng một lần.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao hiện tại hắn ta dám quang minh chính đại xuất hiện trước mặt Chu Tuế Phàm.
Tuy rằng vẻ mặt của Triệu Tuyền Lạc không chút thay đổi, nhưng ý tứ truyền đạt trong ánh mắt lại bán đứng nội tâm của nàng.
Một kiếm kia của sư phụ rất mạnh, có thể nói là trong Nhị giới không ai có thể ngăn cản.
Vấn đề là sau khi dùng một kiếm kia, cảnh giới của sư phụ sẽ mãi giảm xuống, giống như một thùng nước bị rỉ.
Dù làm như thế nào cũng không ngừng chảy ra ngoài.
Bạch Kỳ không có vội ra tay, mà là kiên nhẫn nói: "Chu Kiếm Tiên, Bạch Kỳ ta hiện tại còn có thể cho ngươi một lựa chọn, nói cách khác là một cơ hội.
“Chỉ cần ngươi gia nhập với chúng ta, ta có thể tha cho ngươi một mạng.”
Kỳ thật, dựa theo tình huống bình thường, Bạch Kỳ hẳn nên giết Chu Tuế Phàm ngay lập tức.
Nhưng trên thế giới này, không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn.
Hắc Kỳ đã chết, trong kế hoạch kế tiếp của bọn họ vẫn còn phải đối phó với những người khác, thiếu một trợ thủ đắc lực như vậy, tình cảnh phía sau sẽ phiền toái hơn rất nhiều.
Chương 193 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]