Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 205: CHƯƠNG 204: GẶP LẠI BẰNG HỮU

Sau khi được hai người này cam đoan, Dương Bích Liên cứ như vậy rời đi, đi về hướng Thi Sơn.

Nhìn Dương Bích Liên đã hoàn toàn đi xa.

Lúc này Tiểu Lục nói: "A Tề lúc trước cứ mãi mân mê một ít tin tức hắn vô tình biết đến, trong hoàng cung này nước rất sâu.

“Lần này lâu như vậy vẫn chưa về, hắn và Hạn Bạt đã gặp phiền toái không nhỏ rồi.”

Vương Thiết Sơn gật đầu nói: "Đúng vậy, vốn nghĩ Hoàng đế không có ở đây, có Hạn Bạt đi theo, thế nào cũng nắm chắc.

“Quả nhiên là người tính không bằng trời tính, vào thành đi, ở bên ngoài Hoàng Đô rất khó tìm hiểu thứ gì hữu dụng.”

Tiểu Lục không nói gì nhiều liền đuổi theo bước chân của Vương Thiết Sơn, dựa theo tính tình trước kia của bọn họ, lúc này hẳn là đã chuồn mất.

Lúc trước Hỗn Độn xuất thế, lúc chạy trối chết, Dương Bích Liên cũng không từ bỏ bọn họ.

Hạn Bạt còn chạy tới ngăn cản Hỗn Độn......

Lòng thương hại của Thượng vị giả, bọn họ không phải chưa từng thấy, nhưng thời điểm sinh tử tồn vong còn có thể làm như vậy, thì đúng là vô cùng đáng quý.

………

Hai nam và hai nữ một lần nữa đến Hoàng Đô.

Nhưng lần này, mục đích của ba người không giống nhau.

Tiêu Tử Phong nói với Chu Tuế Phàm: "Ta mang theo Bạch Kỳ vào Hoàng cung, hai người các ngươi ở bên ngoài chờ tin tức của ta, các ngươi có thể ở Đạo Tông chờ ta.”

Hai người Chu Tuế Phàm gật đầu.

Triệu Tuyền Lạc vốn định về nhà, nhưng quyết định như thế, nàng cũng không từ chối, dù sao hiện tại nàng liên quan đến quá nhiều cao thủ.

Nếu cứ như vậy về nhà, sợ là sẽ rước lấy không ít phiền toái cho phụ thân, đi Đạo Tông coi như là một ý hay.

Cứ như vậy, Đạo Tông đã bị kéo vào.

Tiêu Tử Phong lại suy nghĩ.

“Nếu Mạc Đạo Ly không gặp các ngươi, các ngươi có thể nói với tông chủ đương nhiệm của đối phương về chuyện Mạc Đạo Ly chưa chết, báo lại tên của ta, hắn hẳn là sẽ gặp các ngươi.”

“Nhớ rồi.”

Triệu Tuyền Lạc nói.

Tiếp theo, Tiêu Tử Phong làm thủ thế mời Bạch Kỳ.

“Dẫn đường đi, Bạch Kỳ đại nhân.”

Bạch Kỳ nghe lời này thì mồ hôi dựng thẳng lên.

Lời này quá âm dương quái khí.

Đến cung điện.

Tiêu Tử Phong giống như Lưu mỗ mỗ vào đại quan viên, tò mò không thôi.

Đời trước, ngay cả Cố Cung hắn cũng chưa từng đi qua, nhìn thấy loại kiến trúc này nhất định sẽ tò mò.

Phải biết rằng, đây có thể được coi là quần thể kiến trúc xa hoa nhất của một quốc gia.

Quần thể lớn nhỏ, kiến trúc ngay ngắn, lầu các san sát, chú ý quy tắc lễ nghi.

Bạch Kỳ dẫn Tiêu Tử Phong vào hoàng cung, có thể nói là thông suốt không trở ngại.

Thậm chí cũng không cần che giấu quá nhiều.

Cao thủ ẩn tàng bên trong Hoàng Đô, nhìn thấy Bạch Kỳ cũng không có quá nhiều nghi vấn.

Dù sao vị này có ám dụ của hoàng thượng, có thể tùy ý ra vào hoàng cung.

Đi tới ngự thư phòng.

Bạch Kỳ dừng lại ở cửa.

Bởi vì hắn ta chú ý hai pho tượng thạch long trong ngự thư phòng bị lệch hướng.

Tiêu Tử Phong phát hiện đối phương dừng bước.

Hắn hỏi: "Sao lại dừng lại?"

Bạch Kỳ chỉ pho tượng thạch long rồi nói: "Hoàng đế đã từng phân phó, chỉ cần hai pho tượng rồng đá này lệch hướng, ngự thư phòng sẽ không thể vào, nếu như không nghe, sinh tử tự chịu."

Lúc này, Chư Kiền ghé vào vai Tiêu Tử Phong truyền âm: "Hỗn Độn đại nhân, ta ngửi được một cỗ khí tức quen thuộc ở đây, hình như là lão bằng hữu nào đó.”

Tiêu Tử Phong nghe nói như thế, trong lòng âm thầm tính toán.

Chư Kiền nói là một vị lão bằng hữu, xác suất lớn là hung thú cùng cấp bậc với hắn ta, yếu hơn hỗn độn.

Hắn lấy được từ thượng cổ tiên đại năng một bản đồ về vị trí phong ấn hung thú, phần lớn là về Hỗn Độn và tùy tùng của nó.

Phía dưới Hoàng Đô Đại Chu còn có một con mãnh thú, đây là chuyện hắn không nghĩ tới.

Như vậy xem ra, bí mật sau lưng Hoàng đế này rất lớn!

Bí pháp đoạt xá, hung thú dưới lòng đất.

Hoặc là hung thú phía dưới đã hợp tác với hoàng đế, cũng có thể đối phương không biết, cũng có thể đối phương bị hung thú lợi dụng.

Hiện tại, chuyện mình cảm thấy phiền toái chính là hung thú này là ở phía dưới Hoàng Đô.

Chẳng lẽ lại muốn khởi động động miệng độn chi thuật?

Chư Kiền cũng không nói là thủ hạ của ai, nếu như biết rõ thì Chư Kiền không thể không nhắc tới.

Sau khi suy tư một phen.

Tiêu Tử Phong cười nói: "Chư Kiền, ngươi đi vào hoạt động gân cốt trước đi.”

Chư Kiền nhận được mệnh lệnh, nhảy xuống từ trên vai Tiêu Tử Phong.

Bạch Kỳ thấy vị Miêu gia này muốn ra tay, lập tức tránh ra một bên.

Dù sao vị Miêu gia này lợi hại, hắn ta đã từng thấy.

Chư Kiền mở ra một khe cửa liền chui vào.

A Tề ở trong phòng, phát hiện không biết từ lúc nào trên mặt đất đột nhiên xuất hiện một con mèo.

Còn đang nghi hoặc thì Hạn Bạt nhìn thấy con mèo này lại trực tiếp xù lông.

Lập tức quát A Tề: "Tránh xa con mèo đó ra!”

Tuy A Tề không rõ chuyện gì đã, nhưng có thể khiến Hạn Bạt biến thành bộ dạng này, vậy con mèo kia nhất định không đơn giản, thế là lập tức kéo dài khoảng cách.

Chư Kiền nhìn thấy Hạn Bạt thì đột nhiên hưng phấn, hơn nữa miệng nói tiếng người: "Không ngờ có thể gặp được ngươi ở nơi này, thật sự là may mắn, chỉ tiếc cũng không hoàn toàn như vậy.”

Sau khi Chư Kiền nói xong lời này thì không quản hai người này nữa, nó đánh giá trận pháp trong phòng.

Đây là ngoại trận được kéo dài từ trận pháp phong ấn, vây khốn những con tôm nhỏ như này là đủ rồi, chỉ tiếc dùng để vây khốn nó thì vẫn còn kém lắm.

Cái đuôi dễ dàng điểm vài cái ở mấy chỗ nào đó, toàn bộ trận pháp cứ như vậy bị bài trừ.

Khi A Tề còn chưa kịp phản ứng.

Chư Kiền còn nhân tiện mở cửa.

Cái đuôi của Chư Kiền quấn quanh Hạn Bạt.

Vô luận Hạn Bạt giãy dụa như thế nào đều không thể thoát ra, Hạn Bạt hiện tại sắp điên rồi, trước kia lúc ở Thi Sơn, nàng cảm giác mình vô địch thiên hạ.

Sao sau khi xuống núi thì chả đánh lại ai cả?

Không đánh lại Lý Tảo Tuệ, không đánh lại Hỗn Độn, trận pháp hoàng đế bố trí đều có thể khống chế nàng.

Mèo không biết từ đâu nhảy ra, thế mà cũng có thể trói nàng lại.

Con mèo này vừa xuất hiện, nàng đã cảm giác được khí tức của đối phương không đơn giản, có một cỗ mùi vị hung thú.

Cho nên trước tiên nhắc nhở A Tề chạy trốn, kết quả, không nghĩ tới đối phương chú ý tới nàng.

Sau đó, nó chạy ra ngoài, giơ Hạn Bạt lên trước mặt Tiêu Tử Phong.

Tranh công truyền âm nói: "Hỗn Độn đại nhân, ngươi xem!

“Một trong hóa thân của "Cương thi", lúc trước gây phiền toái không nhỏ cho chúng ta, chỉ cần triệt để ma diệt những hóa thân này, về sau nàng ta sẽ không còn có hy vọng sống lại nữa."

Tiêu Tử Phong nhìn Hạn Bạt bị trói, truyền âm nói: "Nàng là một phần trong kế hoạch của ta.”

Chư Kiền: ...

Chư Kiền trong lúc nhất thời không biết nên xử lý như thế nào, dù sao Hỗn Độn đại nhân đã thiết lập một kế hoạch cực kỳ khổng lồ, nó cũng không biết hành động này của mình có thể quấy rầy kế hoạch của Hỗn Độn đại nhân hay không.

Chương 204 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!