Lúc này, một nam nhân khuôn mặt già nua hỏi một vị nữ tử xinh đẹp ở bên cạnh.
“Diệp trưởng lão, bên trong này thật sự không có lục phẩm.”
Diệp Chân không có trả lời thẳng mà hỏi ngược lại: “Tôn các chủ, ngàn vạn năm qua bên trong cấm địa chỉ có ba vị đạt tới lục phẩm, ngươi cảm thấy sau khi ta rời đi thì còn có thể tái xuất mấy Lục phẩm?”
Diệp Chân cũng từng là một thành viên trong cấm địa, sau khi đạt được cảnh giới lục phẩm, thì liền đi theo một người đạt được cảnh giới lục phẩm trước đó.
Tìm một chỗ trận pháp, tiến vào Cửu Thiên Tứ Hải.
Chỉ là trận pháp này là đơn hướng, hơn nữa chỉ cho phép Nhân tộc thông qua.
Sau khi ra ngoài sẽ không có cách nào trở về.
Không có quy tắc thích ứng với nơi này, mới lang bạt không bao lâu thì đã bị người chụp chết.
Nàng còn tốt, ngay từ đầu đến thế giới này, không có gặp nhiều người có thực lực cao cường, từng bước từng bước nhận rõ chân tướng, sau đó bắt đầu một lần nữa leo lên trên.
Trở thành một thành viên của Thần Nông các, hơn nữa còn ngồi ở vị trí trưởng lão.
Nghe xong lời này, Tôn các chủ cũng gật gật đầu.
Nói như vậy, người cấm địa cũng không đáng để lo lắng.
Diệp Chân thì hơi thở dài, sau khi đi ra, theo cảnh giới tăng lên, nàng hiện tại rất khó có thể trở về.
Lúc này nàng mới phát hiện nơi ở trước kia của mình chính là một khối bảo.
Có quá nhiều địa phương chính mình còn chưa thăm dò, mà những truyền thừa của đại năng thượng cổ lại là trân bảo hiếm lạ của người ở nơi này.
Cho dù hiện tại trận pháp này có thể dẫn người vượt qua nhưng giới hạn lại là tự lục phẩm trở xuống.
Thực lực cao hơn nữa sẽ không có cơ hội, coi như tự ngã cảnh giới cũng không thể.
Thế nhưng hiện tại những người trẻ tuổi này cũng không không nhất định có cơ hội, bởi vì trận pháp này còn thiếu một tia thời cơ.
Mặc dù có chút buông lỏng, nhưng khóa cấm vẫn chưa mở ra.
Cấm địa này là do vô số trận pháp tạo thành, những trận pháp này phong ấn hung thú, giống như khung chìa khóa chắc chắn.
Mà hiện tại chỉ khi một thanh khóa trong đó mở ra, thì trận pháp này mới có thể bắt đầu vận chuyển.
Để những người ở bên ngoài có cơ hội đi vào
Đây cũng là một loại biện pháp bảo vệ, phòng ngừa một ít người thực lực cao cường, dụng tâm kín đáo tiến vào cấm địa, sớm thả hung thú ra.
Đúng lúc đó, một sợi xiềng xích cấm chế bị đứt gãy.
Trên trận pháp đột nhiên nở rộ bạch quang.
Hơn mười vị đại nhân liên hợp ra tay, nắm lấy cơ hội này.
Cùng nhau ra tay thúc giục trận pháp.
Đem những thiếu niên thiên kiêu này vào bên trong.
Đưa những thiếu niên thiên kiêu này tiến vào, không ngoài hai mục đích, một mục đích là vì điều tra tình huống hung thú bên trong, một mục đích khác chính là vì truyền thừa của những đại năng thượng cổ kia.
………
Tiêu Tử Phong liên hợp với Chư Kiền bắt đầu hành hung Minh Xà.
Minh Xà có thể nói là hoàn toàn chống đỡ không nổi.
Chư Kiền vốn ngang sức với nó, hiện tại Hỗn Độn cũng tham dự vào, mặc dù nói đối phương cũng không dùng toàn lực.
Minh Xà bắt đầu cầu xin tha thứ.
Tiêu Tử Phong hoàn toàn bất vi sở động, chỉ số thông minh của Minh Xà trong mắt hắn cao hơn Chư Kiền.
Không dễ lừa dối.
Vì thế không cần giữ nó ở bên cạnh phụ trợ.
Thần thú hoàn toàn hiện ra.
Thanh kiếm gỗ trong tay được bao quanh bởi sức mạnh công đức và biến thành một thanh kiếm vàng khổng lồ.
Minh Xà nhìn thấy đối phương công đức đầy mình, tâm chán ghét lộ rõ trên mặt.
Đồng thời, trong ánh mắt tràn ngập không thể tưởng tượng nổi.
Tại sao trên người Hỗn Độn lại có thứ này?
Với tâm tính cao ngạo của thần thú, sức mạnh công đức đối với chúng mà nói, chính là thứ không thể tiếp thu nhất.
Đó không chỉ đơn giản là con người ghét phân.
Hơn nữa hình tượng Hỗn Độn bây giờ quá khác trước kia.
Tuy rằng khí tức vẫn là Hỗn Độn, nhưng lại quá yếu.
Vào lúc này, trong lòng Minh Xà có một suy đoán, vì thế lập tức rống lên:
“Ngươi là Hỗn Độn giả! Chư Kiền không nên bị hắn lừa, khí tức trên người hắn yếu hơn Hỗn Độn, hắn nhất định là Hỗn Độn giả.”
Tuy rằng nó nhất thời cũng không xác định đối phương là thật hay giả, nhưng lúc này nói như vậy mới là tốt nhất, để cho hai người bọn họ nổi lên tranh chấp, nó cũng có thể nhân cơ hội sống sót.
Chư Kiền cười khẽ: "Kế ly gián của ngươi quá vụng về, không lừa được ta.”
Trong lòng Chư Kiền đã sớm nghĩ ra nguyên do cho Hỗn Độn, dù sao Hỗn Độn đã trải qua đại chiến, khí tức yếu đi là chuyện rất bình thường, phong ấn thời gian dài, hơn nữa phong ấn bị phá bỏ, liền gặp phải đại tập kích.
Khí tức yếu đi cũng không có gì đáng trách.
Về phần lực lượng công đức trên người, đây hoàn toàn là vì lừa gạt nhân tộc.
Thế là cái đuôi nhọn quắc trói lấy Minh Xà, khiến cho nó chiến đấu vô cùng thống khổ cùng nghẹn khuất.
Có người lấy lực lượng công đức dán lên mặt nó, đây là đấu pháp tồi tệ cỡ nào.
Giống như trường thương dính phân thiên hạ vô địch.
Chư Kiền có lúc cũng phải trốn tránh một chút, đề phòng bị ngộ thương.
Tiêu Tử Phong lại càng tới một đợt đại tú.
Triệu hồi mấy con rồng đá khổng lồ.
Dây dưa với Minh Xà.
Minh Xà đẫm máu, nó biết lần này mình chạy trời không khỏi nắng.
Nhưng nó cũng sẽ không để cho những người này tốt hơn.
Ngọn lửa màu đen trên người thình lình dâng cao, biển lửa mãnh liệt như sóng biển.
Tiêu Tử Phong cũng phát hiện, đối phương đang muốn liều mạng.
Trong biển lửa vô tận này, chính là một kích trí mạng của Minh Xà.
Chỉ là xem chiêu này của nó đến tột cùng muốn nhằm vào ai?
Chương 214 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]