Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 221: CHƯƠNG 220: MỜI GIA NHẬP TÔNG MÔN

Lão Lý cũng phóng ra linh kiếm của mình.

Quy tắc kiếm đạo vờn quanh linh kiếm của hai người.

Mà lúc này người trẻ tuổi âm thầm quan chiến kia, nụ cười nắm giữ tất cả trên mặt, giờ khắc này biến thành khiếp sợ.

“Thất phẩm hậu kỳ có thể lĩnh ngộ quy tắc kiếm đạo!”

Tại Cửu Thiên Tứ Hải, hắn cũng là nhân vật được xưng thiên kiêu.

Thế nhưng phải sau khi tiến vào Lục phẩm, lại được trưởng lão trong môn hỗ trợ thì hắn mới có thể lĩnh ngộ được quy tắc kiếm đạo.

Cho dù như vậy, hắn vẫn được xưng là thiên tài vạn người có một.

Lục phẩm lĩnh ngộ quy tắc kiếm đạo, hắn là một trong hai người thành công ở nhóm thiên kiêu chung thế hệ.

Mà hai người này mới chỉ Thất phẩm hậu kỳ đã có thể lĩnh ngộ quy tắc kiếm đạo.

Hơn nữa nhìn quy tắc kiếm đạo bộc phát trên người hai người thì khả năng đã vượt qua mình.

Nhất là qy tắc kiếm đạo trên người lão nhân kia vô cùng huyền diệu, khó hiểu.

Không chỉ cường đại, mà còn có một loại hàm xúc nói không rõ ràng.

Có thể nói là vô cùng thần dị, khiến hắn có lòng ghen tị đối với hai người này.

Nơi hoang dã như cấm địa, lại có người còn có thiên phú hơn mình.

Giờ khắc này, hai mắt của hắn lộ ra một cỗ sát ý.

Chợt, một cỗ linh quang quán triệt đầu óc hắn.

Nam tử trẻ tuổi xoa xoa huyệt thái dương.

“Trịnh Thanh Minh, ngươi nghĩ cái gì vậy?”

Mỗi người đều có mệnh, trên con đường tu hành gặp phải cường giả, ngoài núi có núi, ngoài người có người, vốn là chuyện thường ngày.

Lòng ghen tị thường xuyên phát sinh như thế, tương lai khó đi lâu dài.

Sau khi điều chỉnh tâm tính của mình.

Trịnh Thanh Minh nhìn hai người giao thủ mà tiến vào trạng thái học tập, mặc dù cảnh giới của hai người này không bằng mình.

Nhưng lĩnh ngộ quy tắc kiếm đạo lại trên mình, mình quan chiến cũng có thể được lợi rất nhiều.

Lúc này, linh kiếm ở hai nơi bắt đầu đại bạo.

Linh kiếm của lão Lý toàn thân đen nhánh, như quỷ mị quấn quanh.

Giống như một tòa hành hình đài, người trước mặt ông đều phải quỳ xuống hành hình.

Linh kiếm của Đoan Mộc Diệu Vân, thân kiếm là hai màu đen trắng.

Hỗn độn một mạch, thái thượng vong tình, ẩn chứa một loại thiên địa đại đạo, vạn vật bình đẳng, cảm giác khổng lồ to lớn.

Hai kiếm va chạm, kiếm khí bay tứ tung, tất cả cây cối đều ngã thành một mảnh.

Đồng thời, linh kiếm của hai người cũng thu hồi vào trong cơ thể.

Chờ đợi bụi mù dần dần tản đi, thanh âm vỗ tay đột nhiên truyền đến.

“Ba ba ba......!

“Không ngờ cấm địa còn có thể có hai vị nhân vật cỡ này.”

Đối mặt với nhân vật đột nhiên xuất hiện này, hai người đều lộ vẻ cảnh giác.

Bọn họ giao thủ ở nơi hoang vu dã lĩnh, cũng không có để lại chỗ trống.

Nơi hoang vu dã lĩnh này, hai người bọn họ ra tay, cũng không có lưu lại đường sống.

Nhìn hai người lộ vẻ cảnh giác.

Trịnh Thanh Minh búng ngón tay, khí thế cả người lộ ra ngoài.

"Hai vị không cần lo lắng, với thực lực của ta, nếu thật sự muốn làm gì hai vị, thời khắc linh kiếm các ngươi va chạm, ta sẽ ra tay."

Lão Lý hỏi: "Ồ, nếu không phải tới gây chuyện, vậy mục đích của ngươi là gì?"

Trịnh Thanh Minh không có trả lời, mà là hỏi ngược lại: "Hai vị, các ngươi cảm thấy mình nắm chắc cảnh giới hiện tại được bao nhiêu phần?”

Đoan Mộc Diệu Vân vẫn do dự.

“Mười thành!”

Lão Lý nói chắc như đinh đóng cột.

Mặc dù thiên địa này đã xảy ra chuyện gì đó, vượt qua cảnh giới hiện tại đích thật là có chút khó khăn, nhưng ông ta nắm giữ truyền thừa, nếu như còn làm không được, vậy thì trực tiếp cắt cổ đi chết đi.

Lão Lý nói chắc chắn như vậy, nhất thời khiến Trịnh Thanh Minh không biết nên phản ứng như thế nào.

Mặc dù bị lão Lý đánh trở tay không kịp nhưng dsu khi Trịnh Thanh Minh tổ chức lại ngôn ngữ thì liền nói: “Vậy các ngươi có biết, trên Nhất giới còn có cảnh giới gì không?”

“Lục phẩm, Ngũ phẩm…Nhất giới của chúng ta được gọi là Thất phẩm hậu kỳ, Cửu Phẩm đến Nhất Phẩm từ thấp đến cao, đây là phân chia cảnh giới ở bên ngoài của các ngươi.”

Đoan Mộc Diệu Vân kinh ngạc nhìn lão Lý, những thứ này nàng chưa từng nghe nói.

Trịnh Thanh Minh lâm vào trầm tư, nó không đúng với tin tức hắn nhận được.

Không phải nói bọn họ không biết gì về cảnh giới ở bên ngoài sao?

Hắn vốn tính toán rất tốt, lấy cảnh giới cao hơn làm hấp dẫn, để cho hai người này gia nhập vào tông môn của hắn.

Thế là Trịnh Thanh Minh còn nói thêm: "Đúng là phân chia như vậy, nhưng nếu các ngươi muốn vượt qua Nhất giới tiến vào Lục phẩm thì tuyệt đối là thiên nan vạn nan, cho dù các ngươi may mắn tiến vào Lục Phẩm, thì một khi muốn đi xa hơn cũng không có khả năng.

“Chủ yếu do hoàn cảnh tu luyện ở nơi này không thể thỏa mãn cảnh giới cao hơn của các ngươi, nếu hai người nguyện ý gia nhập vào tông môn của ta, ta có thể mang hai người rời khỏi nơi này.

“Còn có thể cung cấp cho các ngươi một lượng lớn tài nguyên, tông môn ta ở bên ngoài vẫn có vài phần thực lực.”

Đoan Mộc Diệu Vân đang suy nghĩ.

Lão Lý lại cầm thanh lân kiếm mài móng tay, thổi một ngụm bụi rồi mới nói: "Những thứ này đều là lời nói một mặt của ngươi, ta làm sao phán đoán đúnh sự thật hay không?”

Trịnh Thanh Minh có chút hứng thú nhìn lão Lý.

“Đã như vậy, ngươi muốn thế nào?”

Lão Lý thu hồi Thanh Lân kiếm vào vỏ.

"Có cơ hội tốt như vậy, ta cũng không phải không muốn gia nhập, vấn đề là đã có người mời ta nhập bọn, nếu như lúc này ta gia nhập thế lực khác vậy là không có đạo đức.”

Trịnh Thanh Minh có chút nghi hoặc, lại bị người nhanh chân trèo lên trước.

Vấn đề không đúng nha, mấy người bọn họ đều là tách ra tìm kiếm, không ở cùng một chỗ, tại sao có thể bị người ta chen chân trước.

“Là ai?”

Lão Lý chỉ nói lấp lửng.

“Vị này rất mạnh, còn đánh chết hung thú thượng cổ, nói ta gia nhập thì ta liền gia nhập với, nếu người đánh thắng hắn, vậy ta sẽ gia nhập tông môn của các ngươi.”

Chương 220 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!