Trong lòng Tiêu Tử Phong rõ ràng, lúc trước Chu Tuế Phàm đối mặt Hắc Kỳ cùng Bạch Kỳ, không phải là không có cơ hội đào tẩu.
Nhưng ông ta lại quyết định sử dụng át chủ bài của mình.
Tại sao?
Bởi vì lúc ấy ông ta có thể chạy, nhưng Triệu Tuyền Lạc thì không.
Cho dù mang theo, đó cũng chỉ là gánh nặng.
Chu Tuế Phàm làm người mặc dù giống như lão Lý nói, có chút sợ hãi, nhưng trách nhiệm nên gánh vác, ông cũng không có từ chối.
Hắn vẫn tin tưởng mắt nhìn người của lão Lý.
Kết giao với người giống như mình, giàu tinh thần chính nghĩa và lòng trắc ẩn.
Hiện tại tâm tình của Tiêu Tử Phong rất vui vẻ.
Chư Kiền nhận nhiệm vụ dỗ trẻ con, A Lạc cũng chưa từng thấy mèo nào lợi hại như vậy.
Nàng nói cái gì đối phương đều có thể hiểu được.
Đuôi còn đặc biệt linh hoạt, còn có thể bưng đĩa lấy đồ.
Tiêu Tử Phong lúc này đang yên lặng đếm ngược.
10!
9!
8!
…
3!
2!
1!
“Leng keng, thời gian đánh dấu đã đến, ký chủ có muốn tiếp nhận hay không?”
Tiêu Tử Phong không nói hai lời, lập tức đáp lại: "Đánh dấu!”
“Chúc mừng ký chủ, đánh dấu thành công.”
“Sao chổi thô tục: nói mỗi một câu thô tục, sẽ khiến người gần mình nhất gặp phải vận xui, vận xui lớn nhỏ hoàn toàn ngẫu nhiên, mà chính ngươi cũng có thể bị rơi vào trong đó”
Tiêu Tử Phong nghe kỹ năng này, thì trong lòng không khỏi vui mừng.
Năng lực này có thể!
Chỉ bất quá lại hoàn toàn ngẫu nhiên, điều này có nghĩa là năng lực này có giới hạn cao rất cao, giới hạn thấp cũng rất thấp.
Tất cả dựa vào may mắn.
Tần Phong muốn thử năng lực này một chút.
Hắn nhìn lướt qua bốn phía, dừng lại chỗ Chư Kiền.
Ngoài trừ hắn thì tên này chính là hung thú mạnh nhất toàn trường.
Lấy Chư Kiền thử xem.
Chư Kiền vốn còn đang trêu chọc tiểu hài tử, mặc dù nó không rõ tại sao Hỗn Độn đại nhân lại phân phó như vậy?
Nhưng đã là Hỗn Độn đại nhân phân phó, khẳng định có lý lẽ của hắn.
Thế nhưng đột nhiên sau gáy nó lạnh lẽo.
Luôn cảm giác phải có chút chuyện không hay xảy ra, giống như có người muốn hại nó.
Đúng lúc này, cổ sau vận mệnh của Chư Kiền lại một lần nữa bị người ta nắm chặt.
Tiêu Tử Phong để Hồ Tứ Tài dẫn A Nhạc đi trước.
Còn hắn thì bế Chư Kiền đến một nơi khá xa.
Bảo Chư Kiền đứng yên tại chỗ, trước không được nhúc nhích.
Tiêu Tử Phong lui về phía sau vài bước, xác định chung quanh không có ai gần mình hơn Chư Kiền?
Mới nhẹ giọng mắng một câu.
“Con mẹ nó!”
Tiêu Tử Phong quan sát Chư Kiền, lại phát hiện trên người đối phương không có bất kỳ biến hóa nào, cũng không có xuất hiện bất cứ chuyện gì xảy ra.
Tiêu Tử Phong nhất thời có chút không hiểu, chuyện gì xảy ra? Kỹ năng này có bị trì hoãn hay không?
Chư Kiền cũng có chút không hiểu, bảo nó tới đây làm gì?
Mà đúng lúc này.
A Nhạc nhìn thấy sao băng xuất hiện trên bầu trời.
A Nhạc lập tức bắt đầu ước nguyện.
Đúng lúc này, những người khác ở phía sau núi cũng phát hiện ra viên sao băng.
Mạc Đạo Ly còn đang quấy rầy Thiên Đạo, cũng không chú ý biến hóa của Thiênؐ.
Nguyên bản mọi người chỉ là sao băng lúc trước lóe lên, cho nên cũng không quá mức để ý.
Tiểu Lục nhìn sao băng thì phát hiện một tia kỳ quái, tại sao sao băng này càng lúc càng lớn?
Lúc này Hồ Tứ Tài cũng có cảm giác giống như chuyện không tốt sắp xảy ra, ông ngẩng đầu nhìn qua.
Phát hiện sao băng đột nhiên biến lớn.
Mà Mạc Đạo Ly lại không phát hiện ra chuyện gì, bởi vì ông còn đang bận quấy rầy Thiên Đạo, mỗi một lần bấm ngón tay thì đều có cảm giác không tốt.
Những người khác cũng nhao nhao ngẩng đầu, nhìn đỉnh đầu sao băng càng lúc càng lớn, bay về phía bọn họ.
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều phát hiện không tốt.
Vương Thiết Sơn dẫn đầu hô to một tiếng: "Sao băng bay về phía chúng ta, chạy mau!
Trương Viễn Quy cũng lập tức thông báo cho tất cả đệ tử rút lui.
Ngay trong lúc nguy cấp này.
Toàn bộ đỉnh núi nhỏ đột nhiên lăng không bay lên, dẫn theo toàn bộ tông môn của Đạo Tông rời đi.
Mà thiên thạch khổng lồ lúc này đập vào vị trí ban đầu.
Vốn là một ngọn núi nhỏ không có đỉnh núi, vào giờ khắc này bị đập thành hố lớn.
Sóng khí khủng bố quét tới.
Khiến hoàng đô bị rung chuyển không nhỏ.
Giờ khắc này, tất cả mọi người của Đạo Tông đều sống sót sau tai nạn.
Một số người lại càng nhịn không được ngã ngồi dưới đất.
Ngón núi đi tới một chỗ bằng phẳng, ổn định trên mặt đất.
Đám người Tiểu Lục cũng là người đầu tiên phản ứng lại, đây là Tiêu Tử Phong ra tay.
Sau khi Trương Viễn Quy phân phó các trưởng lão trấn an đệ tử thì cũng vội đến sau núi cảm tạ.
Khóe miệng Tiêu Tử Phong có chút cứng ngắc đáp lễ.
May mắn hắn một mực chú ý biến hóa chung quanh, vận xui này đúng thật ngẫu nhiên.
Vừa đến đã chơi lớn như vậy, quá kích thích.
Mạc Đạo Ly cũng bị chấn động bất thình lình này quấy nhiễu, phát hiện ngọn núi trước kia của Đạo Tông đã bị đập vỡ.
Chỉ có ngọn núi nhỏ này vẫn bình yên vô sự.
Trong lúc nhất thời ông cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ là không biết vì sao ánh mặt của đám người nhìn mình lại trở nên bất thiện.
Đám người này cũng bao gồm Chu Tuế Phàm và Trương Viễn Quy.
Mà về phần những người khác thì ông cũng không hiểu ánh mắt này là có chuyện đang xảy ra.
“Đạo Tông đôi khi không hiểu sao lại gặp phải một ít kiếp nạn, ví dụ như mưa đá, lôi điện cuồng vũ, nghe nói tất cả đều do Mạc Đạo Ly tùy ý nhìn trộm thiên cơ mà dẫn đến.”
Lời này vừa nói ra, mấy người còn lại cũng ầm ĩ.
Ánh mắt nhìn Mạc Đạo Ly cũng trở nên bất thiện.
Dù sao bắt đầu từ ngày mồng một tháng giêng, con hàng này vẫn luôn nghiên cứu ở nơi đó, mây đen trên đỉnh đầu thủy chung không tan.
Vốn còn tưởng rằng người này có thể nắm giữ độ tốt.
Không ngờ lại cho bọn họ một bất ngờ lớn như vậy.
Chương 218 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]