Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 211: CHƯƠNG 210: ÓC TRƯỞNG THÀNH DỊ DẠNG SAO??

Đang lúc "Lý Minh Chiến" còn ngơ ngác thì những tảng đá xung quanh đột nhiên bao vây ông ta lại, cuốn lấy nhau rồi bay đi xa.

“Không thể phá hư quần thể kiến trúc cổ.”

Tiêu Tử Phong để lại một lời như vậy, sau đó liền nhàn nhã đi về phương hướng tảng đá.

Dù sao hoàng cung này cũng có mấy trăm năm lịch sử.

Mặc dù nói vừa rồi Minh Xà xuất thế phá hư không ít, nhưng tóm lại vẫn còn đó, nếu như khai chiến ở chỗ này, vậy chút còn lại đó có lẽ cũng sẽ sụp hoàn toàn.

………

Cùng lúc đó, trong một vùng núi hoang.

Hai con thú nhìn nhau.

Cuối cùng Minh Xà cũng phát hiện người đánh lén mình là ai, cho nên liền lên tiếng chất vấn.

“Chư Kiền! Sao ngươi lại đánh lén ta?”

Chư Kiền lộ ra vẻ mặt hung ác nói: "Trong lòng ngươi rõ ràng.”

Sau đó liền giống như hổ đói vồ mồi, nhào tới.

Lần này Minh Xà đã có chuẩn bị, dĩ nhiên không có khả năng để Chư Kiền đắc thủ.

Nó trực tiếp bay lên không trung tránh né.

Minh Xà cũng sẽ không bị động bị đánh, mà lập tức phản kích.

Đuôi quét ra một đoàn hỏa diễm màu đen.

Đuôi Chư Kiền lập tức bao phủ một tầng nham thạch lưu động.

Đánh tan ngọn lửa màu đen này.

Hỏa diễm tứ tán rơi trên mặt đất, thảm thực vật không bị hỏa diễm này thiêu hủy, toàn bộ héo rũ, tựa như bị rút đi tất cả tinh hoa mệnh.

Minh Xà thấy Chư Kiền hùng hổ dọa người như thế.

Nó quát lớn: "Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"

Đột nhiên, linh quang Minh Xà chợt lóe.

“Ngươi muốn thôn phệ ta!”

Chư Kiền vừa công kích vừa trả lời: "Phản đồ như ngươi thì xứng đáng bị thôn phệ.”

Lời nói khó hiểu như vậy, khiến Minh Xà không hiểu ra sao.

Nó vẫn luôn bị phong ấn, từ bao giờ lại đi phản bội?

Chư Kiền còn đang tiếp tục công kích, đều là sát chiêu hung ác.

Minh Xà cũng hung ác đáp trả, nhưng lời nói không ngừng.

"Ta phản bội cái gì, sao ta lại trở thành kẻ phản bội?"

“Cấu kết Nhân tộc còn không phải phản đồ.”

Cái đuôi của Chư Kiền bay múa trên không trung, xuất hiện một lượng lớn hỏa thạch cầu, giống như sao băng bay ra ngoài.

Ngữ khí tràn đầy phẫn hận nói.

Minh Xà cảm giác tên ngu ngốc trước mặt này đã hiểu lầm nó.

“Ngươi là đồ ngu sao? Làm sao ta có thể dễ dàng hợp tác với nhân loại? Ta là đang lợi dụng, trợ giúp mình sớm xuất thế mà thôi.”

Chư Kiền vừa tấn công vừa nói: "Đối mặt với ta chính là lý do thoái thác như vậy, đối mặt với những nhân loại kia, chỉ sợ ngươi lại dùng một lý do khác để thoái thác.

“Thật sự coi ta là kẻ ngốc sao? sẽ bị lừa dối bởi những lời nói đó.

“Qủa nhiên là hợp tác với nhân loại nhiều cho nên miệng biết nói dối.”

Lúc này Minh Xà đã tức đến mức miệng giật giật, tên ngốc này lấy đâu ra nhiều lời ngụy biện như vậy?

Không chịu nghe giải thích mà đã định mình là tên phản đồ.

“Nếu như ngươi không tin thì có thể trở về với ta, chúng ta cùng chia đám nhân tộc ở Hoàng đô làm thức ăn, như vậy ngươi sẽ tin tưởng ta?”

Chư Kiền lập tức lộ ra cơ trí sáng suốt.

“Đám nhân tộc ở hoàng đô chỉ sợ đã giao dịch với ngươi, vốn là cống hiến cho ngươi, loại như nhân tộc rất giỏi công phạt lẫn nhau, bán đứng đồng tộc, bản tính ti tiện.

“Cầm thứ này để chứng mình thì không có bất kỳ ý nghĩa gì.

“Về phần cùng ngươi chia thức ăn, nếu ta tham dự vào, ngươi cùng Nhân tộc hợp tác có thể càng chặt hơn, đến lúc đó các ngươi liền có chung địch nhân, mà ngươi sẽ cùng Nhân tộc liên hợp lại vây giết ta.

“Ta bỏ mình, ngươi liền lấy đầu ta đi gia nhập đội ngũ nhân tộc, suy nghĩ này rất hay.”

Minh Xà giờ khắc này, miệng đã tức đến méo mó.

Cái thứ này, đầu óc sao đã lớn lên rồi?

Phong ấn lâu, cho nên đầu óc trưởng thành dị dạng sao?

Có thể suy đoán ra nhiều thứ như vậy, không phân biệt được mình là thật hay giả.

Đầu óc chó còn tốt hơn đầu óc con hàng này.

………

Mà ở bên kia, "Lý Minh Chiến" giãy ra từ trong cự thạch.

Thấy mình bị bao vây.

Hạn Bạt cùng Mạc Đạo Ly, cùng với một người trẻ tuổi xa lạ.

Mạc Đạo Ly ngược lại làm cho ông ta có chút bất ngờ, thế mà đã đạt đến Nhất giới.

Trước đó còn tưởng rằng lão gia hỏa này sống không lâu, không nghĩ tới lại còn đột phá.

Bất quá cho dù như vậy, cũng chỉ đủ để cho ông ta thoáng nhìn mà thôi.

Tầm mắt của ông ta đặt trên người nam tử trẻ tuổi xa lạ kia.

Đối phương giống như một người bình thường, không có bất kỳ khí tức nào lộ ra ngoài.

Nhìn không ra dấu vết tu vi.

Nhưng ông ta cảm giác được trận pháp ở ngự thư phòng là do người này phá.

Thậm chí bí pháp vừa rồi dùng cự thạch vây khốn mình cũng có thể do người này thi triển.

Một người bình thường sẽ không dám tới loại địa phương này.

Lý Minh Chiến trực tiếp mở miệng dò hỏi.

“Ngươi là người phương nào?”

Tiêu Tử Phong tự giới thiệu: "Phong ấn sứ đời 365, người đại diện thần thú.”

Lời này vừa nói ra "Lý Minh Chiến" liền lộ ra một tia không thể tưởng tượng nổi, sau đó lại lâm vào suy tư.

Dựa theo trò chuyện giữa ông ta với Minh Xà, trên mảnh đại lục này hẳn sẽ không còn hậu nhân của Phong Ấn Sứ nữa.

Dù sao lúc trước đám người kia phần lớn đã chết trận, cho dù thật sự có hậu nhân tồn tại thì đều đi đến nơi gọi là Thiên giới.

Nơi này đã bị vứt bỏ, người hiện tại đều là người lúc trước bị vứt bỏ sinh sôi nảy nở đến nay.

Nhưng cũng nói không chừng, vạn nhất có người trùng hợp chiếm được trước truyền thừa của những người kia, thì cũng có thể tiếp nhận phần chức trách này.

Nhưng nếu quả thật có người nhận được phần truyền thừa này, thì tại sao ông ta vẫn không tra được bất cứ manh mối nào?

Còn có cái gọi “đại diện thần thú” là gì?

Ông ta hoàn toàn chưa từng nghe Minh Xà nhắc tới.

Chương 210 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!