Mà Tiểu Linh Mộc thì còn đang ngồi xếp bằng ngủ gật, tàn hồn thu vào trong cơ thể cũng bắt đầu trở nên ham ngủ.
A Tề thì ở bên cạnh nàng, tu luyện cùng nhau.
Triệu Tuyền Lạc không có ở Đạo Tông, nàng về nhà ăn tết.
Chu Tuế Phàm hiện tại mặc dù đang ngồi xếp bằng tu hành, nhưng thực tế là đang trầm tư.
Phải nên nói thế nào với Tiêu Tử Phong để đối phương có thể đồng ý cho mình gia nhập hội Phong ấn sứ hung thú.
Nếu không quỳ xuống cầu xin hắn.
Cảm giác không có quá nhiều áp lực, dù sao trước đó đã quỳ nhiều lần như vậy.
Nếu không bán đồ đệ giúp mình giật dây bắc cầu.
Hai người này quen biết nhau từ trước, mà ông ta luôn cảm giác bọn họ có chuyện giấu mình.
Chu Tuế Phàm rất sầu!
Hiện tại cảnh giới ngã thành như vậy, dựa vào chính mình tu luyện thì không biết cần bao nhiêu thời gian.
Vốn nghĩ tới Nhất giới, chính mình liền thiên hạ vô địch.
Kết quả gặp phải chuyện này.
Tiêu Tử Phong nằm trên ghế đu, im lặng vuốt ve mèo.
Hắn rất chờ mong buổi tối hôm nay, mỗi một lần đánh dấu thì liền thu hoạch được lễ vật.
Mà lễ vật này kiểu gì cũng sẽ mang lại bất ngờ khác nhau.
Chỉ là không biết tối nay sẽ có kỹ năng gì.
Trương Viễn Quy nhìn mấy vị đại lão đang dưỡng lão ở phía sau núi.
Vốn muốn tìm sư phụ mình bẩm báo một chút, nhưng khi nhìn thấy mây đen trên đầu đối phương thì liền quyết định đứng từ xa, truyền âm đến.
Mạc Đạo Ly còn đang rối rắm, thì thanh âm của Trương Viễn Quy đã truyền tới.
“Sư phụ, có khách đến, Cửu Thiên giáo Hồ Tứ Tài.”
Mạc Đạo Ly lúc này mới ngừng quấy rầy Thiên Đạo.
"Hồ lão huynh đệ, sao lại thời gian rảnh đến Đạo Tông của ta?"
Mạc Đạo Ly lập tức đứng dậy hàn huyên.
“Tiện đường mà đến, chủ yếu là có một số việc muốn thỉnh giáo vị Tiêu Tử Phong huynh đệ này.”
Mạc Đạo Ly nghe nói lời này thì chỉ vào người nằm trên ghế kia nói: "Hắn ta, ta không thể làm chủ được, ngươi tự mình đi tìm hắn nói chuyện.”
Hồ Tứ Tài mới gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Sau đó Mạc Đạo Ly lại một lần nữa ngồi trở về.
Hồ Tứ Tài đến trước mặt Tiêu Tử Phong, chắp tay hành lễ.
A Nhạc cũng học theo Hồ Tứ Tài hành lễ.
Hồ gia gia đã nói qua, ông muốn mình tới gặp một người đặc biết có quan hệ với Thần nữ.
Mình phải ngoan một chút.
Tiêu Tử Phong thấy người tới thì biết mình tránh không khỏi, bất quá hắn cũng đã bịa ra lý do thoái thác.
Biến ra hai cái ghế đá.
“Mời ngồi.”
Hồ Tứ Tài vừa ngồi xuống đã muốn mở miệng.
Nhưng Tiêu Tử Phong lại giành trước: "Nàng còn sống, thế nhưng nếu còn muốn gặp mặt, vậy thì xem duyên phận đi.
“Cứu người còn khó hơn giết người.
“Nhất là nhiều người như vậy."
Hồ Tứ mới nghe lời khẳng định này, vẫn treo lơ lửng trong lòng cuối cùng cũng buông xuống.
Còn sống liền tốt, còn sống liền tốt.
Lúc này, A Nhạc ngồi bên cạnh nghe thất thì ánh mắt liền sáng lên.
Hồ gia gia nói tới nơi này là tìm một vị có liên quan tới thần nữ, đối phương nói thần nữ còn sống, chính là thần nữ tỷ tỷ.
A Nhạc cũng có vài lời muốn hỏi, nhưng không biết có nên mở miệng hay không, người trước mặt này nhìn tuổi còn rất trẻ.
Cảm giác thân phận của hắn không tầm thường, hơn nữa mình phải lễ phép, lúc người lớn nói chuyện không thể tùy tiện xen vào.
Tiêu Tử Phong nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của A Nhạc, hình như có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói.
Nhưng lại không dám hỏi, có chút khiếp đảm, khiến hắn mềm lòng.
Sau đó nhẹ giọng nhỏ nhẹ nói với A Nhạc: "Ngươi chính là A Nhạc phải không?
“Thần nữ luôn nhắc tới ngươi.”
A Nhạc nghe lời này hai mắt linh động, giống như có ánh sáng.
“Vậy thần nữ tỷ tỷ bây giờ vẫn tốt đúng không?”
Tiêu Tử Phong xoa xoa đầu A Nhạc nói: "Nàng sống tốt, chỉ có điều bây giờ nàng cần tĩnh dưỡng một ít thời gian, sau này ngươi nhất định có cơ hội gặp lại nàng.”
Tuy rằng Tiêu Tử Phong không muốn biến lại thành Thần nữ, nhưng nhìn thấy ánh mắt mong đợi của A Nhạc thì lại mềm lòng.
A Nhạc vươn ngón tay nhỏ ra.
“Kéo móc treo ngược 100 năm không được thay đổi.”
Tiêu Tử Phong cũng vươn ngón út ra.
Là hắn cùng A Lạc cam kết.
Trong lòng Hồ Tứ Tài cũng mang theo một chút tâm tư nhỏ, A Nhạc là do thần nữ trước khi đi dặn dò chiếu cố.
Có mấy lời A Nhạc tới hỏi, sẽ có hiệu quả hơn so với ông.
Trong thời gian sau đó, Tiêu Tử Phong để dỗ A Nhạc vui vẻ, đã để Chư Kiền biểu diễn nhiều tiết mục như liên tục 20 lần lộn ngược, vẫy đuôi mừng chủ…
Thêm một đứa trẻ, cũng làm cho không khí phía sau núi càng thêm sinh động.
Mọi người không có việc gì thì tới trêu chọc A Nhạc, dù sao một cô bé ngoan ngoãn nghe lời lại đáng yêu, ai lại không thích chứ?
Màn đêm buông xuống, Trương Viễn Quy chuẩn bị các món ăn sau núi.
Đạo Tông không hạn chế ăn thịt, đệ tử trong môn đều có thể ăn thịt, không có quá nhiều hạn chế.
Lý Minh Chiến bởi vì ở hoàng cung đón năm mới, là cùng với đại thần, nên không thể đến nhập hội.
Mà ở thời điểm mấu chốt này, nhân vật quan trọng trong triều đình, một người trên vạn người chỉ dưới một người, Tể tướng Triệu Ứng Thiên xin nghỉ, nói là bị nhiễm phong hàn.
Cuối cùng vào giờ khác này, Lý Minh Chiến mới hiểu được cái gì gọi là người cô đơn.
Một năm này đã xảy ra quá nhiều chuyện.
Nhưng vào lúc này, tất cả mọi người đều vui mừng.
Sau khi ăn uống no đủ, Chu Tuế Phàm đang nghĩ dùng tư thái như thế nào cầu xin Tiêu Tử Phong cho ông gia nhập Phong Ấn Sứ.
Thì đột nhiên Tiêu Tử Phong lại lấy một cái thẻ trúc, ném đến trước mặt Chu Tuế Phàm.
"Quà mừng năm mới.”
Sau khi Chu Tuế Phàm tiếp nhận phần thẻ trúc này, miệng nhanh chóng nhếch lên tới tai.
Bất quá vui vẻ thì vui vẻ, cầm phần truyền thừa này, tùy theo trách nhiệm mà đến, ông cũng không có khả năng trốn tránh.
Nói cách khác, gặp thời điểm mấu chốt, ông cũng không thể sợ.
“Ngươi yên tâm, ta sẽ không để phần truyền thừa này bị dư thừa vô ích.”
Chương 217 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]