Lúc này một con cự thú có bốn chân, phía sau còn có đuôi thật dài, đỉnh đuổi là một đầu nhuyễn trùng có thể co duỗi, chung quanh rậm rạp một vòng răng nanh, hình thể hơn trăm mét.
Bất quá thân hình lại không ngừng thu nhỏ lại.
Sau đó ẩn núp ở trên thân thể Vương Ngạo Tuyết.
Nhìn nơi này tạo thành động tĩnh lớn như vậy, Phệ Trùng xé rách một phần quần áo trên người, lại tạo thành một bộ thương thế khá lớn cho thân thể này.
Tùy để để thân thể ngất ở bên cạnh.
………
Trong thành, Tiêu Tử Phong nhìn cột sáng phương xa.
Không nói hai lời, lập tức chạy tới.
Chư Kiền cũng theo sát phía sau, sau đó trong lòng thầm mắng: Đây là tên ngốc nào phá bỏ phong ấn trước, chỉ hy vọng không ảnh hưởng đến kế hoạch của Hỗn Độn đại nhân, nếu không nó nhất định phải mắng tên ngốc kia đến chết.
Phương Hà cũng phát hiện một màn này, phản ứng đầu tiên của y là muốn chạy trốn.
Dù sao phản ứng như thế, rất có thể là hung thú phá bỏ phong ấn, hơn nữa y cũng không biết là đầu hung thú nào phá bỏ phong ấn.
Hơn nữa trong thành này tồn tại lượng lớn nhân khẩu, hung thú bị phong ấn ngàn vạn năm đi ra khẳng định phải ăn no một bữa, đặc biệt loại có tu vi như y thì đối với đối phương chính là bữa ăn thơm giòn ngon miệng.
Cho nên vẫn nhanh chóng rời đi thì tốt hơn.
Kết quả một tiếng truyền âm vang lên.
“Ngươi chờ trong thành, nếu có chuyện ngoài ý muốn, tận lực giải tán cư dân trong thành, những chuyện khác giao cho ta.”
Phương Hà dừng bước, đại lão đã chuẩn bị xả thân lấy nghĩa, đã như vậy, y đành nán lại một lát.
Một khi phát hiện đối phương chống đỡ không nổi thì mình lại chạy.
Khi Tiêu Tử Phong đi tới núi Ô Thổ, chỉ thấy Vương Ngạo Tuyết hôn mê ở bên cạnh.
Không phát hiện bất kỳ dấu vết hung thú nào.
Tiêu Tử Phong nhìn người nữ nhân, sắc mặt nặng nề.
Thả hung thú ra rồi sao?
Quan trọng nhất là nhìn tình huống nơi này, đối phương hẳn là đã chuồn mất.
Đi ra cũng lập tức phá hư, quả nhiên lại là một tên cực kỳ cẩn thận.
Tiêu Tử Phong muốn thử điều khiển trận pháp nơi này, phát hiện hoàn toàn bị phá hư.
Chư Kiền đến đây, ngửi ngửi.
Nhưng không có thu hoạch gì, trong đám tùy tùng loại có công phu bí ẩn như vậy thì chỉ có một con.
Lúc này Chư Kiền mới nói: "Chuyện gì xảy ra với Phệ Trùng vậy, theo lý mà nói, lấy sự nhạy bén của hắn, cho dù ta thu liễm khí tức của bản thân, hắn cũng có thể cảm ứng được, nhưng tại sao hắn lại ẩn nấp rồi?
“Hơn nữa trên người Hỗn Độn đại nhân cũng toát ra vài tia khí tức như ẩn như
Tiêu Tử Phong nghe được lời này của Chư Kiền, cảm giác không phải tùy tùng Hỗn Độn này đã phát hiện ra cái gì rồi đi?
Ví dụ như hắn là giả.
Tuy nhiên hiện tại việc cấp bách không phải cái này, mà là rốt cuộc con hung thú kia đã chạy đi đâu.
Hiện trạng ở đây chỉ có Vương Ngạo Tuyết.
Nhìn dáng vẻ hôn mê của đối phương.
Tiêu Tử Phong ngồi xổm xuống, tát một cái, lại tát một cái trở về.
Không tỉnh!
Chư Kiền mới yếu ớt nhắc nhở: "Hỗn Độn đại nhân, ngươi tát hai cái như vậy, chỉ sợ sẽ làm cho nàng hoàn toàn hôn mê.”
Tiêu Tử Phong suy nghĩ một chút, cảm giác cũng đúng.
Thế là kéo lấy chân Vương Ngạo Tuyết, dẫn người trở về.
Người này đúng là không nhớ đau, vừa mới bị uy hiếp nhưng buổi tối liền đi ra ngoài gây chuyện.
Phương Hà bên này nhìn Tiêu Tử Phong đi lâu như vậy, nhưng một chút động tĩnh cũng không có?
Đột phá phong ấn đã tạo thành động tĩnh lớn như vậy, nếu đánh nhau thì cũng không thể không có động tĩnh.
Chẳng lẽ Tiêu Tử Phong bị ăn rồi?
Nhưng cũng không nên, đối phương vẫn có thực lực, bên cạnh có một con hung thú.
Chẳng lẽ con hung thú này quá mức cường đại, cảm thấy không địch lại đối phương cho nên chạy rồi?
Phương Hà càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, nhưng cũng không đúng, nếu thật sự là tình huống này, hung thú hẳn đã sớm xông tới nơi này.
Chẳng lẽ bọn họ đang uống trà nói chuyện phiếm?
Cảm thấy đánh đánh giết giết quá phí phạm, quyết định thông qua giảng đạo lý thuyết phục đối phương.
Nhưng tính cách bạo ngược của hung thú, muốn ngồi xuống giảng đạo lý, chỉ có thể trong một tình huống, đó chính bị đánh chỉ còn lại một hơi thở.
Phàm là có thể động, phàm là còn có thể nhổ nước miếng, bọn nó đều phải đứng lên chiến đấu, muốn hoàn toàn không có sức chiến đấu, vậy chỉ còn một hơi thở, mới có thể giảng đạo lý cùng ngươi.
Đang lúc y một bên suy nghĩ, một bên chuẩn bị rời đi.
Thì Tiêu Tử Phong mang theo một nữ nhân xuất hiện ở phía sau y, lơ lửng trên không trung.
Nếu có người bình thường thấy một màn như vậy, phỏng chừng một hơi không lên được mà ngã lăn ra đó.
Một nam nhân xách một nữ nhân trong tay, người đầy máu, tóc treo ngược còn bay trên không trung.
Cảm giác kia, thật kích thích......
Phương Hà nhìn thấy Tiêu Tử Phong trở về, lập tức tiến lên nghênh đón, đồng thời nhìn thấy người mà đối phương đang xách.
Lộ ra dáng vẻ như vậy, hung thú cũng phá bỏ phong ấn nhưng tại sao lại không có dấu hiệu nào?
Quả nhiên là có người thả ra.
Phương Hà suy đoán, Vương Ngạo Tuyết có thể tức giận chuyện hôm đó, cho nên quyết định không theo thói thường, muốn đạt được lực lượng.
Nhưng hung thú không phải loại biết giao dịch.
Nhìn bộ dạng này của đối phương thì có lẽ phải trả giá rất lớn.
Chương 229 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]