Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 217: CHƯƠNG 216: HỒ TỨ TÀI TỚI CHƠI

Lý Minh Chiến đi tới Đạo Tông.

Tuy nhiên mục đích hắn đến đây không phải gặp Mạc Đạo Ly, cũng không phải gặp Thất đệ của mình.

Mà là gặp vị kia, người đã cứu vớt hắn.

Gian phòng để lại cho hai người, ngàn vạn lời nói trong lòng Lý Minh Chiến chỉ hóa thành một câu nói.

"Nàng ấy còn sống không?"

Tiêu Tử Phong hiện tại cũng là biểu tình phức tạp, bởi vì hắn từ chỗ A Tề mới biết được.

Lý Minh Chiến ái mộ thần nữ.

Tiêu Tử Phong gai mang mũi nhọn, thế mà bị người ta để mắt tới.

Tiêu Tử Phong khuyên nhủ: "Có chút tâm tư ta khuyên ngươi đừng cố chấp nữa, thần nữ cả đời này sẽ không kết hôn.”

Lý Minh Chiến bắt đầu chân tay luống cuống, vội khoát tay nói: "Ta cũng không dám vọng tưởng, người giống như nàng làm sao có thể bị vây ở thâm cung.

“Hiện tại ta đã không xứng với nàng, chỉ cần biết nàng còn sống là đủ rồi.

“Một người như nàng ấy không nên chết như vậy, điều đó không nên."

Sau khi nói xong câu đó, Lý Minh Chiến cũng chuẩn bị đứng dậy cáo từ rời đi.

Nhưng trước khi rời đi lại ôm quyền nói: "Sau này tiên sinh nếu có gì cần, ta chắc chắn sẽ toàn lực trợ giúp, để tạ ơn tiên sinh lần này.”

Tiêu Tử Phong khoát tay áo.

Nhưng trong lòng lại nói: Chỉ cần ngươi không tiếp tục nhớ thương thần nữ là được rồi.

Mà ở phía sau Đạo Tông.

Tiểu Linh Mộc ngây thơ hỏi: "A Tề, tại sao ngươi không làm hoàng đế?"

A Tề nói: "Ta không muốn hưởng thụ vinh quang trên vạn người, về phần quyền lực, ta lại không có quá nhiều yêu cầu xa vời, thật sự cần làm chút gì đó thì nói với ca ta một tiếng, cũng giống như nhau.

“Ta cũng không cần gánh vác trách nhiệm gì? Không cần đi xử lý tấu chương, ứng phó với đại thần.

“Hoàng đế có quyền lực rất lớn, nhưng hạn chế càng lớn.

“Tự do tự tại, thật ra rất tốt.”

Tiểu Linh Mộc nghe được những điều này, dường như là có điều suy nghĩ, lĩnh ngộ được cái gì đó.

Tiểu Linh Mộc lại hỏi: "Vậy sau này ngươi định đi đâu?”

A Tề suy nghĩ một chút rồi nói: "Hay là đi tìm tàn hồn của ngươi đi, dù sao ta cũng rảnh.

“Đừng tùy tiện tìm lung tung, có tin tức tàn hồn gì thì báo cho ta biết một tiếng.”

Tiêu Tử Phong đột nhiên đi tới lên tiếng nhắc nhở.

Hai lần tìm tàn hồn của Tiểu Linh Mộc đều là nơi phong ấn hung thú.

Tiêu Tử Phong cũng không dám đánh cuộc lần thứ ba.

Vạn nhất lần nào đó lại không cẩn thận thả hung thú ra, hắn lại không ở gần đó, như vậy mọi chuyện sẽ phiền toái.

Cùng cấp bậc với Chư Kiền thì ít nhất hắn còn có thể đối phó.

Nhưng nếu thả loại có cấp bậc như Hỗn Độn thì hắn lại phí nửa cái mạng già.

Nếu bọn chúng đi gây chuyện khắp nơi thì còn có thể bị phát hiện, nhưng một khi ẩn núp thì vấn đề sẽ càng nghiêm trọng hơn.

A Tề cũng thận trọng đáp ứng: "Nhất định sẽ thông báo trước cho ngươi.”

Y cũng vô cùng nghiêm tục, dù sao đây cũng là lần thứ hai.

A Tề hỏi: "Vậy ngươi định đi đâu?

Tiêu Tử Phong nói: "Sau khi kết thúc năm mới, ta sẽ đi xem xét những nơi phong ấn khác.

“Hỗ trợ hỗn độn cũng không chỉ có một Chư Kiền, đến lúc đó có thể thu thì thu, thu không được thì đánh chết.”

Trên dưới Đạo Tâm đều giăng đèn kết hoa.

Tất cả đang chuẩn bị cho năm mới.

Theo lý thuyết, tông chủ đời trước mới làm xong tang lễ không bao lâu, không nên gióng trống khua chiêng chúc mừng như thế.

Nhưng thái độ của tông chủ đương nhiệm lại khác thường, đè xuống ý kiến của mấy vị trưởng lão, quyết định lần này tổ chức thật đặc biệt.

Bên ngoài Đạo tông lại có một vị khách không ngờ tới.

Người tới là Hồ Tứ Tài, giáo chủ Cửu Thiên Giáo gần đây được Hoàng đế bổ nhiệm làm Quốc Giáo.

Bất quá, đối phương cũng không phải tới một người, mà còn mang theo một tiểu cô nương.

Sau khi Trương Viễn Quy biết đối phương tới chơi thì cũng không hàn huyên gì nhiều.

Mà liền mang theo hai người đi tới phía sau núi.

Trương Viễn Quy vẫn biết mình có mấy cân mấy lượng, người ta không thể đến bái phỏng mình.

Đám người Tiêu Tử Phong đều ở phía sau núi.

Tiểu Lục trở tay cầm đao, luyện tập một loại đao pháp huyền diệu.

Đây là đao của hắn.

Thanh đao này là một vũ khí không yêu, thậm chí có thể nói tương đương với linh kiếm của kiếm khách.

Bản thân có linh.

Vương Thiết Sơn thì đang hô hấp thổ nạp.

Ông ta cũng được một chút cơ duyên.

Ngoại trừ mấy vị này, còn có bốn vị Kim thi.

Sau khi chiến sự kết thúc, bốn người này mới chạy tới.

Bốn vị sau khi đi tới liền trực tiếp giết đến hoàng cung.

Do hoàng cung bị phá hủy, Lý Minh Chiến đã sớm di cư đến nơi khác.

Lúc đó bọn họ bắt không ít quan viên phụ trách tu sửa, trong lúc hỏi đường còn tạo thành oanh động không nhỏ.

Cuối cùng cũng tìm được chỗ của Lý Minh Chiến.

Kết quả là bốn người cùng tiến lên, bị Lý Minh Chiến một người bắt làm tù binh.

Qua mấy ngày như vậy, hắn cũng bắt đầu khống chế được sức mạnh của bản thân.

Lấy tu vi lục phẩm khi dễ bốn tiểu kim thi tam giới vẫn là dư dả.

Sau khi biết được bốn người này là người của em dâu mình, thì trực tiếp đóng gói đưa đến Đạo Tông.

Cũng không trách trong lòng hắn có xưng hô như vậy với Hạn Bạt, A Tề không ở hoàng cung, cũng không ở Vương phủ mà suốt ngày đều ở một chỗ với Hạn Bạt trong Đạo Tông.

Sau này còn dự định đi theo người ta lưu lạc giang hồ, tìm kiếm tàn hồn.

Người em trai này của hắn trước kia sao có thể nhàn rỗi như vậy?

Tốt bụng giúp người ta tìm đồ?

Bây giờ bốn người này đang nghiên cứu cờ vây ở đó.

Vốn là đang nghiên cứu cờ vây, kết quả phát hiện bọn họ thật sự là học không hiểu, còn có khuynh hướng chuẩn bị đánh nhau, Tiêu Tử Phong liền dạy bọn họ chơi cờ ca rô.

Mạc Đạo Ly ở cách mọi người khá xa, trên tay mỗi khi bấm pháp quyết rồi lại buông lỏng.

Cho nên mây đen trên đỉnh đầu ông tụ lại rồi tan, tan rồi lại tụ.

Dù sao trong trận chiến này, ông cũng nhận được không ít tin tức.

Vì thế ông liền muốn nhìn trộm một chút bí mật thời thượng cổ.

Chẳng qua hiện tại trong lúc nhất thời có chút không thể nào xuống tay, thử rất nhiều phương hướng, rất nhiều vấn đề tính toán, đều sẽ gặp phải kiếp nạn đặc biệt lớn.

Điều này khiến ông tìm không thấy điểm vào.

Chương 216 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!