Tuế Phàm có thể xuất kích sắc bén như thế, có thể nói là một con át chủ bài.
Giá trị của vị Kiếm Tiên này đã thể hiện ra, so sánh với một người đã chết, Kiếm Tiên còn sống sẽ có giá trị lớn hơn đối với bọn họ.
Trước kia, nếu thực lực của đối phương hoàn hảo, có lẽ sẽ không để ý tới đề nghị của hắn ta, mà tình huống hiện tại, hắn ta cảm thấy đối phương hẳn là sẽ cân nhắc một chút.
Chu Tuế Phàm nghe nói như thế thì thở phào nhẹ nhõm nói: "Ngươi muốn mua chuộc ta, sao ngươi không nói sớm, sát khí trùng trùng tới tìm ta, ta còn tưởng rằng các ngươi muốn giết ta, ta cũng không phải không thể nói lý, hiện tại lại khiến cho ta lãng phí một lần át chủ bài, còn tổn thất một vị huynh đệ, quá thiệt thòi rồi.”
Bạch Kỳ hình như đã bị chọc cười bởi phản ứng của Chu Tuế Phàm.
“Mời Chu Kiếm Tiên nghiêm túc suy xét vấn đề ta đưa ra.”
Chu Tuế Phàm giang hai tay ra nói: "Ta rất nghiêm túc, ta đồng ý gia nhập, các ngươi biết ta từ trước đến nay không có giới hạn cuối cùng, muốn ta gia nhập sao các ngươi không nói sớm đi chứ.”
Bạch Kỳ cười tủm tỉm nói: "Xem ra Chu Kiếm Tiên đã đồng ý gia nhập với chúng ta, không bằng như vậy đi, vì biểu đạt thành ý của ngươi, ngươi hãy giết vị đệ tử bên cạnh, sao hả?
“Cũng để cho ta thấy Chu Kiếm Tiên có giống như lời ngươi nói hay không, thật sự sẽ không có điểm mấu chốt.”
Bạch Kỳ muốn Chu Tuế Phàm thật sự cân nhắc chuyện gia nhập bọn họ, mà không phải ở chỗ này miệng nói bậy bạ, kéo dài thời gian.
Chu Tuế Phàm nghe thấy thế thì lập tức rút kiếm muốn bổ về phía đồ đệ của mình.
Khi lưỡi kiếm sắp chạm vào làn da Triệu Tuyền thì đột nhiên dừng lại.
Chu Tuế Phàm có chút kinh ngạc nhìn về phía Bạch Kỳ.
"Ngươi giỡn hay thật đây. Không phải ngươi nên kiểm tra lòng trung thành của ta, sau đó để kiếm này của ta xuất ra sao?"
Bạch Kỳ lắc đầu nói: "Quả nhiên Kiếm Tiên vẫn yêu tự do, dù đứng đắn hay không đứng đắn, đều sẽ không đồng ý gia nhập tổ chức của chúng ta."
“Chu Tuế Phàm, ta đã cho ngươi cơ hội, nhưng ngươi vẫn không lấy ra thành ý.”
Bạch Kỳ nói xong lời này liền chuẩn bị động thủ, dù sao hắn ta có một ý nghĩ kỳ lạ, nếu Kiếm Tiên dễ mời chào như thế thì cũng sẽ không coi bọn họ là mục tiêu đánh giết.
Chu Tuế Phàm thấy vậy thì biết mình không lừa được hắn ta.
Sau đó, ông truyền âm cho Triệu Tuyền Lạc: "Đợi lát nữa ngươi chỉ cần liều mạng nhảy qua cửa sổ chạy trốn, còn lại cứ giao cho ta, có thể chạy bao xa thì chạy bấy xa, tìm được lão Lý thì kêu hắn báo thù cho ta.”
Triệu Tuyền Lạc chỉ có thể khó khăn cắn môi dưới, cúi đầu, đây là một lựa chọn thống khổ, nhưng nàng nhất định phải chọn như vậy.
Nếu không, hai người đều sẽ chết ở đây, cũng không có ý nghĩa gì.
Trong thời khắc mấu chốt giương cung bạt kiếm này.
Đột nhiên, tiếng bước chân thanh thúy vang lên bên ngoài khách điếm.
Một thiếu niên ôm mèo ôn hòa nói: "Ông chủ, có ở đây không? Ta muốn ở trọ ăn cơm.”
Bạch Kỳ hơi liếc mắt một cái, trên người đối phương không có nguyên khí dao động, mèo con bình thường, thiếu niên bình thường.
Một đạo công kích vô hình đánh tới.
Đang lúc Bạch Kỳ cho rằng đã giải quyết thiếu niên.
Hắn ta lại đột nhiên cảm giác được không đúng, mà lúc này, thiếu niên vừa khéo cất bước đi vào khách điếm.
Chu Tuế Phàm nhìn thấy người tới thì trong ánh mắt ông tràn ngập hy vọng, nếu phối hợp với đối phương, kiếm pháp quỷ dị lần này chưa chắc không thể chạy trốn.
Triệu Tuyền Lạc cũng dấy lên hy vọng trong lòng ngay lúc này.
Thiếu niên không quan tâm đến bầu không khí giương cung bạt kiếm, tự mình gõ bàn, ngồi xuống bên cạnh đó.
"Ta thấy bàn này có ba người rồi, ta tới ghép bàn, các vị không ngại chứ?"
Lúc này, Chu Tuế Phàm lập tức đáp: "Không ngại.”
Bạch Kỳ trong lúc nhất thời không nắm chắc lai lịch của thiếu niên này, nhất là khi hắn ta thấy Chu Tuế Phàm và Triệu Tuyền Lạc đều toát ra vẻ mặt thở phào nhẹ nhõm, càng khiến hắn ta suy nghĩ không thấu đối với thiếu niên này.
Thiếu niên vuốt ve mèo trong lòng mình, cười hỏi: "Gọi món chưa? Ta có thể chia tiền.”
Lúc này, Bạch Kỳ ngắt lời hắn: "Vị bằng hữu này, chúng ta cần xử lý một ít chuyện bây giờ, có thể chờ chúng ta xử lý..."
Hắn ta còn chưa nói xong, Tiêu Tử Phong đã thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: "Người lớn nói chuyện, trẻ con xen vào làm gì?”
Tiếng nói vừa dứt, một cái tát vỗ lên đầu Bạch Kỳ, đập hắn ta xuống đất như một cây củ cải.
Chỉ để lại một cái đầu còn ở bên ngoài.
Khi Triệu Tuyền Lạc và Chu Tuế Phàm nhìn cảnh này, miệng hai người biến thành hình chữ O.
Đây là một cao thủ Nhị giới!
Không phải chuột đồng trong đất, thế mà bị một cái tát vỗ cắm xuống đất.
Chu Tuế Phàm nghĩ Tiêu Tử Phong sẽ liên tục vung kiếm khống chế đối phương, sau đó để bọn họ chạy trốn.
Triệu Tuyền Lạc nghĩ Tiêu Tử Phong sẽ dùng một ít năng lực ly kỳ cổ quái, làm cho Bạch Kỳ ốc còn không mang nổi mình ốc, sau đó bọn họ lại hợp lực khó khăn tiêu diệt đối phương.
Hiện tại, chỉ một cái tát liền cắm cao thủ Nhị giới vào trong đất.
Như lúc trước đánh nhau với Thanh Sơn Kiếm Tiên, không dùng át chủ bài gì cả, chỉ dùng thực lực tự thân mà thôi.
Lúc ấy còn lừa dối bọn họ, nói sử dụng át chủ bài kia còn phải trả giá và tác dụng phụ.
Bây giờ thì sao?
Sao mới không gặp một khoảng thời gian mà hắn đã trở nên biến thái như vậy?
Hay là Tiêu Tử Phong là Đại La thần tiên gì đó, trong khoảng thời gian này ra ngoài rèn luyện thức tỉnh trí nhớ kiếp trước, pháp lực trở về, thiên hạ vô địch.
Chương 194 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]