Lúc này Tiêu Tử Phong tiếp tục truyền âm: “Chuyện tiếp theo, ta nói ngươi phối hợp là được.”
Chư Kiền cực kỳ thành khẩn truyền âm: "Được!”
Trong thời gian ngắn, một người một mèo liền truyền âm nói về kế hoạch tiếp theo.
“Thả nàng xuống đi!”
Tiêu Tử Phong không truyền âm, tất cả mọi người ở đây đều nghe được tiếng của của Tiêu Tử Phong.
Chư Kiền lập tức làm theo.
A Tề lúc này đi theo ra, chỉ là hắn ta hiện tại cũng không có biện pháp làm rõ thế cục ở hiện trường.
Chư Kiền buông Hạn Bạt xuống theo lời Tiêu Tử Phong.
Hạn Bạt bị buông xuống, tràn đầy cảnh giác.
Mặc dù người đứng ở trước mặt nàng không có bất kỳ khí tức tu luyện nào, giống như người bình thường, nhưng nàng cũng không dám khinh suất.
Phải biết rằng, cảnh giới biểu hiện của người trước đó là võ phu Bát giới, thế mà nàng không thể đánh hạ phòng ngự của đối phương.
Mà đối phương nói một câu là có thể làm cho con hung thú này thả nàng xuống.
Bởi vậy có thể thấy được người này không bình thường.
Tiêu Tử Phong vừa cười vừa nói: "Hai vị không cần sợ hãi, tại hạ đặc biệt tới nơi này điều tra chuyện phong ấn hung thú, thấy hai vị có thể xuất hiện ở chỗ này, hẳn cũng không phải người bình thường đúng chứ?"
Hạn Bạt và A Tề nghe vậy, hai người liếc nhìn nhau.
Chỉ có rất ít người biết về chuyện phong ấn hung thú.
A Tề dò hỏi: "Ngươi là người phương nào? Ngươi có thân phận gì?”
Tiêu Tử Phong tự giới thiệu: "Tại hạ là Sứ giả phong ấn hung thú đời 365, đại diện thần thú Tiêu Tử Phong.”
A Tề nghe có chút quen tai, nhưng cũng có phần không giống như giới thiệu.
Trong lòng cảm khái, muốn nói lại thôi, về chuyện Lý Tảo Tuệ, hắn ta không biết nên nói như thế nào.
Nhưng hắn ta lại cảm thấy không thể không nói, một vị anh hùng như thế, không thể bị mai một.
“Lý Tảo Tuệ......”
Tiêu Tử Phong cắt ngang lời A Tề muốn nói.
"Chúng ta đều biết, từ thiên cổ tới nay, chúng ta sẽ không quên công huân của bọn họ, chúng ta vĩnh viễn khắc ghi tất cả mọi chuyện mà người trong Lý gia thôn đã làm, danh tiếng của Lý Tảo Tuệ đã ở trong lòng chúng ta từ lâu..."
Nghe nói như thế, A Tề cảm giác như đã tìm được tổ chức.
A Tề đồng thời nghe được Tiêu Tử Phong tới đây là để điều tra chuyện phong ấn hung thú.
Hắn ta lập tức liên hệ tất cả mọi chuyện với nhau.
Pháp trận kỳ dị hấp thu huyết nhục, năng lượng phản hồi đến bản thân lại cực kì yếu ớt.
Và tất cả những gì đã từng được ghi lại.
A Tề nói ra suy đoán của mình ở giữa điện quang hỏa thạch: "Hiện tại, hoàng đế Đại Chu rất có thể đã cấu kết với hung thú, thậm chí có thể nuôi nấng nó bằng máu thịt.”
Chư Kiền nheo mắt, ánh mắt nó trở nên nguy hiểm.
Tiêu Tử Phong đè nén ý cười trong lòng, ta muốn chính là những lời này.
Tiêu Tử Phong nói: "Nơi này không phải nơi trò chuyện, chúng ta rời khỏi đây trước đã, đổi chỗ khác nói tiếp.”
Vì thế, một đám người cứ như vậy lặng lẽ rời khỏi hoàng cung.
………
Đạo Tông, bên trong bố trí vòng hoa, các loại trang trí còn chưa dỡ xuống.
Kiếm Tiên Chu Tuế Phàm tới chơi, Trương Viễn Quy là tông chủ đương nhiệm, nhất định phải tới tự mình tiếp đón.
Chu Tuế Phàm ngồi ở phòng khách nhìn đệ tử Đạo Tông xung quanh, chậm rãi nói: "Ta có chút chuyện quan trọng muốn nói.”
Trương Viễn Quy lúc này đã biết, phân phó đệ tử xung quanh rời đi.
Chu Tuế Phàm mở miệng nói: "Ta muốn gặp Mạc Đạo Ly.”
Trương Viễn Quy nghe nói như thế thì đáp: "Ta biết Chu Kiếm Tiên tiền bối cũng có chút giao tình với sư phụ ta, thế nhưng ngay cả ta cũng chưa từng gặp ông ấy lần cuối cùng, ngay cả việc ông ấy chết ở đâu ta cũng không biết, chỉ có thể xây cho ông ấy một cái mộ y quan.
“Nếu không chê, ngài có thể đi tế bái trong đại sảnh nơi đặt quan tài.”
Chu Tuế Phàm: ...
Lúc này, Triệu Tuyền Lạc bổ sung ở bên cạnh: "Ý sư phụ ta là gặp người sống.”
Trương Viễn Quy vừa nghe lời này, cảm xúc trên vẻ mặt thay đổi một chút.
Lúc trước Mạc Đạo Ly đã từng dặn dò, tin tức ông ấy còn sống không thể dễ dàng tiết lộ ra bên ngoài, còn phải nhìn xem có người nào xuống tay với Đạo Tông hay không.
Nói cách khác, tin tức Mạc Đạo Ly còn sống có rất ít người biết.
Nhưng vì đề phòng vạn nhất, đối phương là đang lừa mình, đêm hôm đó sư phụ đã giết chết hai cao thủ Tam Giới, hơn nữa còn đều nằm trong top mười người giang hồ thiên hạ Đại Chu.
Sau lưng đối phương còn có tổ chức lớn hơn, hai người mất tích như vậy, không thể không hoài nghi.
Hắn ta cũng không dám cam đoan Chu Tuế Phàm có phải là người của bọn họ hay không?
Trương Viễn Quy mạnh miệng nói: "Mặc dù sư phụ nhà ta bình thường thích nói đùa, nhưng không thể làm giả chuyện về sinh tử, hãy tôn kính người chết, không nên nói đùa.”
Chu Tuế Phàm lại nói: "Tiêu Tử Phong", nói cái tên này ra trước linh vị của sư phụ ngươi, ta cảm thấy khi hắn nghe cái tên này, buổi tối có thể sẽ tới báo mộng cho ta."
“Không ngại cho ta ngủ lại Đạo Tông đêm nay chứ?”
trong lòng Trương Viễn Quy yên lặng nhớ kỹ cái tên này, sau đó lễ phép nói: "Chu Kiếm Tiên chịu ở lại Đạo Tông là vinh dự của Đạo Tông ta, sao ta có thể từ chối chứ?"
Sau khi sắp xếp cho Chu Tuế Phàm ở lại, Trương Viễn Quy đến phòng của mình.
Không bao lâu sau, một thân ảnh lén lút lẻn ra từ phòng hắn ta.
Trong phòng của Chu Tuế Phàm.
Chu Tuế Phàm đang uống trà đọc sách.
Mà lúc này, có một giọng nói già nua truyền đến.
“Ngươi ở chỗ này giả bộ cái gì? Ngươi đã đọc trang này trong một nén nhang rồi.”
Chu Tuế Phàm biết mình phải đợi người đến.
Hơn nữa, không biết bắt đầu từ khi nào, cả căn phòng bắt đầu có sương mù lượn lờ.
Giống như tiên cảnh trong mộng.
Chương 205 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]