Lão Lý đưa tờ truy nã Tiêu Tử Phong mà Chính Nhất Minh đã ban bố trước đó, tuy nhiên ông ta đã xé mất một nửa.
Người trước mặt mời ông gia nhập tông môn, ông không thể trực tiếp cự tuyệt, vì thực lực của đối phương có thể trên mình.
Trực tiếp cự tuyệt, nói không chừng người ta liền động thủ.
Ông thích tìm kiếm cao thủ kiếm đạo để khiêu chiến cũng vì để hiểu ra cao thủ thiên hạ, trợ giúp thực lực của mình.
Hiện tại được truyền thừa, thực lực tăng lên là ván đã đóng thuyền, ông sẽ không tìm đường chết như vậy.
Trịnh Thanh Minh nhận lấy nửa tờ giấy, trong lòng có chút bán tín bán nghi.
Theo lý thuyết hung thú xuất thế cũng có một đoạn thời gian, nhưng hắn lại chưa bao giờ nghe người nơi này nhắc đến.
Mà hiện vị lão giả trước mặt này chính là người đầu tiên đề cập đến hung thú.
Còn về phần những người dân bình thường kia, dường như bọn họ
Hắn cũng không cảm thấy hung thú xuất thế sẽ an ổn như vậy.
Nhưng vấn đề là cho dù thế nào hắn cũng rất khó tin người cấm địa có thể giết chết hung thú.
Phải biết yêu thú ngoại giới chỉ cần có một chút huyết mạch của hung thù đã trở nên vô cùng cường hãn.
Thực lực phi phàm, càng miễn bàn đến bản tôn hung thú.
Nhìn thiếu niên thanh tú trên giấy kia.
Nếu như thật sự là thiếu niên này làm, vậy cũng chỉ có một loại khả năng, đối phương lấy được truyền thừa của đại năng thượng cổ.
Dù sao biểu lộ của Đoan Mộc Diệu Vân không thể làm giả được, nội dung lão nhân kia nói đối phương đều lộ ra vẻ mờ mịt, hoàn toàn không biết.
Nói cách khác, tin tức lão nhân này nhận được rất có thể là một thiếu niên nói cho ông ta biết.
Xem ra thiếu niên này hẳn là nhận được không ít tin tức liên quan đến hung thú.
Hơn nữa chỉ lấy truyền thừa đại năng thượng cổ cũng không nhất định có năng lực tiêu diệt hung thú, có thể là bọn chúng bị phong ấn thời gian dài như vậy, thực lực cũng trượt dốc nghiêm trọng.
Lại mượn trợ giúp một ít vật gì khác, đều nói đại năng thượng cổ để lại các loại trận pháp, thần phù, nói không chừng cũng có thể dùng để giết chết hung thú.
Sau khi Trịnh Thanh Minh suy nghĩ rõ ràn, ánh mắt liền nhìn về phía Đoan Mộc Diệu Vân.
“Ngươi thì sao?”
Thân là Kiếm Tiên từ trước đến nay vô câu vô thúc, làm sao có thể dễ dàng gia nhập tông môn, tự tạo cho mình một lớp hạn chế?
Lão Lý đột nhiên lên tiếng: "Nếu không như vậy, ngươi đi theo chúng ta tìm vị huynh đệ kia, nhìn hai người bọn họ tỷ thí một hồi sai đó quyết định, được không?
Đây chính là cuộc đọ sức giữa cao thủ trên Nhất giới, chưa từng thấy qua, nói không chừng có trợ giúp người đột phá.”
Những lời sau đó nhắc lên hứng thú của Đoan Mộc Diệu Vân.
Lão Lý cũng là cho Đoan Mộc Diệu Vân một bậc thang, thực lực của người ngoại lai này nhất định là cao hơn bọn họ.
Hơn nữa từ lời nói của đối phương mà xem, hoàn cảnh tu luyện bên ngoài tốt hơn nơi này, thực lực mạnh hơn bọn họ cũng là khẳng định.
Không cần phải liều chết với đối phương, trước kia lão Lý là người cô độc.
Nhưng hiện tại ông cũng có hậu phương, cho nên mang người này đến chỗ Tiêu Tử Phong, coi như cho đối phương một chút rung động nhỏ.
Lời của lão Lý cũng chính suy nghĩ trong lòng của Trịnh Thanh Minh, hai người này có thiên phú cao như thế, hắn cũng không thể thả người đi, cho nên không bằng cùng nhau đi tìm người có thể diệt được hung thú kia.
………
Một bên khác.
Phong cấm chi địa.
Một tiểu đồng mặc áo trắng, nhìn cảnh tượng kinh hoàng bị hủy diệt ở đây.
Vẻ mặt ngưng tụ.
Nơi phong cấm chi địa này, sợ là không đơn giản như bọn họ nghĩ.
Nơi này không chỉ lưu lại khí tức khủng bố của Hỗn Độn mà còn có một lượng lực khổng bố thần bí khác.
Vốn dĩ y có một phần tàn đồ thượng cổ, ghi lại phong ấn của nơi này, còn dự định đi trước người khác một bước đến tiếp nhận truyền thừa, nhưng không ngờ lại thấy một cảnh tượng như vậy.
Đến một chỗ vách đá thật lớn, nhìn chữ viết phía trên vách đá.
Dòng chữ trên đó làm cho vẻ mặt y càng thêm ngưng tụ.
Đây là nơi phong ấn hung thú, Hỗn Độn trong truyền thuyết, hơn nữa đối phương còn chạy ra ngoài.
Nhưng điều làm lòng người trấn an chính là có người cùng đồng quy vu tận với nó.
Vấn đề là, nơi linh lực cằn cỗi này lại có một nhân vật tầm cỡ như vậy,
Nhìn dấu vết do chiến đấu để lại, có thể thấy được uy thế của Hỗn Độn không hề giảm sút, đồng thời cũng thấy được người này thật sự khủng bố.
Tên đối phương là Lý Tảo Tuệ, y chỉ than không thấy phong thái của vị cao thủ này.
Mà Phong Ấn sứ hung thú là người cầm truyền thừa của những đại năng viễn cổ kia, gánh vác trách nhiệm trấn áp hung thú?
Truyền thừa rất mê người, nhưng cấm địa này nước rất sâu.
Tiểu đồng áo trắng lẩm bẩm: "Tin tức truyền ra từ Thần Nông các quả nhiên không đáng tin cậy, ngàn vạn năm qua chỉ có ba lục phẩm, lời này nếu thật sự tin, phỏng chừng chết như thế nào cũng không biết."
.
Sau khi kết thúc năm mới.
Các vị ở Đạo Tông bắt đầu đường ai nấy đi.
Xuân Hạ Thu Đông, tứ đại kim thi cũng không trở về Thi Sơn.
Mà ở lại hộ tống Hạn Bạt.
Tiểu Lục và Vương Thiết Sơn vốn còn đang do dự có nên tiếp tục đi theo hay không.
Trong khi lợi nhuận là tốt, rủi ro lại cao.
Nhưng Hạn Bạt không cho bọn họ cơ hội lựa chọn, dù sao hai người nấu cơm giỏi như vậy, làm sao có thể buông tha, vì thế bọn họ chỉ có thể "tự nguyện" đi theo.
Chu Tuế Phàm trong khoảng thời gian này thì muốn một lần nữa ở lại Hoàng Đô nghỉ ngơi lấy lại sức, khôi phục thực lực.
Mà Mạc Đạo Ly, Trương Viễn Quy đề nghị, đối phương ra ngoài lang bạt giang hồ.
Sau khi cảnh giới Mạc Đạo Ly tăng lên, năng lực trêu chọc Thiên Phạt cũng tăng lên theo.
Vì bảo đảm Đạo Tông an toàn, vẫn là để vị cựu tông chủ này ra ngoài du lịch thì tốt hơn.
Tiêu Tử Phong thì muốn đi tới những quốc gia khác, tùy tùng của Hỗn Độn vẫn còn hai con.
Phong ấn cũng kiên trì không được bao lâu, chỉ vì phòng ngừa đối phương giống như Minh Xà làm ra một ít chuyện, sớm phá phong, cho nên vẫn phải sớm đi kiểm tra.
Chương 221 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]