Tuy nhiên bây giờ không phải là lúc nghĩ tới những thứ này, gia hỏa đột nhiên lao đến cuốn lấy Minh Xà đi xa, khẳng định cực kỳ bất phàm.
Hiện tại đối phương mang mình tới nơi này, nếu đối phương là Phong ấn sứ thì nhất định tới để hưng sư vấn tội.
Bây giờ mình là đối thủ của đối phương sao?
Nhưng mình còn không thể nhìn thấu thực lực của đối phương như thế nào.
“Không biết các vị đưa ta đến đây để làm gì?”
Hạn Bạt nói thẳng: "Phóng thích hung thú, bây giờ còn dám hỏi chúng có ý gì?”
Lý Minh Chiến cười lạnh nói: "Chuyện của Nhân tộc chúng ta, liên quan gì đến hành thi của ngươi?
“Hơn nữa, các ngươi có biết thiên địa này rộng lớn cỡ nào không?
“Địa phương hiện tại của chúng ta chỉ là một phần nhỏ của tảng băng trôi, thậm chí hoàn cảnh tu luyện của chúng ta cũng bị người ta phong cấm.
“Các ngươi biết gì không? Ngoại trừ Nhất giới ra, ở trên vẫn còn có cảnh giới cao hơn, lý do chúng ta tu hành khó khăn như thế là vì có người tước đoạt tất cả những thứ này, mà chuyện ta làm chẳng qua cũng lấy lại thứ thuộc về chúng ta, cho nên mới lợi dụng hung thú.
“Phá vỡ tầng giam cầm này, nghênh đón giới tu luyện mới mẻ.
“Chẳng lẽ ta làm như vậy là sai sao?”
Tiêu Tử Phong vì thế, nhịn không được bắt đầu vỗ tay.
"Không hổ là đương hoàng đế, tài ăn nói rất bay bổng, giết hại huyết thân, hiến tế sinh linh, sở cầu của ngươi chỉ là trường sinh mà thôi, còn giả bộ làm sói đuôi lớn ở chỗ này.
“Ta thu thập ngươi, có thể nói là vì lương tâm, nhưng mấu chốt đạo đức của ta cũng rất linh hoạt, không nhất định sẽ quản tới, chủ yếu là do ngươi chọc đến ta, khiến ta giống như ngựa đi tới đi lui không ngừng cứu người.
“Hiện tại ngươi còn dám thả hung thú ra, trước khi thu một ít đồ của người ta thì phải giúp người ta làm việc, ngươi làm như vậy khiến ta rất khó xử.
“Ngươi đã làm cho ta khó xử, đem vấn đề lại cho ta, vậy ta đây sẽ xử lý vấn đề lẫn người mang đến vấn đề.”
"Lý Minh Chiến" nhìn Tiêu Tử Phong muốn động thủ, lúc này mới ngăn cản nói: "Ngươi xác định muốn đánh với ta? Chúng ta đều là người trên Nhất giới, mà thế gian này có mấy người trên Nhất giới đâu.
“Chúng ta cần gì phải tự mình tiêu hao, không bằng liên thủ cùng nhau đánh về Thiên Giới.”
Tiêu Tử Phong không cho đối phương thời gian bức ép.
Đưa tay một chiêu, Thái Sơn áp đỉnh.
Một ngọn núi nhỏ cứ như vậy bị triệu hoán đến, nhanh chóng đặt ở trên người "Lý Minh Chiến".
Hạn Bạt và Mạc Đạo Ly lui tới hai bên.
Hai người bọn họ góp mặt tạo chút thanh thế mà thôi, còn việc đánh nhau thì không tới phiên hai bọn họ.
Mạc Đạo Ly cảm thụ cỗ khí thế này, không khỏi nói ra: "Thật mạnh, không nghĩ tới hắn lại có được thực lực cỡ này, chỉ sợ 10 cao thủ từng đứng đầu thiên hạ cũng khó đánh bại hắn.”
Ánh mắt Hạn Bạt đặt trên người Tiêu Tử Phong.
Đến nay, trên người người này còn không có tiết lộ ra bất kỳ khí thế nào.
Cho dù đối phương sử dụng chiêu thức, toàn thân vẫn như người bình thường.
Tựa như chiêu vừa rồi không phải do hắn sử dụng.
Tiết lộ khí thế biểu hiện sự cường đại của mình, mỗi người đều sẽ.
Nhưng vấn đề đối mặt với cường địch, hắn còn có thể vân đạm phong khinh như thế, không tiết lộ một chút khí thế, tự nhiên phóng khoáng, giống như người bình thường.
Giữa hai người này khác nhau một trời một vực.
Lý Minh Chiến bộc phát ra khí thế siêu cường, cứng rắn đánh cho ngọn núi nhỏ này tan thành từng mảnh nhỏ.
Sau đó lấy tốc độ cực nhanh, lắc mình đi tới phía sau Tiêu Tử Phong.
Một cước cực kỳ khủng bố đá xuống.
Tiêu Tử Phong cũng dơ chân cao, lấy chân đối chân.
Chân của hai người cũng không đụng vào nhau, không biết là khí thế của hai người ngăn cản, hay là vì sao, mặt chân của hai người thủy chung kém một cm.
Tiêu Tử Phong mỉm cười, một cước đạp ngược lại.
Lý Minh Chiến đã bị đá bay ra ngoài.
Mặc dù nói đối phương hiện tại vượt qua Nhất giới, đạt tới Lục phẩm.
Nhưng hiện tại Tiêu Phong cũng khó xác định được đẳng cấp thật sự của mình.
Chắc chắn không yếu, bởi vì Hỗn Độn chính là tồn tại siêu phẩm.
Hơn mười vị Nhất phẩm liên thủ lấy sinh mệnh đánh đổi, lại thêm vô số sinh linh hiến tế mới có thể phong ấn hung thú.
Cho dù ngón trỏ tay trái phản hồi một lượng nhỏ năng lượng, thì năng lượng này đối với thế nhân mà nói cũng là cực kỳ khổng lồ.
Bởi vậy đối phương cho rằng đây sẽ là một hồi chiến đấu gian khổ, nhưng với Tiêu Tử Phong thì hoàn toàn chính xác là nghiêng về một bên.
Dù sao hiện tại trên thế gian này sẽ không có ai là đối thủ của Tiêu Tử Phong.
Tiêu Tử Phong đã từng trò chuyện với Chư Kiền, thế giới này so với thời thượng cổ thì linh lực quá mức mỏng manh.
Thời kỳ thượng cổ trong thiên địa tràn ngập vật có thể cung cấp cho vạn vật thế gian tu luyện, được xưng là linh lực, mà đến hiện tại lại gọi là nguyên khí.
Đây cũng là nguyên nhân khiến nó bị phong ấn lâu như vậy, không có nguồn cung cấp.
Tiêu Tử Phong cảm giác mình thoáng suy nghĩ ra một chút gì đó.
Những chuyện "Lý Minh Chiến" nói, kết hợp với truyền thừa mà hắn tiếp nhận cùng trò chuyện với các tiền bối, có lẽ hắn đã đại khái phán đoán được.
Đối phương chia cắt địa phương phong ấn hung thú có lẽ là do lý do này.
Ngăn cách thiên địa áp chế linh khí, có thể phong ấn hung thú lâu dài.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao giới này phát sinh đứt gãy lớn như vậy.
Dù sao muốn tiến hành ngăn cách phong ấn thì cũng không có khả năng mang tất cả mọi người đi.
Sẽ luôn có những người bình thường bị bỏ lại.
Mà những người bình thường này, bắt đầu một lần nữa tìm tòi tu hành, thành lập vương triều, viết xuống lịch sử.
Điều này tạo nên cục diện của đại lục hiện nay.
Chương 211 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]