Tiêu Tử Phong nghe nói như thế thì bắt đầu yên lặng tính toán, Mạc Đạo Ly đã trở về bên Đạo Tông, nói cách khác, hai cao thủ Tam giới kia có thể đã bỏ mạng.
Ba cao thủ vây quét Hồ Tứ Tài thì đã bị chính mình diệt.
Sau đó Chu Tuế Phàm lại diệt thêm một người, mình lại bắt thêm một người.
Tính ra thì Trường Phong Thiên giống như đã phí công vô ích.
Hơn nữa, có thể chưa hoàn thành nhiệm vụ nào cả, không đúng, có lẽ sẽ tìm hiểu được thực lực.
Tiêu Tử Phong không khỏi bi ai lắc đầu.
Chu Tuế Phàm nghĩ, bởi vì thế lực khổng lồ này mà Tiêu Tử Phong lắc đầu vì cảm thấy ưu sầu.
Thế là ông ta liền tiến lên an ủi: "Ngươi không cần lo lắng, dựa vào thực lực của ngươi, đến lúc đó lại tìm thêm lão Lý, lại tìm sư phụ Kiếm Thần của ngươi, liên hợp lại thì có thể tiêu diệt bọn họ.”
Bạch Kỳ nghe nói như thế lại nhịn không được kinh ngạc nói: "Quỷ Kiếm Tiên không phải Kiếm Thần sao? Quỷ Kiếm Tiên không phải là sư phụ hắn sao?”
Chu Tuế Phàm nghe lời này, nhịn không được hỏi: "Ngươi đây là nghe ai tung tin đồn? Quỷ Kiếm Tiên tự xưng là sư phụ của hắn, chính là vì giấu diếm chuyện hắn là đồ đệ của Kiếm Thần, Quỷ Kiếm Tiên và Kiếm Thần sao có thể biến thành cùng một người?
“Phải biết rằng, khi Thanh Sơn Kiếm Tiên và Kiếm Thần giáng lâm, Quỷ Kiếm Tiên còn đang quan sát ở bên cạnh.”
Đám Bạch Kỳ còn suy đoán Quỷ Kiếm Tiên quan chiến có thể là do người dịch dung giả trang.
Không ngờ là như vậy.
Hai người thế mà quen biết nhau.
Triệu Tuyền Lạc nghe bọn họ nhắc tới Kiếm Thần, lại nhịn không được liếc mắt nhìn Tiêu Tử Phong.
Lập tức lại nghĩ tới thực lực hiện tại của đối phương, đối phương giống như xứng với danh tiếng này.
Lúc này mới bao lâu?
Đối phương đã biến thành Kiếm Thần danh xứng với thực.
Lại nghĩ một chút, mình vất vả khổ tu hành nhiều như vậy.
Đột nhiên cảm thấy thật tức giận!
Người so với người càng tức chết người.
Tiêu Tử Phong cảm giác sau này chuyện trên giang hồ vẫn nên tùy tiện nghe thôi, bởi lời đồn đãi nhảm nhí đã bay đầy trời.
Tiêu Tử Phong giải thích nguyên nhân mình vừa rồi lắc đầu cho Chu Tuế Phàm.
"Ta lắc đầu không phải vì cảm giác khó giải quyết, mà là vì tiếc cho bọn họ, chưa xuất sư đã chết trước..."
Bạch Kỳ cho rằng đối phương đang nói mình, cũng nhịn không được thở dài vì mình, nhưng tiếng thở dài của hắn ta vừa mới phát ra, lời nói của Tiêu Tử Phong lại khiến hắn ta bối rối.
“Tám cao thủ Thượng Tam Giới, hiện tại chỉ còn một, quá xui xẻo.”
Bạch Kỳ nghe nói như thế thì đầu óc ong ong.
Chỉ còn lại một người, có nghĩa là năm người khác đã chết.
Chẳng lẽ...
Bạch Kỳ nói ra nghi hoặc trong lòng mình: "Ngươi giết chết năm người khác sao?”
Tiêu Tử Phong lắc đầu.
Bạch Kỳ nghĩ thầm, hắn ta suy nghĩ nhiều rồi, sao có thể trùng hợp như vậy? Bị hắn tiêu diệt năm người.
Tiêu Tử Phong nói: "Nghiêm túc mà nói, ta chỉ thuận tay giết chết một người.
“Hai người kia chết cũng là vì ta.
Về phần hai người còn lại, Mạc Đạo Ly hẳn sẽ không bỏ qua cho bọn họ.”
Ba người đồng thời nói ra nghi vấn.
Bạch Kỳ: "Mạc Đạo Ly không phải đã chết rồi sao?”
Triệu Tuyền Lạc: "Tang lễ tổ chức lâu rồi mà!?”
Chu Tuế Phàm: "Lão già kia chưa chết?”
Tiêu Tử Phong cười nói: "Mới mẻ chưa kìa, lão Lý đã chết mấy chục năm rồi đó, giang hồ đồn mà các ngươi cũng tin?"
Triệu Tuyền Lạc giải thích thêm về những lời mình vừa nói: "Ý của ta vừa rồi là Đạo Tông đã tổ chức tang lễ cho tông chủ tiền nhiệm Mạc Đạo Ly của bọn họ. Đây là chuyện mà giang hồ đều biết.”
Tiêu Tử Phong mơ hồ sờ mũi mình.
“Hả? Tông chủ tông này không thoái nhiệm, chỉ có qua đời thôi sao?”
Hiện tại Tiêu Tử Phong không khỏi hoài nghi trước khi Mạc Đạo Ly kịp thoái nhiệm thì ông ta đã truyền về tin tức giả chết cho Đạo Tông.
Chu Tuế Phàm trả lời: "Không có loại quy củ này.”
Chu Tuế Phàm chuyển đề tài: "Nhưng sao ngươi biết Mạc Đạo Ly chưa chết?”
“Trước đó chúng ta còn ở chung với nhau, chân trước chân sau trở về mà.”
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người ở đây đều không biết chuyện gì đã xảy ra, Tiêu Tử Phong không có lý gì để lừa gạt bọn họ cả.
Chu Tuế Phàm chỉ có thể cảm khái ở trong lòng, tai họa thiên niên.
Mấy vị cao thủ ở Hoàng Đô bọn họ, đối với việc Chu Tuế Phàm có thể sống bao lâu, trong lòng có lẽ đều đã có suy đoán.
Trên trời xuất hiện sấm sét khi Đạo Tông xảy ra chuyện, về phần là do thứ gì, trong lòng mọi người đều biết rõ ràng.
Thuật sư tu vi cao cường, cũng không chịu nổi tiêu xài như vậy.
Vốn cho rằng ông ta đã chết, không ngờ thế mà còn kéo dài hơi tàn.
Nhưng cuối cùng, tại sao ông ta phải thoái nhiệm?
Dù sao cũng có thân phận tông chủ, sau này còn có thể làm thêm vài cái áo choàng.
Lúc này Tiêu Tử Phong đang suy nghĩ, dựa vào tình huống hiện tại, hắn sẽ nhân tiện xử lí luôn cả Trường Phong Thiên.
Vì thế, ở Hợp Hoan Tông, Tiêu Tử Phong chỉ đơn giản gặp mặt Triệu Đại Lực.
Nhắc nhở bọn họ trong khoảng thời gian này cẩn thận chú ý, sau đó dẫn theo mấy người Chu Tuế Phàm rời đi.
Trong khoảng thời gian này, Bạch Kỳ cũng biết rõ mình bị lừa rồi.
Ngay cả chó trong Hợp Hoan Tông cũng là chó đực.
Hoàn toàn không phải môn phái song tu như hắn ta nghĩ, chỉ là một tông môn với đám võ phu luyện cơ bắp.
Nhưng hiện tại, hắn ta đã không có cơ hội hối hận, tin tức nên tiết lộ hắn ta cũng đã tiết lộ hết, không thể trở về được nữa.
Chu Tuế Phàm cũng cảm thấy mất mát nho nhỏ đối với việc này.
Quả nhiên, đôi khi tưởng tượng sẽ chênh lệch cực lớn với hiện thực.
Sau khi Triệu Tuyền Lạc biết được tên của môn phái thì trong lòng nàng cảm khái.
Đây đúng là chuyện Tiêu Tử Phong có thể làm.
Chương 198 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]