“Đến rồi thì đừng giả thần giả quỷ nữa.”
Một đạo thân ảnh xuất hiện từ trong sương mù, cười ha hả nói.
“Ta đây không phải là chết oan, đến báo mộng cho ngươi sao?”
Chu Tuế Phàm cười khẽ một tiếng: "Trêu chọc đồ đệ của ngươi, ngươi còn nhớ kỹ như vậy.”
Mạc Đạo Ly nhìn dáng vẻ hiện tại của Chu Tuế Phàm.
“Ngươi cũng bị tập sát.”
Chu Tuế Phàm cười nhạt: "Không phải chứ? Dẫn theo đồ đệ ta ra ngoài rèn luyện không bao lâu, liền chạy trở về.”
Mạc Đạo Ly lại hỏi ra chuyện mình quan tâm: "Sao ngươi biết Tiêu Tử Phong?"
Chu Tuế Phàm nghĩ đối phương và đồ đệ mình là đồng bối, cũng xem như hậu bối của mình.
“Hắn cũng coi như là hậu bối của ta, sao lại không biết?”
Lúc này Mạc Đạo Ly thối mặt ra nói: "Ngươi còn không mạnh bằng người ta, còn không biết xấu hổ tự xưng tiền bối.”
Chu Tuế Phàm đứng lên dưới cơn nóng giận, sau đó lại ngồi xuống một lần nữa.
Hiện tại ông đích thật chân chính không bằng Tiêu Tử Phong, cho dù thực lực tự thân không giảm thì cũng không phải đối thủ của Tiêu Tử Phong.
Sau đó, ông mang theo ba phần tức giận, ba phần u oán, ba phần biện giải, một tia nhu nhược nói ra: "Dù sao ta cũng mạnh hơn chó.”
Mạc Đạo Ly nhìn Chu Tuế Phàm hiện tại giống như một cái thùng gỗ rỉ nước, cũng không tiếp tục chèn ép đối phương.
“Tiêu Tử Phong bảo ngươi tới, hắn còn nói gì nữa không?”
Chu Tuế Phàm lắc đầu: "Hắn đi hoàng cung một chuyến, bảo chúng ta chờ hắn ở đây.”
Mạc Đạo Ly nghe xong lời này cũng gật đầu: "Đúng là nếu như có chuyện gì, hắn cũng sẽ không phân phó cho ngươi, dù sao ngươi cũng không giúp được gì.”
Chu Tuế Phàm: ...
Tức thật đấy!
Đúng lúc này, cửa lớn căn phòng đột nhiên mở ra.
Mấy người Tiêu Tử Phong bí mật tiến vào.
Mạc Đạo Ly nhìn thấy người tới, lập tức đứng dậy chắp tay nói: "Tử Phong huynh đệ, đã lâu không gặp.”
Tuy rằng ngoài miệng gọi huynh đệ, thái độ lại rất phóng khoáng.
Mạc Đạo Ly nhìn ba người khác hỏi: "Ba vị này là?”
Ông ta nhận ra một người trong đó, Lý Minh Triết, Thất hoàng tử của Đại Chu.
Nhưng ông ta không rõ người này còn có thân phận khác hay không.
Tiêu Tử Phong kịp phản ứng, bắt đầu giới thiệu.
"Hai vị bên trái ta, một người là Thất hoàng tử Đại Chu, một vị khác là Hạn Bạt."
“Bên phải ta là tù binh nô lệ, sau này nếu không có tác dụng gì, có lẽ sẽ tìm một chỗ chôn hắn.”
Bạch Kỳ: (ノ= Д=) ノ┻━┻, ta đã làm nhiều như vậy, thế mà vẫn định chôn ta.
Có nói đạo lý hay không vậy? Mặc dù ta không phát huy tác dụng quá lớn, nhưng tốt xấu gì cũng có chút khổ lao đi!
Những lời này Bạch Kỳ cũng chỉ dám nói ở trong lòng, dù sao nếu giáp mặt biểu hiện ra ngoài, vị đại gia này có lẽ sẽ chôn hắn ta ngay tại chỗ.
Mạc Đạo Ly nghe thấy lời này thì liền hiểu, coi như trâu ngựa là được.
Chu Tuế Phàm nghe nói như thế, đứng ra chỉ vào Bạch Kỳ nói: "Hắn ta bây giờ còn hữu dụng không? Ta hiện tại muốn đánh hắn ta một trận.”
Tiêu Tử Phong suy nghĩ một chút rồi nói: "Tạm thời không có tác dụng gì, đừng đánh chết là được.”
Sau đó lại nói với Chư Kiền trên vai mình: "Trông chừng cho ta, nếu tên nô lệ này dám đánh trả, trực tiếp đập chết.”
Bạch Kỳ trừng lớn hai mắt.
Nhìn Chu Tuế Phàm đang đi về phía hắn ta từng bước, Bạch Kỳ cảm thấy nên phát huy một vài ưu thế hiện tại của mình.
Hắn ta lộ vai ra ngoài, thể hiện dáng vẻ thê thảm điềm đạm đáng yêu.
Chu Tuế Phàm chỉ cảm giác cay mắt, người trước mặt này trước kia chính là một nam tử.
Khá lắm, không đánh trả được thì chơi công kích tinh thần, thật ghê tởm.
Chu Tuế Phàm lấy ra một sợi vải, che ở trên mắt.
Rút kiếm chém qua.
Nhưng cảnh tượng đẫm máu không xảy ra, một là vì Chu Tuế Phàm hiện tại đang bị giảm cảnh giới, không còn sức mạnh như ngày xưa.
Hiện tại Bạch Kỳ vẫn là thực lực Nhị giới, không hề yếu.
Nếu không, dùng thực lực vốn có của Chu Tuế Phàm tùy ý chém loạn, Bạch Kỳ không đánh trả không phản kháng thì thật sự sẽ bị chém chết.
Còn bị băm thành thịt nát.
Mạc Đạo Ly hỏi: "Đi đến hoàng cung có thu hoạch gì không?
Tiêu Tử Phong không né tránh mọi người, thẳng thắn nói: "Phía dưới hoàng cung có một con hung thú.
Mạc Đạo Ly gật đầu, giống như những gì ông ta phỏng đoán.
Mạc Đạo Ly lại hỏi: "Lợi hại không?”
Chư Kiền bên cạnh cảm thấy lão nhân này hỏi câu này rất không có ý nghĩa, ở thời đại bọn nó, không có chút thực lực thì đều trực tiếp đánh chết, ai lại rảnh rỗi phong ấn con gà yếu như vậy?
Vậy không phải là lãng phí thời gian sao.
Tiêu Tử Phong đáp: "Chuyện này phải trả lời từ hai góc độ, từ góc độ của các ngươi, mạnh hơn chân trời, từ góc độ của ta, cũng chỉ như vậy.”
Mạc Đạo Ly nghe lời này, ông ta cũng không có ý phản bác.
Tiêu Tử Phong có tư cách nói lời này.
Cuối cùng, mấy người lại đóng cửa lại, thảo luận một chút.
Tiêu Tử Phong hỏi A Tề.
"Ngươi còn có thu hoạch gì quan trọng không?"
Chương 206 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]