Tiêu Tử Phong cũng nhiệt tình hưởng ứng: "Phú Quý, đã lâu không gặp.”
So với chuyện hai người kia nhiệt tình chào hỏi.
Khi Bạch Kỳ nhìn thấy mấy tráng hán có bắp đùi còn thô ráp hơn người bình thường, cơ ngực cực lớn, làn da màu đồng, lưng hùm eo gấu, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng rơi vào vực sâu.
Hắn ta không muốn bị loại tráng hán này chà đạp.
Tiêu Tử Phong không quan tâm đến Bạch Kỳ đã bị dọa đến ngây ngốc, chỉ nói với Vương Phú Quý: "Có phòng trống không? Cho ta một phòng, ta nơi này bắt được một tên tiểu tặc, muốn thẩm vấn một chút.”
Triệu Tuyền Lạc nghe nói như thế thì trong lòng yên lặng phun tào: "Tu vi Nhị Giới thì ra chỉ tính là một tiểu tặc.”
Vương Phú Quý vừa nghe lời này thì nói: "Người này trộm đồ của ngươi, vậy ta cần giúp ngươi thẩm vấn không?"
Vương Phú Quý nói xong lời này, còn thể hiện ra một chút cơ bắp của bản thân.
“Chắc chắn sẽ giúp ngươi khiến nàng ta nghe lời.”
Bạch Kỳ run rẩy nuốt một ngụm nước bọt, ánh mắt gần như điên cuồng nhìn Tiêu Tử Phong: "Ngươi mau hỏi ta đi, cái gì ta cũng nói!”
Tiêu Tử Phong nhàn nhã nói: "Gấp cái gì, ta dẫn ngươi vào xem trước.”
Một hàng bốn người cứ như vậy đi vào.
Có vị đệ tử nói bên tai Vương Phú Quý: "Sư huynh, người này là ai vậy?"
Vương Phú Quý nói: "Trí nhớ các ngươi thật kém, vị này chính là đệ tử của đại danh đỉnh đỉnh Quỷ Kiếm Tiên.
Sau đó, một đám người phía sau nhìn Tiêu Tử Phong với ánh mắt tràn ngập sùng bái.
Đây là đệ tử Kiếm Tiên, khó trách thoạt nhìn bất phàm như thế.
Sau khi tiến vào bên trong.
Không giống với cảnh tượng trong dự đoán của Chu Tuế Phàm, mội số thứ ông chờ mong cũng không hề xuất hiện.
Chu Tuế Phàm sau đó ngẫm lại cũng đúng, thứ này hẳn là ở bên trong phòng khách, trước mặt mọi người thật sự không tốt lắm.
Sau đó lại phát hiện người ở bên ngoài tập thể hình đều là nam đệ tử, thân thể ai cũng cường tráng.
Bạch Kỳ thấy cảnh này lại suy nghĩ nhiều hơn, tông môn này vẫn lấy nam đệ tử tu luyện làm chủ.
Vậy nữ nhân chẳng phải sẽ là lô đỉnh sao?
Mà hắn ta hiện tại chính là thân nữ nhi.
Càng nghĩ tiếp, kết cục càng tệ.
Mãi cho đến khi Vương Phú Quý dẫn Tiêu Tử Phong đi tới một phòng khách.
Tiêu Tử Phong nói với Vương Phú Quý: "Ngươi nói với tông chủ, chờ ta thẩm vấn xong ta sẽ đi bái kiến.”
Vương Phú Quý vui vẻ nói: "Được!”
Sau khi nói xong, mấy vị tráng hán rời đi.
Khóe miệng Tiêu Tử Phong dần dần nhếch lên, là một nụ cười gần giống như mấy kẻ bệnh hoạn, điên cuồng.
“Bây giờ bắt đầu thẩm vấn.”
"Ai là kẻ đứng sau vụ này?"
“Hoàng đế Đại Chu.”
“Tại sao?”
"Hoàng đế trên vạn người, chúa tể một nước, làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho sự tồn tại của thứ mình không cách nào khống chế?”
“Cho nên, Chính Nhất Minh trên thực tế là tổ chức do Hoàng đế bồi dưỡng trên giang hồ.”
“Đúng vậy.”
Chu Tuế Phàm nghe được Tiêu Tử Phong thẩm vấn đến đây thì nghi ngờ nói: "Làm sao có thể? Chính Nhất Minh đã thành lập nhiều năm, tuổi đời còn lớn hơn đương kim hoàng đế, hắn nâng đỡ lên như thế nào?"
Bạch Kỳ nghe Chu Tuế Phàm nói ra nghi ngờ, chỉ sợ Tiêu Tử Phong cho rằng hắn ta nói dối, lập tức giải thích: "Bởi vì hoàng đế Đại Chu hiện tại không phải là hắn, hắn là hoàng đế đời trước.”
Triệu Tuyền Lạc nghe nói như thế, nàng cảm thấy có chút mơ hồ: "Ý của ngươi là Hoàng đế hiện tại là con rối? Hoàng đế trước kỳ thật còn chưa chết.”
Bạch Kỳ lắc đầu: "Ý của ta là hoàng đế đương nhiệm đã bị đoạt xá.”
Chu Tuế Phàm không khỏi cảm khái một câu nói: "Hổ độc không ăn thịt con.”
Tiêu Tử Phong lúc này phổ cập khoa học nói: "Những lời này là sai lầm, khi thức ăn không đủ, hổ cái sẽ cảm giác không an toàn, hoặc khi những tình huống này xuất hiện, hổ con đã tử vong, khi đó, hổ cũng sẽ ăn thịt con của mình, cái gọi là hổ dữ không ăn thịt con của ngươi chỉ là một bên tình nguyện mà thôi.
“Không nên xem tình cảm của động vật quá cao thượng, cũng không nên xem tình cảm của con người quá đê tiện, nhiều khi, người là giống nhau, nhưng có người bị tình cảm chi phối, cũng có người bị lợi ích chi phối.
“Ở hoàng cung nội viện thì lấy đâu ra nhiều tình thân như vậy, khi một người có được tất cả mọi thứ trên thế giới, như vậy bước tiếp theo hắn ta sẽ muốn trường sinh, vì mục đích này, người có quyền thế có thể buông tha rất nhiều thứ, điểm này càng thể hiện rõ hơn ở trên người Hoàng đế."
Mấy người Chu Tuế Phàm nghe nói như thế thì cũng gật đầu, dáng vẻ như đã học được.
Chu Tuế Phàm lúc này cũng là như có điều suy nghĩ nói: "Như vậy thì mưu đồ của hoàng đế thật lớn!
“Hiện tại thống nhất nội bộ giang hồ, đây là muốn đối ngoại chinh chiến, nhất thống cửu quốc, thế gian này chỉ sợ lại nổi lên một mảnh gió tanh mưa máu, e rằng thiên hạ này phải chịu khổ rồi.”
Tiêu Tử Phong lúc này lại hỏi: "Vậy hiện tại thực lực Hoàng đế tới mức nào?”
Bạch Kỳ nói không chắc lắm: "Nhất giới?”
Tiêu Tử Phong đạp một cước, nói: "Sao ngữ khí của ngươi lại không chắc hả? Ngươi là tiểu đệ, ngay cả thực lực của lão đại mình thế nào cũng không biết.”
Bạch Kỳ khóc không ra nước mắt nói: "Hắn chỉ phân phó chúng ta làm việc, rất nhiều bí ẩn đều không nói với ta, ta chỉ biết là hắn có thể đoạt xá, nhưng sau khi đoạt xá, ta cũng không rõ ràng lắm thực lực của hắn cụ thể khôi phục như thế nào, chỉ biết trước khi đoạt xá, thực lực của hắn là Nhất giới.
“Hiện tại thì ta không rõ lắm, nhưng ta loáng thoáng nhớ rõ hắn từng nhắc tới, khi đoạt xá thì hắn cũng có biện pháp nhanh chóng khôi phục thực lực của mình.”
Tiêu Tử Phong tiếp tục hỏi: "Còn biết tình báo gì nữa không, thí dụ như các ngươi hiện tại có bao nhiêu cao thủ thượng tam giới?”
Bạch kỳ bắt đầu nói từng người một.
"Đầu tiên là phái ba vị cao thủ Tam Giới vây giết Hồ Tứ Tài, còn phái hai vị cao thủ Tam Giới đi Đạo Tông, diệt sát cao thủ Tứ giới của Đạo Tông.
“Sau đó chính là ta và Hắc Kỳ đến ám sát Chu Tuế Phàm, nhưng Hắc Kỳ đã chết.
“Trường Phong Thiên đi Thượng Minh tự tìm hiểu thực lực của Viên Thông đại sư.
“Chúng ta có tám cao thủ Thượng Tam Giới, hành động nhằm vào giang hồ lần này chủ yếu do Trường Phong Thiên cầm đầu.”
Nghe được con số này, Chu Tuế Phàm và Triệu Tuyền Lạc đều cả kinh.
Một cỗ thế lực khổng lồ như vậy, phóng tầm mắt khắp giang hồ sẽ không có bất kỳ đối thủ nào có thể địch nổi.
Chương 197 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]