Cùng lúc đó, Trường Phong Thiên đã tìm hiểu mấy lần, nhưng cũng không có được tin tức hữu dụng từ Thượng Minh Tự.
Mấy người phái đi cũng không có tin tức gì.
Mấy người khác thì không nói.
Lạc Hào và Thanh Thủy đã xảy ra chuyện gì?
Đi Đạo Tông đối phó một vài người Tứ giới, không phải là rất nhẹ nhàng sao?
Nhưng sao bây giờ vẫn chưa về?
Mà còn không truyền ra tin tức gì cả, giống như bốc hơi khỏi nhân gian.
Không truyền đến bất kỳ tin tức nào, khiến hắn ta cảm giác bất an, khi con người đối mặt với chuyện nằm ngoài tầm khống chế thì luôn luôn cảm thấy bất an và sợ hãi.
Trường Phong Thiên trong lúc nhất thời có loại cảm giác mình đang ở đảo hoang.
Hắn ta đưa tay xoa huyệt thái dương, sau đó lẩm bẩm: "Xem ra, mấy ngày nay quá phí sức với lão hòa thượng kia, luôn nghi thần nghi quỷ.”
Dù sao những người mà hắn ta phái đi kia, dù đối phương có người trợ giúp, thì cũng không thể bị tiêu diệt hết.
Hai vị đi Đạo Tông, cho dù Mạc Đạo Ly đột nhiên xác chết vùng dậy, tất nhiên vẫn có cơ hội chạy trốn.
Còn có nhiệm vụ của người khác.
Mặc dù cảnh giới của đối thủ cao, nhưng sức chiến đấu ở trong cùng một cảnh giới cũng không thể tính là cao hơn bao nhiêu.
Cho dù là đi một mình, cũng không nhất định sẽ thua.
Huống chi là cục diện nhiều chọi một.
Vẫn nên ngẫm lại sau này nên làm như thế nào.
Dù sao hắn ta hiện tại đã áp dụng hành động, nếu truyền vào trong tai Quỷ Kiếm Tiên đang ở bên ngoài Đại Chu.
Đối phương nhất định sẽ chạy về, phải biết đối phương có thể là Kiếm Thần, thực lực của Kiếm Thần sâu không lường được.
Đến nay cũng không ai biết đối phương rốt cuộc mạnh bao nhiêu.
Có đôi khi, càng ở địa vị cao, càng cảm giác mình nhỏ bé.
Đang lúc hắn ta còn đang phiền muộn.
Ngoài cửa sổ đột nhiên có người.
“Là ta!”
Nghe tiếng nói giống của Bạch Kỳ, nhưng thanh âm quá mức khàn khàn, đối phương hình như đang cố ý che giấu giọng nói của mình.
Trường Phong Thiên yên lặng vận công hỏi: "Giọng của ngươi bị làm sao vậy?”
Bạch Kỳ nói: "Ta bị thương, Chu Tuế Phàm không đơn giản như chúng ta nghĩ, linh kiếm của ông ta lắng đọng trong cơ thể nhiều năm, một kiếm tức là sát chiêu.
“Nếu không phải có Hắc Kỳ ngăn cản, chỉ sợ ngươi hiện tại cũng không gặp được ta.
“Nhưng sau khi đánh xong một kiếm này, ông ta cũng không còn chút sức lực nào.”
Trường Phong Thiên nghe được lời giải thích này, sắc mặt rét lạnh, nhưng lại ôn hòa nói: "Vậy ngươi vào đi.”
Đang lúc hắn ta chuẩn bị một khi phát hiện không đúng liền động thủ.
Nhưng vừa thấy Bạch Kỳ tiến vào, hắn ta lập tức choáng váng.
Người đi vào là một nữ tử có dáng vẻ cực kỳ giống Bạch Kỳ.
Bạch Kỳ đi vào thì thấy Trường Phong Thiên đang định động thủ với mình.
Lúc này hắn mới âm trầm nói: "Ta là người bệ hạ bồi dưỡng, chỉ tạm thời nghe ngươi sai khiến, ngươi muốn giết ta diệt khẩu sao?"
Trường Phong Thiên nhìn khí tức mà đối phương toát ra, không khác gì với Bạch Kỳ.
Hắn ta hơi buông lỏng, có chút kinh ngạc nói: "Ngươi bị sao vậy?”
Bạch Kỳ nghe được câu hỏi này, lập tức nhìn lên bầu trời góc 45 độ, một giọt nước mắt chảy xuống từ gò má.
Trường Phong Thiên nhìn thấy dáng vẻ đối phương như thế, trong lúc nhất thời không khỏi nghĩ tới cái gì đó, sau đó lại hỏi: "Dọc theo đường đi ngươi còn gặp phải chuyện gì?"
Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.
Một thanh âm thiếu niên vang lên.
"Tiên sinh có cần phục vụ chất lượng tốt không?
“Nội dung đa dạng, am hiểu sáng tạo cái mới, tuyệt đối có thể để tiên sinh cảm nhận dư vị vô tận.”
Bạch Kỳ nghe thấy thanh âm này, trong lòng thầm nghĩ: "Không phải cho ta một cơ hội biểu hiện sao? Mới trôi qua bao lâu đâu!”
Trường Phong Thiên bắt đầu tràn đầy cảnh giác nhìn Bạch Kỳ.
Phải biết hắn ta đã bao trọn tiệm này, những người không liên quan hoàn toàn không thể đi vào.
Làm sao người này vào được đây?
Còn những đệ tử thủ vệ thì sao?
Hơn nữa, động thủ với đệ tử của hắn ta, vì sao hắn ta không thể phát hiện?
Thời gian Bạch Kỳ xuất hiện cũng quá trùng hợp.
Trường Phong Thiên không suy nghĩ quá nhiều, dùng ba phần lực đánh về phía cửa.
Đồng thời tập kích về phía Bạch Kỳ.
Bạch Kỳ cũng không diễn nữa, thấy Trường Phong Thiên vỗ một chưởng về phía cửa, hắn không nói hai lời, lập tức rời khỏi nơi này.
Ôn thần muốn phóng đại chiêu rồi, hắn phải tránh xa một chút.
Trường Phong Thiên nhìn Bạch Kỳ muốn chạy, thế là cũng muốn nhảy ra khỏi phòng.
Nhưng vào lúc này, khách điếm được hắn ta bao trọn đột nhiên vây hắn ta lại.
Các mảnh của ngôi nhà được kết hợp chặt chẽ với nhau, cuốn thành một quả cầu.
Sau khi Bạch Kỳ trốn thoát, hắn chật vật lau mồ hôi trên đầu.
Nguy hiểm, suýt nữa thì đã bị vây ở bên trong.
Trường Phong Thiên còn đang giãy dụa.
Không giống như Bạch Kỳ hoàn toàn không thể động đậy, mà lại có dấu hiệu muốn thoát ra.
Thế nhưng, dấu hiệu này ngay sau đó đã bị mạnh mẽ trấn áp, một số lượng đất đá lần nữa bị nén lại.
Đồng thời, khối đá lớn này bị khống chế rời xa khu dân cư xung quanh.
Bạch Kỳ cũng lập tức đi theo.
Cư dân gần đó nghe thấy động tĩnh bên ngoài thì đồng loạt đứng lên.
Nhưng lại phát hiện một khách điếm to như vậy đã không cánh mà bay, chỉ lưu lại một cái hố lớn ở nơi đó.
Mà bên cạnh hố lớn có mấy người đang nằm, bọn họ chính là đầu bếp và tiểu nhị của khách điếm.
Chương 199 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]