Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 220: CHƯƠNG 219: LÀ TA XEM THƯỜNG HÀO KIỆT TRONG THIÊN HẠ

Lúc đó Mạc Đạo Ly muốn biện hộ.

“Đây không phải là ta làm, mặc dù trước kia đã tính toán qua một số thứ, nói dối qua một số thứ, nhưng lần này thật sự không phải là ta.”

Nói vô cùng thành khẩn, có thể nói là người nghe thương tâm, người nghe rơi lệ.

lúc này Trương Viễn Quy nói với Chu Tuế Phàm: "Ngươi thích mặc quần cộc hoa, chính là gia sư nói.”

Trước kia hắn ta còn có thể giấu diếm giúp sư phụ, nhưng lần này thật sự là quá đáng.

Chu Tuế Phàm nghe lời này, khóe miệng trở nên run rẩy, ánh mắt cũng bạo ngược.

Lúc trước ông tới cửa hỏi thăm Mạc Đạo Ly thì đối phương cũng dùng lý do này để thoái thác, nói chắc như đinh đóng cột rằng mình không tính qua, cũng không phải mình để lộ ra.

Mạc Đạo Ly nhìn mọi người dần dần vây quanh.

Nuốt một ngụm nước bọt, sau đó khóc không ra nước mắt.

"Ta đã từng phạm qua rất nhiều sai lầm, lần này thật sự không phải ta làm, các ngươi phải tin ta!"

Tiêu Tử Phong đi ra ngăn cản: "Ta tin, thật sự không nhất định là do hắn làm, huống hồ cũng không có thương vong về người, cần gì phải ép người ta?”

Mạc Đạo Ly vào giờ khắc này, giống như nhìn thấy thân nhân, đúng là người tốt!

Cuối cùng cũng có người tin tưởng mình.

Chu Tuế Phàm liền nói: "Tử Phong ngươi vẫn còn quá trẻ, cho nên mới bị lão già này lừa, ngươi làm sao có thể tùy ý tin tưởng, về sau đi ra ngoài, nếu như gặp phải lão lừa đảo, mà ngươi đơn thuần như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ bị người lừa đến ngay cả quần cũng không còn."

Tiêu Tử Phong thật sự cảm thấy Mạc Đạo Ly rất ủy khuất, có một câu nói như thế này: Chỉ có người oan uổng ngươi, mới biết được ngươi ủy khuất đến mức nào.

Mạc Đạo Ly mắt thấy đám người phát cuồng này không nghe ông giải thích, thế là vội co cẳng bỏ chạy.

Phải biết trong đám người này cũng không phải tất cả đều là gà yếu.

Mà còn có những cao thủ như Hạn Bạt, Hồ Tứ Tài, cùng với tứ đại kim thi.

Đại Tần, Hoàng Thành.

Trên đầu thành, hai bóng người đứng đối diện nhau, một nam một nữ.

Nữ tử mặc một bộ hắc y, có lồi có lõm, y phục màu đen càng làm nổi bật làn da nàng như tuyết bay đầy trời, trong suốt long lanh, tuyết trắng không tỳ vết.

Toàn thân tản ra khí thế lạnh lẽo, mặt mày sắc lạnh.

Nam nhân lại là một lão già họm hẹm, mặc một bộ y phục màu trắng vô cùng đơn giản.

Tuy rằng khuôn mặt già nua nhưng phong thái đạo mạo, giống như một đời tông sư.

Phía dưới có người đang quan sát.

Trong đó có người bàn luận: "Lý Mạc Cuồng quá tự đại? Mới lên làm Kiếm Tiên không bao lâu, lại tới khiêu chiến Đoan Mộc Diệu Vân.”

Bên cạnh có người đưa ra ý kiến của mình.

"Lý Mạc Cuồng đã từng bại dưới tay Thanh Sơn kiếm tiên, mà lúc trước Thanh Sơn kiếm tiên đọ sức với Kiếm Thần đã suýt nữa sụp đổ kiếm tâm, hiện tại bế quan không ra ngoài.

“Lý Mạc Cuồng không thể rửa sạch sỉ nhục năm xưa, cho nên liền ném ánh mắt vào trên người Đoan Mộc Diệu Vân, Đoan Mộc Diệu Vân đã đánh bại Thanh Sơn Kiếm Tiên.

“Đánh bại Đoan Mộc Diệu Vân cũng có thể chứng minh thực lực của Lý Mạc Cuồng, chỉ là hành vi này của hắn quá mức mạo hiểm, chỉ sợ..."

Tuy rằng không nói ra, nhưng thính giả xung quanh đại khái cũng có thể đoán được ý.

Không ai cho rằng Đoan Mộc Diệu Vân sẽ bại.

Hơn nữa đối thủ còn là một vị lão tiền bối đã từng bị đánh bại.

Cho dù trở về lần nữa, làm sao có thể so sánh với Đoan Mộc Diệu Vân như mặt trời ban trưa?

Trong mắt những người này, hai người có thể đều không phải là một cảnh giới.

Trong đám đông, chỉ có một người trẻ tuổi ôm cái nhìn không ổn.

Hắn cảm giác người trong cấm địa này dường như đều quá coi thường vị lão giả kia.

Tu vi của đối phương cũng không kém nữ tử kia bao nhiêu.

Trên đầu thành, hai người không nói chuyện với nhau nhiều.

Chỉ đồng thời rút kiếm ra.

Kiếm của Đoan Mộc Diệu Vân rộng cỡ một ngón tay, kiếm dài một mét, toàn thân long lanh như bạch ngọc.

Khí thế vẫn một mực ẩn nhẫn đột nhiên phun trào ra ngoài.

Khí thế của cao thủ Nhất giới triển lộ không bỏ sót.

Lão Lý cũng phóng thích ra khí thế để chống lại, khiến một số người có thực lực cao cường đứng ngồi không yên.

Lại có người kinh ngạc nói: "Lý Mạc Cuồng cư nhiên đã đạt tới Nhất giới!”

Trong đám đông, chàng trai trẻ chỉ cười nhạt.

Lúc này, ở trên đầu thành hai người đã giao thủ.

Vì không muốn thương tổn người vô tội, hai người đều vừa đánh vừa bay, rời xa thành trì.

Nhìn hai người đi xa kia, người trẻ tuổi cũng biến mất khỏi đám người.

Đoan Mộc Diệu Vân không ngờ tới, Lý Mạc Cuồng thế mà đã đến mức này.

Hơn nữa kiếm thuật cực kỳ tinh diệu cao siêu, trên kiếm thuật nàng lại không phải là đối thủ.

Đó là những gì nàng không ngờ tới.

Trước kia nàng không dám nói thế gian này không có người có kiếm thuật tương đương với mình, nhưng nàng dám nói không có ai vượt qua mình.

Hiện tại, vị Quỷ Kiếm Tiên này trở về, ở trên kiếm thuật đã sớm vượt xa nàng.

Lão Lý trong lúc đọ sức cũng rất kinh ngạc, truyền thừa mà ông tiếp nhận là của một vị đại năng kiếm thuật Nhất phẩm thời thượng cổ.

Kiếm thuật tinh diệu, khiến cho ông như con kiến ngước nhìn thái sơn.

Giúp ông giằng co lâu như vậy với Đoan Mộc Diệu Vân trên phương diện kiếm thuật.

Càng biến thái hơn chính là trong quá trình hai người giao thủ, kiếm thuật của đối phương rõ ràng tinh tiến.

Vừa đánh vừa tiếp thu.

Lão Lý cũng không có lập tức gia tăng cường độ, ngược lại vui vẻ đút kiếm.

Có lẽ Đoan Mộc Diệu Vân không dựa vào ngoại vật mà vượt qua trình độ Nhất giới.

Cường giả như vậy khiến ông rất kính nể.

Cuối cùng Đoan Mộc Diệu Vân thu hồi phối kiếm, thả ra linh kiếm của mình.

“Vẫn là do ta xem thường hào kiệt trong thiên hạ, trên kiếm thuật còn có người trên ta, xem ra ta còn phải học tập rất nhiều thứ.”

Chương 219 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!