Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 216: CHƯƠNG 215: KẾT THÚC MỌI CHUYỆN

Lúc này Tiêu Tử Phong thầm than trong lòng, đáng tiếc bây giờ là buổi tối, không phải hoàng hôn.

Nếu không sao hắn phải làm đến mức này.

Tiêu Tử Phong nghĩ thầm, đối phương bị Chư Kiền bức thành cái dạng này, nếu là hắn thì nhất định phải kéo hai tên ngốc cùng nhau xuống nước.

Không có đầu óc, lưu lại cũng là tai họa.

Đại khái là muốn kéo Chư Kiền xuống nước.

Nhưng hắn nghĩ sai rồi.

Dưới lòng đất của hắn, một con rắn lửa ngút trời tấn công hắn.

Minh Xà rõ ràng biết mọi chuyện đều liền quan đến Hỗn Độn không biết thật giả này, giữ lại đối phương mới là tai họa lớn nhất.

Nếu đã chết, nó liền kéo theo kẻ đứng sau màn này.

Minh Xà không biết nó ngàn không nên vạn không nên công kích từ dưới lòng đất.

Minh Xà muốn công kích đối phương từ dưới đất, cũng vì như vật sữ khó phát hiện nhất, hơn nữa khó tránh né.

Lực lượng khủng bố mang Tiêu Tử Phong vọt lên trời.

Thế nhưng sức mạnh này lại không tạo thành bất kỳ thương thế nào cho hắn, công kích của đối phương thủy chung kém hắn một cm.

Lăng không trôi nổi một cm, đúng lúc này ở dưới chân hắn xây dựng lên một cm phòng ngự tuyệt đối.

Minh Xà công kích khủng bố như thế, nhưng vẫn không cách nào đột phá một cm ngắn ngủi này.

Chư Kiền cũng nắm chắc cơ hội mà cho Minh Xà một kích trí mạng.

Minh Xà bị đòn chí mạng của Chư Kiền công kích, ngã xuống đất.

Chờ sau khi hỏa xà tiêu tán.

Minh Xà tự nhận mình công kích thành công.

Nhưng lại nhìn thấy một thân ảnh từ trên trời chậm rãi rơi xuống.

Trên người cư nhiên ngay cả một vết xước cũng không có, giống như công kích vừa rồi không có thương tổn gì đến đối phương.

Giờ khắc này, Minh Xà chết không nhắm mắt, làm sao có thể?

Coi như là Hỗn Độn thật, thì dưới công kích như vậy cũng không có khả năng lông tóc không bị thương.

Huống chi khí tức của đối phương yếu hơn Hỗn Độn, chẳng lẽ là đối phương cố ý như thế?

Toát ra khí thế yếu ớt, để cho mình phán đoán sai thực lực của đối phương......

Minh Xà vẫn chưa đoán hết.

Thì cú đánh cuối cùng của Chư Kiền đã ập tới.

Vào giờ khắc này Minh Xà hoàn toàn ngừng suy nghĩ.

Tiêu Tử Phong nhìn thấy một con rắn lớn dài vài mét như vậy, ngón trỏ động đẩy, trực tiếp nuốt lấy thân rắn khổng lồ, có thể nói là rất thỏa mãn.

Cùng lúc đó trên bầu trời, mấy đạo sao băng xẹt qua.

Triệu Tuyền Lạc nhìn thấy sao băng, còn nhắm mắt lại ước một điều.

Chu Tuế Phàm cũng đứng bên cạnh xem sao băng.

"Ước cái gì?"

Triệu Tuyền Lạc không cần nghĩ ngợi liền trả lời: "Phù hộ sư phụ có thể nhanh chóng khỏe lại.”

Chu Tuế Phàm: "Lời này của ngươi giống như thật vậy.”

Triệu Tuyền Lạc: "Không có, đây cũng là một phần ước nguyện của ta, chỉ có điều, dựa theo truyền thống ước nguyện mà nói, nói ra sẽ không linh.”

Thần sắc của Chu Tuế Phàm trở nên phức tạp: “Vậy sao ngươi lại nói cho ta biết.”

Triệu Tuyền Lạc lộ ra ánh mắt vô tội nói: "Chính người hỏi mà.”

Chu Tuế Phàm: ...

Không thể bắt bẻ.

Mà ngoại trừ hai người bọn họ ra, mấy người khác cũng ở chỗ này, đây là nơi cao nhất của Đạo Tông.

Bọn họ đứng đây để quan sát chiến sự.

Thế nhưng có chút vọng tưởng, bởi bì khoảng cách quá xa.

Ngay khi đứng ở đây cũng không thể nhìn thấy.

Thì bất ngờ trên bầu trời xuất ba thân ảnh, một người, một mèo còn có một người bị bọn họ xách theo.

Chu Tuế Phàm nhìn người mà Tiêu Tử Phong mang theo, hỏi: “Sao ngươi không giết hắn, giữ lại làm gì?

“Hay là lo lắng vấn đề ngôi vị hoàng đế Đại Chu? Bên này của chúng ta cũng có một hoàng tử, không cần quá lo lắng chuyện thống nhất đại cục.

“Cho nên tốt nhất cứ giết đi.”

Giờ khắc này, mọi người ở đây đều lĩnh giáo được lòng dạ hẹp hòi của kiếm tiên thứ hai Đại Chu.

Tiêu Tử Phong đáp lại: "Đã xử lý, lúc trước linh hồn khống chế thân thể này chính là lão hoàng đế, ông ta đã bị ta xử lý, hiện tại hắn là nhị hoàng tử, cũng là chủ nhân của thân thể này, chỉ là bây giờ còn hôn mê thôi."

Tiêu Tử Phong giao người cho A Tề.

“Hiện tại cho ngươi một cơ hội lựa chọn, giết chết hắn, ngươi chính là hoàng đế mới.”

A Tề không động thủ, mà hỏi ngược lại: "Nhị ca của ta thật sự đã trở về sao?”

Tiêu Tử Phong gật gật đầu.

"Ta nhìn linh hồn lão hoàng đế kia bị đốt đến hồn phi phách tán, còn lại không có gì bất ngờ xảy ra, thì nhất định là linh hồn của nhị ca ngươi."

A Tề lộ ra nụ cười như trút được gánh nặng.

“Nếu đã như vậy, thì ngôi vị Hoàng đế này cứ để cho hắn tiếp tục làm đi.”

Vương Thiết Sơn và Tiểu Lục ở một bên bội phục không yên.

Đây chính là làm hoàng đế!

Ngươi lại từ bỏ như vậy!

Sau đó, mọi chuyện đều tiến hành như thượng lệ.

Chẳng qua khi Triệu Ứng Thiên nhìn thấy Lý Minh Chính thì đã thiếu chút nữa bị dọa tè ra quần.

Còn tưởng rằng tạo phản không thành công, thẳng đến khi tiếp xúc với đối phương thì mới xác định được, bọn họ đã thành công.

Về phần Minh Xà xuất hiện, cũng cho thế nhân một lời giải thích.

Chiến đấu lần này có thể nói là nhặt được một món hời lớn.

Hoàng đế gánh vác báo ứng ác độc, đẩy thực lực của thân thể này lên tới lục phẩm.

Mà tất cả vẻn vẹn chỉ trong thời gian nửa năm.

Có thể nói là người nghe thương tâm, người nghe rơi lệ.

Nếu không biết nguyên nhân hoàn chỉnh, chỉ sợ đã bị tình thương cha con ngập trời này làm cho cảm động.

Chu Tuế Phàm chỉ hận mình không có một người cha như thế.

Lý Minh Chiến một lần nữa nắm giữ quyền chủ động thân thể, lại ăn may lão hoàng đế trước đó.

Bắt đầu tiến vào nghỉ ngơi lấy lại sức, khôi phục dân sinh.

Đồng thời trong triều Lý Minh Dân đề nghị lập Cửu Thiên Giáo làm quốc giáo của Đại Chu.

Mạc Đạo Ly hiện tại đã trở thành Thái Thượng trưởng lão ẩn dấu của Đạo Tông.

Còn có tu sửa hoàng cung.

Trọng lượng của Đại Chu ổn định tiến lên.

Sau khi tất cả qua đi, lại là lúc tuyết lớn mênh mông.

Hoàng đô nghiêng về phía nam, tuyết rơi muộn hơn một chút.

Qua ít thời gian nữa lại sắp sang năm mới.

Chương 215 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!