Phương Hà liền hỏi: "Vậy hung thú thế nào rồi?”
Tiêu Tử Phong lắc đầu: "Chạy rồi!”
“Tê......”
Phương Hà hít sâu một hơi.
Cẩn thận như thế, cũng chính vì y hiểu rõ bản thân cho nên kẻ cẩn thẩn giống mình sẽ đáng sợ đến cỡ nào.
Trải qua ngàn vạn năm phong ấn, những hung thú này đã học được thông minh.
Hung thú như vậy không dễ đối phó, bởi vì nó sẽ trốn ở trong nhân loại, hiểu rõ thực lực của đối thủ.
Đợi đến khi chuẩn bị vạn toàn mới ra tay, đó nhất định là thế lôi đình vạn quân.
Lấy tốc độ cực nhanh xuất thủ, lại lấy tốc độ cực nhanh kết thúc.
Sẽ không cho đối thủ thêm thời gian chuẩn bị và phản công.
Kẻ địch như vậy mới đáng sợ nhất.
Phương Hà nhíu mày lại, đặt nhiều hơn vài phần tâm tư ở trên người Vương Ngạo Tuyết, cẩn thận như vậy lại lưu người sống sao?
Nếu như là y thì khẳng định sẽ không, thuận tay hủy thi diệt tích, cũng không ảnh hưởng chạy trốn.
Coi như không kịp vậy mang người theo, một bên chạy một bên hủy thi diệt tích, cũng rất khả thi.
Mà cách làm sai lầm, chính
Đến nỗi nó cam nguyện mạo hiểm bị phát hiện, để đối phương ở lại nơi đó......
Tiêu Tử Phong tiện tay ném Vương Ngạo Tuyết xuống đất.
“Vừa rồi ta tát nàng hai cái nhưng nàng vẫn không tỉnh, ngươi tới thử xem.”
Phương Hà: ...
Vị đại lão này không có khái niệm gì đối với thực lực của mình hay sao?
Y lập tức tiến lên xem xét, khí tức rời rạc, mệnh treo một đường.
Lấy ra một viên đan dược, trước tiên bảo vệ mạng nhỏ cho đối phương.
Mặc dù không biết hung thú sẽ có mục đích gì, nhưng cái mạng này bọn họ không thể không lưu lại, về phần đối với y thì không chỉ đơn giản như vậy.
Y nhất định sẽ làm thịt Vương Ngạo Tuyết.
Đối phương có bố trí, có kế hoạch, vậy thì cắt đứt đối phương.
Đừng nghĩ tương kế tựu kế, đây chính là một cái hố.
Xem ra đại lão còn có chuyện muốn hỏi, y cũng không cần vượt quá chức phận.
Lúc này Chư Kiền truyền âm nói: "Hỗn Độn đại nhân, nếu không đưa cho ta, ta đi tìm Phệ Trùng, bảo hắn trở về thỉnh tội.”
Tiêu Tử Phong ngữ khí bình thản, lại mang theo hàm ý lạnh như băng trả lời: "Ngươi tìm không được hắn, trong thời gian ngàn năm, ngươi cảm thấy hắn sẽ giống như trước thủy chung như một sao?
“Có gia hỏa cũng có thể phản bội tộc chúng ta, huống chi là phản bội ta?”
Chư Kiền lập tức biểu đạt lòng trung thành: "Hỗn Độn đại nhân, ta vẫn luôn là trung thành và tận tâm.............." (2000 chữ trung thành phát biểu ở đây)
Tiêu Tử Phong chỉ thản nhiên trả lời một câu: "Ta tin tưởng ngươi.”
Nói lời này với Chư Kiền cũng chỉ là làm một cái bảo hiểm, lúc đó Phệ Trùng nghi ngờ thân phận của hắn, Chư Kiền vào trước làm chủ, cho rằng Phệ Trùng là phản đồ, tự nhiên sẽ không tin lời Phệ Trùng.
Phương Hà cho Vương Ngạo Tuyết uống một ít thuốc trị thương.
Sau đó cùng Tiêu Tử Phong rời khỏi gian phòng này.
Ở bên ngoài phòng, Phương Hà đem một ít nghi ngờ suy tư trong lòng tiết lộ vài phần với Tiêu Tử Phong.
Hung thú đối lập với nhân tộc, có một số việc vẫn là nói ra cho thỏa đáng, cũng để cho đối phương cẩn thận một chút, nếu không thật sự là có chút đáng tiếc.
Tiêu Tử Phong nghe xong suy đoán của Phương Hà, cũng không khỏi suy tư nhiều.
Dù sao hành vi của con hung thú này quá mức khác thường.
………
Ngày thứ hai.
Vương Ngạo Tuyết biến mất.
Chỉ để lại một lá thư trên bàn.
"Chờ ở thần miếu.”
Tiêu Tử Phong thật đúng là không nghĩ tới, đối phương bị thương nặng như vậy, còn dám chơi chiêu này với hắn?
Hắn cho rằng ngày hôm sau đối phương tỉnh lại sẽ thành thật chờ hắn thẩm vấn, không ngờ còn quay về thần miếu.
Dù sao lúc trước hắn không nghĩ đối phương sẽ quay về thần miếu, cho nên cũng không chú ý quá nhiều đến động tĩnh ban đêm của đối phương.
Mà Phương Hà thì không giống, bởi vì trong lòng có điều suy đoán, cả đêm qua đều một mực chú ý, nhưng y lại không có phát giác đối phương rời đi lúc nào.
Y thật khó tưởng tượng đối phương lại rời đi dưới sự giám sát toàn diện như vậy.
Cho nên trong lòng lo lắng nặng thêm vài phần.
Phương Hà nói: "Tiền bối, như vậy có thể là cạm bẫy, đối phương cố ý như thế chính là vì dẫn ngươi đi trước.
“Ta đề nghị, trước tiên dùng bí thuật oanh tạc toàn bộ thần miếu, dò xét từng tấc đất của thần miếu, đào 999 thước đất, nếu không phát hiện gì, chúng ta liền đi gặp, nếu phát hiện trực tiếp hung hãn xuất thủ, chắc hẳn đối phương cũng đoán không ra chúng ta sẽ làm như thế.
“Nhất định có thể đánh đối phương trở tay không kịp.”
Tiêu Tử Phong nghe xong lời nói của Phương Hà, thì liền đưa ra một vấn đề.
"Ta có chút hoài nghi liệu ngươi có dùng tên thật không?"
Phương Hà đột nhiên không nói lời nào, y không nghĩ Tiêu Tử Phong sẽ hỏi như vậy.
"Người có thực lực thấp kém như ta, sao dám lừa gạt tiền bối chứ?"
Tiêu Tử Phong: "Không trả lời trực tiếp, đó chính là dùng tên giả, hơn nữa không chỉ lừa ta, mà còn lừa Vương Ngạo Tuyết.”
Chương 230 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]